Nam Nhân Tử Cấm Thành
Chào bạn đã tới Nam Nhân Tử Cấm Thành. Mong các bạn vui vẻ trong cuộc sống đồng tính và luôn quan hệ tình dục an toàn, tránh hiểm họa Aids.
Hãy đăng ký thành viên ngay để thấy được những gì rất hot chỉ dành cho member. Tuy nhiên đây là diễn đàn dành cho người lớn, trong đó có những nội dung không lành mạnh, cho nên nghiêm cấm người dưới 18 tuổi hay bất cứ ai không thích hợp truy cập và đăng ký thành viên ( Do not enter this site if you are under 18).

Hãy add YM của admin để liên lạc : namcungdaide@yahoo.com

Tất cả các thành viên phải tuân theo luật pháp nơi cư ngụ khi chấp nhận tham gia vào diễn đàn.

Diễn đàn từ chối trách nhiệm với tất cả nội dung, hành động của các member khi sinh hoạt tại diễn đàn.

Sau khi bạn đăng ký, hãy kiên nhẫn đợi khoảng từ 1- 12 tiếng đồng hồ,admin sẽ duyệt xét, kích hoạt nick cho bạn tham gia. Nhớ là đăng ký với email thật của bạn để nhận mã kích hoạt cho tài khoản nhé.

Tuyệt đối cấm đăng ký nhiều nick, vì sẽ bị ban toàn bộ các nick ngay lập tức.
Nên nhớ sau khi nick được kích hoạt, thì các bạn phải bắt đầu đóng góp hoặc reply bài viết ít nhất là 1 và tối đa là 5 comment trong 1 lần truy cập.

Kẻ không đóng góp bài viết, ý kiến, hay muốn mau có cấp bậc mà spam quá nhiều đều sẽ bị ban nick không thương tiếc.

Nhớ ghé vào mục Thánh Chỉ để hiểu rõ thêm các quy định của Nam Nhân Cung .

Nam Nhân Tử Cấm Thành - Hiệp Vương Gia Tướng Quân Bố Cáo.

Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Trang 1 trong tổng số 3 trang 1, 2, 3  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Jul 21, 2013 5:50 pm

.:: Tập 13::.
Trong lúc chờ trời sáng, Vũ ngồi thừ ra suy nghĩ nên ở đâu trong thời gian sắp tới.Dọn qua ở chung với Nam thì tốt rồi nhưng chỗ Nam thì xa trường quá,đi học bất tiện vô cùng.Chợt nhớ tới Luân,người bạn mới quen,Vũ nhủ
thầm trong đầu; “ Luân mướn phòng gần trường.Nếu mình đến ở chung với Luân có lẽ tiện hơn nhiều” .Vũ bèn nhớ có lần,Vũ đến nhà Luân chơi.Luân rủ Vũ đến ở chung nhưng Vũ bảo là để từ từ suy nghĩ.Nay gặp cảnh thế này, chỉ có ở chỗ Luân là thích hợp nhất.
Lên Saigon,Nam mướn phòng bên quận 8,ở chung với 4 người,cũng đều là sinh viên như Nam.Cũng như nhiều sinh viên trường đại học sư phạm,Nam đến các trung tâm gia sư để tìm chỗ dạy kèm . Sau khi đóng lệ phí, Nam được giới thiệu đến dạy cho một nam sinh lớp 8 ,nhà ở quận 1.Nhưng khi đến nơi,cô chủ nhà cho hay đã có gia sư rồi.Đạp xe quay trở lại trung tâm,cầm lấy điạ chỉ khác,Nam lại đạp xe đi.Tìm hoài không ra địa chỉ,Nam bèn hỏi thăm mấy anh xe ôm thì mới biết không có số nhà nào như địa chỉ trên .Đạp xe quay về lại đạp đi,bơ phờ cả người nhưng vẫn không có chỗ dạy,Nam than phiền đòi lại lệ phí thì bị cô nhân viên ở trung tâm gia sư mắng cho một chập.Chấp nhận mất lệ phí,Nam lủi thủi đạp xe về.
Về phòng,quá mệt mỏi,Nam nằm lăn ra một đống.Thấy vẻ mặt buồn hiu của Nam,Mạnh Tiến,sinh viên ĐH sư phạm năm 3,ở chung phòng với Nam mới hỏi thăm.Biết được sự tình,Tiến liền chỉ Nam đến trung tâm gia sư đàng hoàng. Nhờ thế,hai bữa sau,Nam đã có chỗ dạy kèm.
Nam dạy kèm ba môn Toán,lý hóa cho một nam sinh lớp 9,nhà ở quận 6. Cường, học sinh mà Nam dạy kèm học rất yếu.Môn Toán không nắm vững dấu âm,dấu dương.Hằng đẳng thức không biết chút gì.Môn Lý không biết cách đổi đơn vị.Môn Hóa không biết cân bằng phương trình. Nam dạy mà phát oải.Nghe Nam than thở ,Tiến liền bảo:
_ Học sinh bây giờ nhiều đứa dốt cực kỳ . Dạy kèm đành phải chấp nhận thôi em à! Hên thì gặp đứa học khá giỏi,xui thì gặp đứa “ ngu lâu dốt bền khó đào tạo ” .Gặp những đứa như thế,nên kiếm đường giã biệt thôi Nam à !
Và nghe theo lời Tiến,Nam lại đến trung tâm gia sư để tìm thêm chỗ dạy thứ hai. Trung tâm kêu Nam để lại số điện thoại,khi nào có sẽ gọi. Vài ngày sau,trung tâm gọi điện thoại.Nam có thêm chỗ dạy mới bên quân 11.
Vũ đã ở chung với Luân cũng được hơn một tháng rồi. Luân mướn phòng ở lầu một trong căn nhà hai lầu.Ở chung phòng với Luân còn có Hài Đăng, Trường Giang, Gia Thành . Hải Đăng hơn Vũ 1 tuổi,học ở trường Cao đẳng Kinh tế đối ngoại.Trường Giang và Gia Thành khoảng 22 tuổi,đều đã đi làm. Toàn thanh niên với nhau nên sống với nhau khá thoải mái . Ban ngày đi học,đi làm,tối mọi người lại tụ tập về phòng. Thỉnh thoảng có người đi chơi qua đêm,tối không thấy về.
Chuyển sang chỗ ở mới,Vũ cũng đã gọi điện về nhà cho ba mẹ hay.Ba Vũ có phần hơi buồn buồn.Nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi,đành phải chấp nhận thôi.Ông chỉ còn biết khuyên Vũ hãy cố gắng học hành,đừng làm ông thất vọng.Vũ dạ luôn miệng,hứa sẽ không để ông buồn phiền nữa đâu.
Sáng nay,ở trường,trong lúc đùa giỡn đấm đá với bạn bè,chẳng may quần bị tét chỉ,rách ở dưới đáy,lòi quần trong.Đám bạn cười hô hố làm Vũ đỏ cả mặt. Đến khi tan học,mọi người rủ nhau đi uống nước.Vũ hẹn mọi người đến quán trước.Vũ về nhà thay quần rồi sẽ đến sau.
Về nhà,dựng xe trước cửa.Vũ chạy vội lên lầu thay quần.Lúc này,dưới nhà chẳng còn ai,chỉ có bà chủ nhà lui cui dưới bếp.Do quá vội vã nên Vũ quên rút chìa khóa .Đến khi thay quần xong,xuống dưới nhà,chiếc xe không cánh đã bay biến mất.
Mấy ngày nay mất xe,Vũ như khùng như điên,ngồi đâu cũng ủ rũ ,trầm ngâm không nói một lời.Đi học không có xe ,Vũ đều nhờ Luân chở. Mất xe,Vũ không dám cho ba mẹ hay.Vũ biết ba mẹ đã tốn cho Vũ qua nhiều rồi.Trước khi vào học,ba mẹ đã đóng cho nhà trường nhiều khoản tiền như tiền học phí, tiền đồng phục….Khi ở nhà ông Điền,ba cũng đã gửi cho ông Điền khoản tiền.Rồi khi chuyển sang chỗ ở mới,ba cũng gửi lên cho Vũ một khoản tiền để trả tiền thuê nhà.Rồi khi mua xe ,Vũ biết ba mẹ đã cạn kiệt,phải vay mượn thêm chút ít của bà con dòng họ .Giờ nếu hay mất xe,ba mẹ chắc buồn lắm.Rồi ba mẹ lại phải đi vay mượn nữa.Nghĩ thế,Vũ chưa dám cho ba mẹ hay.
Tối nay,tối thư bảy,ăn cơm xong,Trường Giang rủ đi nhậu. Mọi người phấn khởi kéo nhau đi.Vũ trong lòng buồn bã chẳng muốn đi chút nào.Mọi người nài ép nên Vũ đành phải đi cùng mọi người .
Ngồi ở bàn nhậu,mặc cho mọi người chuyện trò rôm rả,Vũ chỉ lặng lẽ cầm ly bia đưa lên miệng uống liên tục.Đối với Vũ lúc này,chỉ có rượu bia mới có thể khuây khỏa nỗi buồn.Vũ cứ uống,uống cho say,uống cho quên hết sự đời,uống cho trời đất lăn quay,uống cho quên cả đường đi lối về. Vũ uống đến mức ói mửa tùm lum,không còn nhận biết gì cả. Mọi người dìu Vũ về nhà.
Vào phòng,Vũ nằm lăn ra một đống,không còn biết gì nữa cả. Trường Giang đóng cửa lại rồi cởi hết đồ Vũ ra. Vũ nằm khỏa thân,phơi hàng khêu gợi .Gia Thành nhìn ngắm mà nuốt nước miếng ừng ực.Trường Giang lấy máy ảnh ra chụp mấy kiểu nằm khỏa thân của Vũ.Còn Gia Thành lúc này kềm chế hết nổi rồi,vội lao đến . Rê lưỡi dọc khắp người Vũ,Gia Thành nút liếm say mê.Luân nhìn cảnh đó,hứng lên vội nhào tới,cầm lấy hàng của Vũ mà ngậm. Trường Giang đưa máy ảnh lên mà chụp,chụp hết kiểu này đến kiểu khác. Mỗi khi Trường Giang chụp,Luân và Gia Thành đều tránh mặt sang chỗ khác. Bởi vậy,mấy tấm ảnh mà Trường Giang chụp,chỉ thấy rõ khuôn mặt Vũ,không thấy mặt Luân và Gia Thành.
Chụp đã đời,Trường Giang cất máy ảnh rồi ôm chầm lấy Hải Đăng. Hai người bắt đầu quấn lấy nhau.Bên kia,Luân và Gia Thành ôm lấy Vũ mà nhai ngấu nghiến.Vũ lúc này quá say xỉn,hết biết trời trăng,mặc cho ai muốn làm gì thì làm.
Tờ mờ sáng, tỉnh giấc,thấy mình không còn mảnh vải trên người,Vũ giật mình. Đưa mắt nhìn thầy,thấy mọi người đều khỏa thân nằm ngũ.Vũ đoán hiểu mọi việc.Đúng là “ tránh vỏ dưa,gặp vỏ dừa.” Vũ đánh thức mọi người dậy,hỏi đầu đuôi cớ sự.Mặc quần áo vào,Trường Gia Thành trả lời tỉnh bơ:
_ Tại vì em quá đẹp trai,quá hấp dẫn nên …..
Nghe Gia Thành nói,Vũ muốn nổi sùng.Thấy mặt Vũ phừng phừng,Trường Giang bèn lên tiếng:
_ Đừng nổi nóng Vũ! Em tình làm um sùm lên rồi dọn đồ đi hả? Em tính dọn đi đâu?Dọn sang chỗ khác,lại phải tốn thêm mớ tiền.Rồi xe đâu em đi học?Em tính gọi điện về quê mua xe khác cho em hả?
Thấy Vũ làm thinh,không nổi sùng, Trường Giang liền nói tiếp:
_ Anh nhớ hôm bữa em nói,ba em mua xe thiếu tiền,phải vay mượn thêm mới đủ ,phải vậy không? Không lẽ em muốn ba em chạy vay mượn tứ tung để mua xe mới cho em sao?
_ Chuyện ba tui mắc nợ như thế nào,không cần anh quan tâm – Vũ chống chế
_ Thì đúng rồi,chuyện ba em,anh làm gì dám xen vào – Trường Giang nhìn thẳng vào mặt Vũ nói – Nhưng anh chỉ nói đây là nói,chuyện em có nên làm cho ba em mắc nợ thêm không mà thôi. Nếu em dọn đi nơi khác, ba em lại phải chạy lo thêm một số tiền để em đi mướn phòng không? Rồi ba em lại lo lắng,đúng không nào? Nhưng nếu em ở đây thì
_ Ở đây thì sao? – Vũ trừng mắt hỏi
_ Nếu em ở đây,tụi anh sẽ lo lắng hết cho em
_ Lo lắng như thế nào?Và anh muốn gì ở tui? Anh nói rõ hơn đi!
_ Thì mọi chi phí sinh hoạt,tụi anh lo hết.Em khỏi trả tiền phòng.Ăn uống tiêu xài,anh sẽ bao hết.Nghĩa là em ở đây sẽ không tốn một xu nào.Mọi chi phí có anh lo hết
_ Vậy hả?Và anh sẽ đòi hỏi gì ở tui? – Vũ hất mất hỏi
_ Có gì đâu.Chỉ cần lâu lâu,thỉnh thoảng,em chìu tụi anh một chút thôi mà – Trường Giang đáp tỉnh queo
_ Chìu là chìu như thế nào?
_ Là chỉ cần em nằm yên cho tụi anh cởi đồ em ra và…
Nhớ tới lần bị Trí hành hạ,Vũ liền hỏi:
_ Thế mấy anh không hành hạ,không làm tui đau đớn chứ?
_ Không,không đời nào –Gia Thành nhanh nhảu đáp – Trái lại,tụi anh sẽ làm cho em sướng,sướng tuyệt đỉnh
Nghe thế,Vũ lại nhớ đến Khang.Vũ nghĩ thầm trong đầu: “ Không lẽ mấy người này cũng như Khang?Nếu mấy người này cũng như Khang thì mình cũng không thiệt thòi gì cho lắm.” Vũ còn nhớ,đêm đó Khang dịu dàng từng chút,từng chút một. Nhưng nghĩ đến cảnh phải nằm khỏa thân cho mấy người này,Vũ thấy khó chịu làm sao đó.Còn nếu không đáp ứng thì phải dọn đi nơi khác.Nghĩ đến đây,Vũ lại nghĩ về ba mẹ.Vũ biết mình đã làm cho ba mẹ buồn rất nhiều rồi.Giờ đây,nếu điện thoại về xin tiền thuê chỗ khác, không biết ba mẹ lại phải lo lắng như thế nào nữa đây?Rồi nếu ba biết mình làm mất xe,chuyện gì sẽ xảy ra? Không lẽ để ba vay mượn tứ tung để mua xe khác sao?Nghĩ đến đây,Vũ thấy chạnh lòng.
Trong lúc Vũ còn đang suy nghĩ mông lung thì Trường Giang lại nói ,lại nói thêm vào.Trường Giang nói một hồi rồi Vũ cũng xiêu lòng.Cuối cùng, Vũ đồng ý ở lại và chấp nhận theo lời đề nghị của Trường Giang.
Vũ cứ tưởng Trường Giang,Gia Thành cũng như Khang là đều thích Vũ. Nhưng Vũ đã lầm.Mọi việc đâu phải như thế.Vũ đâu biết được rằng, Trường Giang bề ngoài là nhân viên phục vụ quán cà phê sân vườn nhưng thực chất,Trường Giang là callboy hạng sang dưới sự điều hành của Ngọc Thái.Một lần,Ngọc Thái đến nhà chơi,gặp Vũ. Nhìn thấy ngoại hình bảnh trai,quá hấp dẫn ,lôi cuốn của Vũ,Ngọc Thái đã biểu Trường Giang tìm mọi cách lôi kéo Vũ vào đường dây bán dâm cuả mình.Dịp may lại đến,Vũ bị mất xe. Thế là Trường Giang hết lời an ủi,rồi lôi kéo Vũ đi nhậu.Từng từng,từng bước một,Trường Giang đã theo sự chỉ đạo của Ngọc Thái để dẫn dắt Vũ vào con đường bán dâm.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Thu Jul 25, 2013 1:39 pm

.:: Tâp 14 ::.
Ở chung phòng với Vũ,ngoại trừ Hải Đăng ra,mấy người còn lại đều là gay.Hải Đăng không là gay,mà là bồ của Trường Giang.Tuy nhỏ con nhưng Hải Đăng có dáng vẻ khá bụi bặm, khuôn mắt rất nam tính.Đã thế,mỗi lần quan hệ,Hải Đăng cứ làm hùng hục,chơi khá mạnh bạo ,quan hệ với Trường Giang mà Hải Đăng cứ làm như muốn hiếp dâm.Cái kiểu làm tình đó làm Trường Giang chết mê chết mệt.Bởi thế,đi khách tuy được nhiều tiền,nhưng do phải cung phụng cho Hải Đăng nên Trường Giang còn dư lại chẳng bao nhiêu.
Luân và Gia Thành ở cùng quê với Trường Giang.Gia Thành là bạn của Trường Giang .Vì ngoại hình không hấp dẫn nên Gia Thành không được tuyển vào đường dây của Ngoc Thái .Do đó,Gia Thành phải làm callboy trên mạng. Thấy Gia Thành làm callboy thu nhập không nhiều nên Trường Giang mới kêu Gia Thành về ở chung với mình. Đến khi Luân,em họ của Gia Thành lên Saigon , vào học ở trường trung cấp du lịch,Thành xin Giang cho Luân ở chung.Trường Giang đồng ý.Trường Giang dẫn Luân gặp Ngọc Thái nhưng bị Ngọc Thái chê,không nhận.Ngọc Thái còn bảo Luân khi đi học,thấy ai đẹp trai hấp dẫn thì dẫn đến giới thiệu cho mình .Vì thế, khi vào trường, thấy Vũ quá đẹp trai,Luân mới xáp đến làm quen rồi chơi thân.Khi Luân dẫn Vũ về nhà chơi,Trường Giang thấy Vũ quá tuyệt mới báo cho Ngọc Thái hay.Ngọc Thái gặp Vũ rồi thích lắm,liền bảo Trường Giang cố gắng tìm cách dụ Vũ gia nhập vào đường dây của mình.
Mấy ngày sau đó,mọi việc trở lại bình thường,mọi người coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Luân vẫn lấy xe chỡ Vũ đi học hằng ngày.Cơm nước đã có người bao, Vũ chẳng phải lo gì cả.Bề ngoài,Vũ tỏ vẻ không có gì nhưng trong lòng,Vũ thấy khó chịu làm sao đó.
Tối nay, Vũ đang nằm đọc báo thì Gia Thành bước tới nằm kề bên.Tay Thành đặt lên đùi Vũ rờ rờ vuốt vuốt.Vũ thấy khó chịu bèn hất tay Thành ra.Thành nhìn Vũ cười cười nói:
_ Sao lại phản ứng vậy? Em quên mất sự thỏa thuận rồi hả?
Vũ làm thinh không trả lời.Thành cứ thế mà làm tiếp.Luân thấy Gia Thành làm,Luân cũng đến nằm kề bên Vũ đưa tay vuốt vuốt.Quần lửng của Vũ bị Gia Thành cởi ra.Lúc này,Vũ nằm giữa Gia Thành và Luân.Vũ nằm yên mặc cho hai người muốn làm gì thì làm.Gia Thành lúc này đã chúi đầu vào hạ bộ của Vũ.Còn Luân cởi áo Vũ ra và bắt đầu rê lưỡi.Một lát sau,Luân chồm lên định hôn nhưng Vũ né đầu sang chỗ khác.Luân nằn nằn đòi hôn nhưng Vũ cương quyết chối từ.Lúc này nhìn Luân,Vũ thấy tởm làm sao!Nhưng đã trót thỏa thuận rồi nên Vũ cứ nằm yên,mặc cho hai người muốn làm gì thì cứ việc làm.
Thành và Luân đổi chỗ cho nhau.Luân rê lưỡi xuống vùng hạ bộ .Quần lót của Vũ từ từ cởi ra.Luân cúi xuống ngậm nút một cách say sưa.Hải Đăng chứng kiến nãy giờ bắt đầu rạo rực trong người.Trường Giang do phải đi ngủ qua đêm với khách nên không có ở nhà.Thế là Hải Đăng cởi đồ nhào đến,lột hết quần áo trên người Gia Thành ra.Banh hai chân Gia Thành ,Hải Đăng bắt đầu nắc hùng hục.Luân cũng bắt đầu ngồi lên người Vũ mà nhấp nhô. Luân làm một hồi,Vũ hứng quá liền ngồi dậy.Đẩy Luân nằm ngửa,Vũ banh háng Luân ra và bắt đầu nắc rồi nắc liên tục. Vũ nắc làm Luân thấy sướng quá,ôm rịt lấy Vũ mà căng người ra.Vũ nắc một hồi,oằn người ra và xuất tinh.Luân hứng quá,đưa tay tự vọc rồi xuất tinh ra luôn.Bên kia, Hải Đăng cũng đã xuất tinh luôn một thể.
Tuần lễ sau,Trường Giang lại kéo cả nhóm đi nhậu .Ngồi nhậu,Trường Giang nói gần nói xa ,chủ yếu rủ Vũ làm callboy.Trường Giang kể cho Vũ nghe nhiều người đi làm callboy,tiền nhiều, mua xe xịn, sắm quần áo đẹp . Gia Thành còn nói thêm vào,tướng tá như Vũ quá ngon lành,đi làm callboy là hết ý,là tha hồ hốt tiền của các đại gia,Việt kiều….Mặc ai nói gì thì nói, Vũ cứ nhâm nhi ngồi uống.Chuyện thiên hạ nói,Vũ đều để ngoài tai.
Khi nghe Trường Giang nói chưa thể thuyết phục Vũ làm callboy,Ngọc Thái chỉ ậm ừ ,không nói gì.Ngọc Thái bây giờ đang lo chuẩn bị cuộc thi “ Hoa Vương” ở diễn đàn MNP,một diễn đàn dành cho giới gay.Trước đây, Ngọc Thái từng là một trong những Mạnh Thường Quân, một trong những nhà tài trợ của diễn đàn ABC,một diễn đàn dành cho giới gay rất đông thành viên. Nhưng do bị nhiều người phát hiện chuyện dụ dỗ các thành viên trẻ,đẹp ,có ngoại hình hấp dẫn gia nhập vào con đường bán dâm nên Ngọc Thái đã bị chửi bới thậm tệ trên diễn đàn.Biết được việc làm tồi tệ,nhơ bẩn đó,ban điều hành đã mời Ngọc Thái rời khỏi diễn đàn,không cho Ngọc Thái lợi dụng diễn đàn ABC để dụ dỗ các thành viên vào con đường bán dâm nữa. Đúng lúc đó,diễn dàn MNP mới thành lập,còn quá ít thành viên,đang cần tìm các nhà tài trợ.Thế là Ngọc Thái đã chủ động liên hệ với Minh Hoàng,chủ trang web MNP để tính chuyện hợp tác. Ngọc Thái sẽ bỏ tiền ra tổ chức cuộc thi “ Hoa Vương” .Toàn bộ chi phí ,Ngọc Thái sẽ đứng ra lo liệu hết.Ngược lại, mọi chuyện của Ngọc Thái làm,Mình Hoàng không được can thiệp vào.Tuy biết được nhiểu việc làm khá tai tiếng của Ngọc Thái ở diễn đàn ABC,nhưng do không có kinh phí để mở rộng, phát triển trang web, Minh Hoàng đành phải chấp nhận các điều kiện đưa ra của Ngọc Thái.
Cuộc thi “ Hoa Vương” trên diễn đàn MNP do Ngọc Thái đứng ra tổ chức khá rầm rộ.Giải nhất 20 triệu,giải nhì 10 triệu,giải ba 5 triệu và năm giải khuyến khích,mỗi giải 2 triệu.Vì giải thưởng qúa hấp dẫn nên cuộc thi đã thu hút khá nhiều thành viên tham gia.Ngọc Thái kêu Trường Giang rủ Vũ tham gia cuộc thi này.
Nghe giải thưởng quá hấp dẫn,Vũ đồng ý tham gia .Trường Giang chở Vũ đến studio Ngọc Đức để chụp hình gửi lên diễn đàn ( Ngọc Đức là anh trai của Ngọc Thái ).Trường Giang chụp hình khỏa thân,còn Vũ không chịu.Vũ chỉ chấp nhận cởi áo và bung nút quần jean hé hé quần lót mà thôi. Chụp hình xong,Trường Giang bảo Vũ mọi thứ để Trường Giang lo hết.Trường Giang sẽ gửi ảnh lên diễn đàn.Cả hai sẽ cùng nhau tham gia cuộc thi.Giang bảo Vũ hãy thường xuyên vào diễn đàn chờ xem kết quả.
Cả Trường Giang và Vũ đều vượt qua được vòng một, vào vòng hai.Giang bảo Vũ phải chụp ảnh nude nghệ thuật,như vậy mới có sức quyến rũ,mới có thể vào tiếp vong sau.Vũ đồng ý.Và để trả ơn,Vũ đã chấp nhận ngủ qua đêm cùng Trường Giang.Vũ được Trường Giang chở đến một khách sạn mini . Chủ khách sạn ấy do Kim Tùng, boyfriend của Ngọc Thái làm chủ.Trường Giang đưa Vũ vào phòng.Hai người quan hệ ân ái cùng nhau.Trong phòng ấy,Ngọc Thái đã bí mật gắn camera quay lại toàn bộ cảnh ái ân mà Vũ không hề hay biết.
Những tấm ảnh chụp nghệ thuật của Vũ khi đăng lên diễn đàn rất được nhiều thành viên tấm tắc khen ngợi.Những tấm ảnh đưa lên diễn đàn chỉ là những tấm ảnh kín kín hở hở.Còn những tấm ảnh nude,Ngọc Thái giữ lại để dành cho các đại gia,Việt kiều xem.Và nhiều thành viên đã dự đoán Vũ sẽ đoạt giải cao ở cuộc thi này.Kết quả,Vũ và Trường Giang đã vượt qua vòng hai,tiến thằng vào chung kết.
Trong số tám người vào vòng chung kết,Vũ nổi bật nhất.Vũ đã nhận được rất nhiều lời khen trên diễn đàn.Lúc này,Trường Giang mới bỏ nhỏ với Vũ: “ Em muốn đoạt giải nhất cuộc thi này,cần phải lấy lòng ban tổ chức,ban giám khảo” Và cách lấy lòng mà Trường Giang đề nghị chính là lên giường cùng Ngọc Thái.Đã đến thời điểm này,Vũ đành phải chấp nhận thôi.Vả lại,Vũ cũng rất cần 20 triệu tiền giải thưởng để mua xe .Thế là Vũ phải lên giường cùng Ngọc Thái .Toàn cảnh cuộc ái ân mây mưa giữa Vũ và Ngọc Thái cũng bị camera bí mật quay lại mà Vũ chẳng hề hay biết gì.
Cuộc thi chưa kết thúc nhưng một số đại gia,Việt kiều từng là khách hàng của Ngọc Thái khi nhìn thấy những tấm ảnh của Vũ đều gửi mail,nhắn tin hỏi xem Vũ có phải là gà của Ngọc Thái không.Thái đều trả lời,hiện giờ Vũ chưa là gà nhưng trong tương lai,Vũ chắc chắn sẽ là gà dưới trướng của Ngọc Thái.Thế là,một số người đều nhắn bảo Ngọc Thái rằng ,nếu được, hãy cố gắng sắp xếp cho họ thử lửa cùng Vũ.Ngọc Thái vui vẻ đồng ý.
Kết quả vòng chung kết,Vũ đoạt giải nhất.Trường Giang chỉ đạt được giải khuyến khích.Ở cuộc thi này,Ngọc Thái đã cho toàn bộ gà của mình ( những callboy dưới sự điều hành của Ngọc Thái) tham gia cuộc thi.Kết quả Hải Âu đoạt giải ba, Trường Giang và Thanh Tú chỉ đoạt giải khuyến khích.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Thu Aug 01, 2013 7:53 pm

.:: Tập 15 ::.
Do không xin được giấy phép nên cuộc thi chung kết diễn ra ở phòng kín,trong một căn biệt thự vắng vẻ ngoại thành. Khách tham dự là các đại gia ,Việt Kiều ,một số khách hàng của Ngọc Thái,ban giám khảo,ban điều hành…cùng các thí sinh tham dự.Các đại gia,Việt Kiều muốn xem cuộc thi này đều phải mua vé.Minh Hoàng,tuy là chủ trang web nhưng lúc này cũng chỉ ngồi chứng kiến.Mọi việc đều do Ngọc Thái quyết định.Minh Hoàng bên trong tuy ấm ức nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ, coi như không có chuyện gì xảy ra.Thực chất Minh Hoàng thầm tính trong đầu,qua cuộc thi này, số thành viên truy cập tăng lên rất nhiều,Minh Hoàng sẽ cố gắng tìm nhà tài trợ mới.Khi nào có nhà tài trợ mới,Minh Hoàng sẽ mời Ngọc Thái ra khỏi diễn đàn.
Vì phải bỏ tiền ra mua vé với giá khá cao nên các khách mời khi xem,đều đưa tay sờ mó các thí sinh.Ở phần thi trang phục thể thao,trang phục công sở thì không có gì.Tới phần thi trang phục đồ lót thì đủ thứ chuyện lùm sùm xảy ra. Do đã có chủ ý sẵn nên Ngọc Thái cố tình sắp xếp gà của mình thi trước. Dưới sự chỉ đạo của Ngọc Thái,ở phần thi này,Trường Giang,Hải Âu, Thanh Tú đã biểu diễn màn thoát y vũ.Mục đích của Ngọc Thái là muốn lợi dụng cuộc thi này để quảng cáo hàng của mình trước các đại gia,Việt kiều. Và cũng chính vì vậy mà đám gà của Ngọc Thái đã sẵn sàng cởi hết cho mọi người rửa mắt.Những người thi sau thấy vậy ngập ngừng.Có người chấp nhận cởi hết,có người không.Và cũng chính vì vậy,mấy vụ lùm sùm đã xảy ra.Một số khách mời không đứng đắn đã tận dụng dịp này để bốc hốt.Thấy cảnh chướng tai gai mắt,Minh Hoàng đã khều Ngọc Thái ra một góc để phàn nàn.Không ngờ,Ngọc Thái cười đáp tỉnh rụi: “ Thì người ta bỏ tiền,mình phải chìu người ta chút đi.Vả lại,cuộc thi này đã tốn kém quá nhiều,mình cần phải tranh thủ gỡ lại chút ít chứ” Nghe Ngọc Thái nói, Minh Hoàng chửi thầm trong bụng .Minh Hoàng thừa sức biết lợi dụng cuộc thi này,Ngọc Thái đã moi tiền của các đại gia,Việt Kiều một số không phải là ít.Đó là chưa nói tiền bán vé,tiền chụp ảnh ( vì khi dự thi,nhiều thí sinh chụp ảnh ở studio Ngọc Đức )
Tham gia vòng thi chung kết,ở phần trang phục thi đồ lót,bất đắc dĩ,Vũ phải biểu diễn màn thoát y.Nhưng Vũ đã không nghe theo lời dặn dò của Trường Giang.Vũ nhất quyết không chịu cởi hết ra .Tuy vậy,khi biểu diễn,lúc thoát y, Vũ cảm thấy có rất nhiều cặp mắt dán vào người mình.Đã thế,có nhiều bàn tay đưa ra sờ mó,rờ rẫm.Tuy rất khó chịu, nhưng vì muốn giành giải nhất,Vũ phải cắn răng trình diễn.Vũ không ngờ cuộc thi lại lố bịch đến thế.
Giành được giải nhất,khi vào trong,Vũ mở phong bì ra,không thấy tiền,chỉ thấy tờ giấy hẹn,hẹn Vũ đến nhận tiền ở khách sạn Thiên Thai.Vũ thắc mắc đi tìm Minh Hoàng hỏi.Minh Hoàng chỉ Ngọc Thái.Khi Vũ hỏi,Ngọc Thái trả lời tỉnh queo:
_ Tiền mặt trao đây không tiện.Chút nữa,anh cho xe chở em cùng mọi người đến đó nhận tiền thưởng.
Cuộc thi kết thúc.Mặc dù bực mình nhiều cái chướng tai gai mắt nhưng Minh Hòang vẫn phải lên nói lời kết thúc, tuyên bố cuộc thi thành công tốt đẹp và gửi lời cám ơn đến các nhà tài trợ. Mọi người vỗ tay hoan hô ầm ĩ.Và sau đó,những hình ảnh sống động sẽ được đưa lên diễn đàn.Hình ảnh Vũ nhận giải thưởng sẽ được tái hiện rõ nét,còn những chuyện lùm sùm được giấu nhẹm rất kỹ,các thành viên sẽ không bao giờ biết được.
Ở khách sạn Thiên thai ( chủ khách sạn này là Kim Tùng,boyfriend của Ngọc Thái ),Vũ cùng các thành viên đoạt giải gặp lại một số khách mời, những vị khách đã từng bốc hốt khi các thí sinh trình diễn phần thi đồ lót. Lúc này,Ngọc Thái mới chỉ định mọi người vào phòng cùng khách mời . Có người tỏ vẻ không đồng tình thì Ngọc Thái liền trơ trẽn:
_ Mấy anh ấy chính là những người đã bỏ tiền ra tài trợ cuộc thi này .Bởi vậy, mấy em phải cố gắng làm cho mấy anh ấy vui nhé !
Sau đó,Ngọc Thái còn trâng tráo bảo rằng,sau khi quan hệ vui vẻ xong rồi,các thí sinh đoạt giải mới nhận được tiền thưởng. Một vài người tức trẹo quai hàm nhưng đành phải chấp nhận. Vũ được chỉ định vào phòng với hai ông khách tên là Hữu và Dư.Vào phòng rồi,sau khi cởi đồ ra,hai vị khách mới đè Vũ ra định trói Vũ vào thành giường.Vũ vùng vằng không chịu liền bị tát vào mặt.Nổi khùng,Vũ đạp hai ông khách đó té nhào,kêu la ầm ĩ.Ngọc Thái cùng mọi người chạy đến.Ông Hữu thuật lại mọi chuyện.Nghe xong,Ngọc Thái liền bảo Vũ:
_ Hai anh ấy thích chơi như thế,sao em không chìu theo ?
_ Tôi không thích ai trói tôi hết. Nếu hai ông ấy muốn chơi trói kiểu đó thì tìm người khác đi.Tôi không thích như vậy.
_ Em không thích như thế hả? – Thái đưa cho Vũ xấp hình – Vậy em có muốn mấy tấm hình này gửi về quê cho gia đình em xem không?
Nhìn thấy mấy tấm hình,Vũ tái mặt. Trong hình toàn cảnh Vũ đang làm tình với Trường Giang.Phần Trường Giang chỉ thấy lưng,không thấy mặt. Còn Vũ thì trong hình thấy rõ mặt mày.Vũ nhìn hình mà muốn xây xẩm mặt mày.Thấy vậy,Ngọc Thái mới đùng đỉnh nói tiếp:
_ Sao hả? Em muốn thế nào?Nói đi ! Muốn mấy tấm hình này gửi về quê hay muốn ngoan ngoãn nghe lời để nhận tiền thưởng?Muốn thế nào hả?
Vũ lúc này còn biết nói gì nữa.Nghĩ đến cảnh nếu ba mẹ ở quê nhà mà nhận được mấy tấm hình này thì… Nghĩ đến đây,Vũ rùng mình không dám nghĩ thêm nữa.Thấy Vũ im lặng,không trả lời,Ngọc Thái hất hàm ra hiệu.Người của Ngọc Thái vội đến,đè Vũ nằm xuống,trói hai tay vào thành giường.Mặc cho ai muốn làm gì thì làm,Vũ không phản ứng gì cả. Ngọc Thái cùng mọi người ra ngoài,đóng cửa lại.Trong phòng chỉ còn Vũ bị trói hai tay cùng với hai vị khách là Dư và Hữu.Lúc này,Hữu và Dư mới nhào đến như hai con cọp nhảy đến vồ mồi.Hàng Vũ bị banh ra.Hữu và Dư thay phiên nhau đút vào rồi nắc dồn dập.Do căm tức về cú đạp ban nãy nên Hữu và Dư vừa nắc,vừa cấu xé,ngắt, nhéo,bấu làm Vũ đau điếng người,kêu la vang trời.Hữu vội chụp cái áo nhét vào miệng.Thế là Vũ hết kêu la.Hữu và Dư ra sức hành hạ Vũ cho thỏa thích.Cách chơi của Hữu và Dư chả khác nào Trí,chỉ thích chơi bạo lực, thích hành hạ người khác.Bạn tình càng đau đớn,Hữu và Dư càng khoái chí.
Hữu chính là ông chủ vựa cá,còn Dư là ông chủ vựa hải sản.Cả hai có sở thích giống nhau là thích chơi bạo lực,thích hành hạ cho người khác đau đớn.Bởi thế,đám callboy của Ngọc Thái,khi gặp Hữu và Dư đều sợ mất vía. Nhưng do cả hai người chi tiền rất mạnh bạo nên rất được lòng của Ngọc Thái .Và cũng vì chơi quá bạo lực nên trước khi chơi người nào,Hữu và Dư đều trói chặt người đó lại rồi mới chơi.Ở cuộc thi này, nhìn thấy Vũ,cả hai người đã mê tít thò lò.Chính vì thế,Hữu và Dư đã chấp nhận đưa cho Ngọc Thái một khoản tiền lớn để được hành hạ Vũ trên giường.
Hai tay bị trói chặt vào thành giường,Vũ chỉ còn biết chịu trận.Trước đây,tuy bị Trí hành hạ đau đớn nhưng ít ra, thân thể Trí còn mùi nước hoa thơm tho.Đàng này,do Hữu và Dư suốt ngày tiếp xúc với tôm cá nên trong người lúc nào cũng thoang thoảng mùi tanh khó chịu.Đã thế,do tức tối về cú đạp nên cả hai người chơi rất dã man.Vũ chỉ còn biết nhắm mắt chịu trận.
Chơi đã đời,cả hai mặc đồ vào rồi ra ngoài . Ngọc Thái cho người vào phòng cởi trói cho Vũ.Mặc đồ vào,bước ra ngoài,Vũ thấy Hiếu Nhân,người đoạt giải nhì đang ra sức năn nỉ Ngọc Thái. Hiếu Nhân lúc này nhìn như muốn khóc.Hiếu Nhân vốn là sinh viên đại học sư phạm ( hơn Nam 2 tuổi) ,chỉ vì ham vui, mới nghe theo lời của Thanh Tú tham gia cuộc thi này. Quen biết với Hiếu Nhân,theo sự chỉ bảo của Ngọc Thái,Thanh Tú đã từng bước,từng bước gài bẫy Hiếu Nhân.Những cảnh quan hệ giữa Hiếu Nhân và Thanh Tú đều bị ghi hình lại.Và cũng như Vũ,Hiếu Nhân bị bắt buộc phải vào phòng quan hệ với Bằng và Lê.Bằng vốn là ông chủ cơ sở may mặc,có sạp quần áo ở chợ An Đông.Còn Lê lại là ông chủ một gian hàng ở chợ vải Soái Kình Lâm.Không giống như Hữu và Dư,Bằng và Lê lại thích quan hệ nhẹ nhàng.Và trong số những khách hàng thân thiết của Ngọc Thái. Bằng, Lê, Hữu, Dư cùng với Kim ( chủ tiệm vàng ) được xếp vào nhóm “ ngũ gia” (tức năm vị đại gia ) .Và cũng vì đã bỏ ra một khoản tiền lớn nên cả năm vị đại gia này được Ngọc Thái hứa sẽ cho năm vị lên giường ,thưởng thức mùi vị của ba người đoạt giải nhất nhì ba.Ngoài trừ Hải Âu vốn là gà cuả Ngọc Thái không dám phản kháng gì,còn Vũ và Hiếu Nhân nhất quyết không đồng ý.Lúc này,Vũ cũng chưa biết Hiếu Nhân học cùng trường và đang thuê nhà,ở cùng phòng trọ với Nam. Khi Ngọc Thái cho Vũ và Hiếu Nhân xem những cảnh quan hệ ái ân,cả hai người đều rụng rời tay chân.Vũ căm tức điên người.Còn Hiếu Nhân quá yêu đuối đã bật khóc.Ba mẹ Hiếu Nhân ở dưới quê vốn là giáo viên.Bởi vậy, Hiếu Nhân rất sợ ba mẹ trông thấy những tấm hình,những đoạn video clip quay lén này.
Cuối cùng , với sự ép buộc của Ngọc Thái,cả Vũ lẫn Hiếu Nhân đều phải lên giường với năm vị đại gia.Vũ còn cắn răng chịu đựng,chứ còn Hiếu Nhân thì khác.Sau khi quan hệ với Hữu và Dư, Hiếu Nhân đã đầm đìa nước mắt.Cầm được 10 triệu tiền thưởng mà Hiếu Nhân phải tan nát lòng.Không ngờ đi thi, đoạt giải thưởng mà lại phải ê chề đến như vậy.Về nhà, Hiếu Nhân nằm lằn ra, mặt mày ủ rủ.Lúc này,trong phòng chỉ còn một mình Nam.Thấy Hiếu Nhân mặt mày như chết rồi,Nam ngạc nhiên hỏi:
_ Có chuyện gì vậy anh Nhân?Mặt mày anh sao thế? Ở dưới quê có chuyện gì xảy ra hả?
Nhân lắc đầu ,không trả lời.Những chuyện buồn ,chuyện nhục nhã ê chề đó,làm sao Hiếu Nhân có thể kể cho Nam nghe được. Tâm trạng của Hiếu Nhân lúc này chán nản vô cùng. Quen Thanh Tú,Hiếu Nhân đã dành trọn tình cảm của mình cho Thanh Tú.Cứ tưởng Thanh Tú là sinh viên,Hiếu Nhân đâu dè Thanh Tú lại là callboy.Và Hiếu Nhân cũng không thể nào ngờ được,Thanh Tú theo sự sắp đặt của Ngọc Thái để hãm hại mình.Càng nghĩ, Hiếu Nhân càng cảm thấy chán chường vô cùng.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Tue Aug 06, 2013 1:53 pm

.:: Tập 16::.
Nhận được 20 tiền giải thưởng từ tay Ngọc Thái mà Vũ tức ứa gan. Cố gắng đi thi để giành giải thưởng,Vũ đâu ngờ Ngọc Thái biến những người đoạt giải thành những công cụ kiếm tiền trên giường cho hắn.Ở cuộc thi,Vũ thấy Ngọc Thái nói chuyện đàng hoàng,nhã nhặn lịch sự bao nhiêu thì ở khách sạn,Vũ thấy Ngọc Thái lúc này chẳng khác nào một tên ma cô đàng điếm bấy nhiêu.Có lúc,quá uất ức,Vũ muốn tung cú đấm vào mặt Ngọc Thái nhưng khi nhìn thấy xung quanh hắn quá nhiều tên giang hồ bậm trợn nên đành thôi.Vũ đành phải nén cục tức vào lòng.
Quá bực tức,Vũ đi kiếm Minh Hoàng để hỏi cho ra lẽ .Ai dè,khi gặp, cho Vũ nói đã đời,Minh Hoàng mới lên tiếng:
_ Trước hết,anh xin lỗi em về chuyện ấy.Anh cũng không ngờ Ngọc Thái quá đáng đến mức như vậy.Cuộc thi này,toàn bộ chi phí tốn kém đều do Ngọc Thái bỏ ra nên Ngọc Thái toàn quyền quyết định mọi việc.Anh chẳng thể quyết định được gì.Mong em hiểu cho
Minh Hoàng đã nói thế,Vũ còn biết nói gì hơn.Vũ chỉ còn biết chuyện trò năm ba câu rồi về.Trong lúc trò chuyện,Minh Hoàng cho Vũ biết thêm trường Vũ học,chất lượng rất tồi tệ.Trường thành lập ra mục đích chủ yếu là để bán bằng cấp.Học viên đóng tiền rất nhiều,học xong ,lãnh bằng rồi thất nghiệp.Vũ nghe qua sao thấy chua chát trong lòng.
Về nhà,gặp Trường Giang,Vũ thấy nổi sùng.Lúc này,gặp mặt Trường Giang,Vũ chỉ muốn đấm cho một phát.Nhưng vì còn ăn nhờ ở đậu nên Vũ nén giận.Thấy Vũ,Trường Giang giả lả:
_ Vũ mới về đó hả?Đói bụng không?Đi ăn cơm với anh không?
_ Cám ơn! Tôi ăn rồi – Vũ đáp cộc lốc
_ Em làm gì mà nói chuyện hằn học quá vậy?- Bước tới gần Vũ,Trường Giang nhỏ nhẹ hỏi- Còn giận anh hả?
_ Hứ!Tại sao anh gài bẫy tôi?- Vũ quắc mắt hỏi -Tại sao lại có những tấm hình,những đoạn video clip đó?
_ Anh không cố tình gài bẫy em đâu – Trường Giang đến,vỗ vai Vũ nhưng Vũ hất tay ra – Mọi việc đều do Ngọc Thái sắp đặt,anh đâu có biết gì đâu
_ Đâu có biết gì đâu? – Vũ trề môi – Không lẽ anh ta bảo gì,anh cũng nghe theo hết sao?Không lẽ anh ta bắt buộc anh chết,anh cũng nghe theo à?
_ Không biết nữa – Trường Giang thẫn thờ - Có lẽ em không biết,anh Thái được sự bảo kê che chở của giới xã hội đen rất mạnh.Không ai dám làm trái ý anh Thái cả.Trước kia,cũng có một đứa tên Hải nhất quyết không chịu làm callboy.Thế là anh Thái cho người xuống quê gửi hình ,gửi băng video về cho gia đình Hải .Và không hiểu sao, cả thôn xóm đều biết việc làm của Hải làm Hải xấu hổ,không dám bước chân ra đường.Ba me Hải tức quả làm đơn thưa công an
_ Rồi sao nữa? – Vũ tròn xoe mắt hỏi -Kết quả thế nào?
_ Kết quả là công an nói không đủ chứng cứ nên không thể xử được.Do đó,anh Thái chẳng hề hấn gì .Còn gia đình Hải gặp đủ thứ chuyện phiền phức xảy ra.Kết quả là gia đình Hải phải bán nhà,dọn đi nơi khác.
Trường Giang kể tiếp thêm một số trường hợp nữa.Vũ nghe qua trầm ngâm.Vũ còn nhớ lại lời dặn của Minh Hoàng: “ Đừng có tính chuyện ăn thua đủ với Ngọc Thái.Coi chừng rước họa vào thân”.Nhớ lại lời dặn cảu Minh Hoàng,Vũ thở dài.Không ngờ cuộc đời lại khắc nghiệt đến thế.Suy nghĩ một hồi,nhìn Trường Giang,Vũ lại hỏi tiếp:
_ Tôi hỏi anh câu này được không?Anh có tính suốt đời làm callboy cho Thái không?
_ Không đâu em – Nhìn Vũ,Thái buồn bã trả lời – Nghề này khắc nghiệt lắm,chỉ được vài năm thôi.Khi nào bị chán chê, anh Thái sẽ cho ra rìa,tuyển mấy đứa mới vào.Anh Thái nổi tiếng là người ăn chanh vắt nước bỏ vỏ mà.Đứa nào còn trẻ đẹp,còn hấp dẫn,anh Thái còn trọng dụng.Đứa nào bị khách chê rồi thì…
Trường Giang không nói hết câu,Vũ cũng có thể hiều được Trường Giang muốn nói gì.Vũ không ngờ cuộc đời mình sao quá trớ trêu!
Tiền giải thưởng,Vũ lấy mua xe,sắm điện thoại .Hôm nay,thẫn thở buồn bã,Vũ liền điện thoại cho Nam.Mấy ngày nay,gặp quá nhiều chuyện bực mình,Vũ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa.Lâu rồi,không gặp Nam,không biết lúc này Nam học hành thế nào.Vũ gọi điện,Nam đang ở nhà sách.Thế là Vũ phóng xe đến chở Nam ra quán nước.
Ngồi quán nước mới nói chuyện vài câu,điện thoại rung.Ngọc Thái gọi điện cho Vũ.Không hiểu sao,Ngọc Thái lại biết số,Vũ ngạc nhiên vô cùng.Ngọc Thái bảo Vũ đến khách sạn Thiên Thai có chuyện cần.Vũ nói đang bận , không thể đến được thì Ngọc Thái cười gằn:
_ Anh đang có chuyện,cần em đến gấp.Nếu em kh6ong dến được,em biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?
Vũ hiểu Ngọc Thái muốn nói gì.Nếu Vũ không nghe lời,những tấm ảnh, đoạn video clip quay cảnh làm tình cuả Vũ sẽ gửi về quê cho ba mẹ xem.Nghĩ đến đó ,Vũ nghiến răng tức tối.Nam thấy thế,ngạc nhiên hỏi:
_ Chuyện gì vậy Vũ?Chuyện gì mà Vũ mặt hầm hầm?
_ Không có gì cả.Tao có việc bận rồi.Mày lên xe đi.Tao chở mày về rồi tao còn đi công việc của tao nữa.
Nam thắc mắc hỏi tiếp nhưng Vũ không trả lời.Nam đành phải lên xe cho Vũ chở về.
Đến khách sạn Thiên Thai,gặp Ngọc Thái,Vũ liền hỏi:
_ Anh kêu tôi đến có chuyện gì?
_ Có anh Duy ở bên Pháp mới về.Tối nay,em ở lại đây với anh Duy nha?
_ Tối nay,tôi sẽ không ở lại đây.Anh kêu người khác đi.Tôi đâu phải là callboy mà anh bắt tôi làm như thế?
_ Em nói gì khó nghe quá vậy? – Ngọc Thái nhăn mặt – Anh Duy là bạn anh.Chỉ vì anh thấy em trên diễn đàn nên ảnh muốn vui vẻ với em vậy mà.Em yên chí,anh Duy chơi hào phóng lắm.Bảo đảm xong chuyện rồi,phần của em không ít đâu.
_ Nhưng tôi không muốn làm chuyện đó _ Vũ hằn học
_ Tại sao lại không muốn? Việc đó nhẹ nhàng lắm mà. Anh Duy ấy là bot, thích được người khác đâm lắm. Chỉ cần em – Nói đến đây,Thái bắt đầu giở giọng nham nhở - chỉ cần em khôn khéo một chút là có thể moi được một khối tiền mà
_ Nhưng… - Vũ ngập ngừng
_ Không nhưng nhị gì cả - Ngọc Thái vỗ vai Vũ vẻ thân mật – Việt Kiều nhiều tiền lắm,phải tranh thủ moi một ít để mà xài chứ.Vả lại…vả lại
_ Vả lại gì chứ?
_ Vả lại,em cần phải có tiền để dọn ra ở riêng chứ? Không lẽ em muốn ở chung với Trường Giang hoài sao?
Lời nói của Ngọc Thái đâm trúng tim đen của Vũ.Nhắc đên Trường Giang,Vũ đã thấy chán.Vũ đã muốn dọn ra ở riêng rồi .Nhưng vì dọn ra riêng ở một mình,chi phí nặng quá,Vũ sợ ba mẹ lo không nổi.Số tiền 20 triệu,Vũ mua xe,mua điện thoại,còn dư lại chẳng bao nhiêu.Bởi thế,Vũ còn nấn ná chưa muốn dọn ra ở riêng.
Vũ còn đang suy nghĩ thì Ngọc Thái lại bồi thêm :
_ Em trẻ đẹp thế này,không tranh thủ kiếm tiền,còn đợi chừng nào? Đến khi lớn tuổi rồi,làm sao kiếm tiền được nữa? Phải tranh thủ thôi em à,đừng chờ đợi gì nữa hết.Hay là em muốn đợi đến khi nào học xong ,lấy bằng tốt nghiệp rồi mới lo kiếm tiền? Anh nói thật nhá,cái trường em học đó,cùi bắp lắm!Học xong rồi thất nghiệp ,lấy bằng về treo giữa nhà để ngắm chứ chẳng làm được gì.Đã biết bao người học xong rồi thất nghiệp,chẳng tìm được việc làm.Em không tin cứ đi hỏi thử xem
Ngọc Thái nói một hồi làm Vũ xiêu lòng.Cuối cùng Vũ nói :
_ Được,em chấp nhận làm cho anh nhưng với một điều kiện.Em không cho ai đâm em hết.Anh đồng ý chứ?
_ Ok,anh đồng ý – Ngọc Thái gật đầu vui vẻ - Khi nào khách cần bot, anh sẽ kêu đứa khác,không bắt em tiếp đâu.Em yên chí !
Thế là,Vũ đã chính thức trở thành callboy dưới trướng của Ngọc Thái.Vài ngày sau, Hiếu Nhân cũng như Vũ,đã bị bắt buộc đi làm callboy.
Trên diễn đàn,Vũ cùng Hiếu Nhân đều là hotboy.Thế mà ở khách sạn,cả hai trở thành công cụ kiếm tiền trên giường dưới sự chỉ đạo của Ngọc Thái.Và để cho tiện ,Ngọc Thái kêu Hiếu Nhân dọn ra ở riêng. Vì không muốn bạn bè,người thân biết mình làm callboy nên Hiếu Nhân đã đồng ý
Làm callboy đi khách có thu nhập,Vũ dọn ra ở riêng.Hiếu Nhân rủ Vũ về ở chung.Vũ đồng ý.Sống chung với nhau, những lúc trò chuyện tâm sự cùng nhau,Hiếu Nhân đã tâm sự hết chuyện của mình .Vũ nghe qua thoáng tức giận,hứa với Hiếu Nhân rằng,khi nào có dịp,Vũ sẽ cho Thanh Tú biết thế nào là lễ độ.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Aug 11, 2013 5:03 pm

.:: Tập 17 ::.
Thấy Ngọc Hương, đang huấn luyện một nhóm nữ chuyên múa thoát y quá hấp dẫn,Ngọc Đức liền bắt chước.Ngọc Hương vốn là chị của Ngọc Thái và Ngọc Đức,đang dẫn dắt một đường dây gái gọi hạng sang. Ngọc Đức bàn với Ngọc Thái rồi chọn ra 6 người gồm Vũ,Hải Âu,Hiếu Nhân,Trường Giang,Thanh Tú, Duy Bằng ,toàn những người đoạt giải ở cuộc thi “ Hoa vương” để huấn luyện múa thoát y. Vũ đồng ý,không phản đối gì cả. Thế là mọi người sắp xếp lịch,thời khóa biểu để tập trung ở nhà Ngọc Đức để tập múa.
Hôm nay,theo lịch,mọi người lại tập trung ở nhà Ngọc Đức để tập múa.Ngọc Đức sơ ý làm rớt ví ở góc kẹt.Liếc thấy Ngọc Đức để nhiều tiền trong ví, canh lúc mọi người không để ý, Vũ lấy xấp tiền rồi nhét vào túi xách của Thanh Tú. Lát sau,phát hiện mất tiền,Ngọc Đức lồng lộn lên .Bắt mọi người cởi đồ ra xét không có,Ngọc Đức bắt đầu xét túi xách . Tất cả các túi xách bị đổ tung ra hết.Khi xét túi xách của Thanh Tú,xấp tiền rơi ra. Nhận ra xấp tiền 2000 USD của mình,Ngọc Đức nổi quạu ,xáng cho Thanh Tú một bạt tay nảy lửa. Tiếp theo đó là mấy cú đấm liên tiếp.Vừa đấm đá,Ngọc Đức vừa chửi luôn miệng. Thanh Tú chẳng biết gì cả,hai tay che mặt, miệng luôn kêu oan. Ngọc Thái hay chuyện chạy đến hỏi:
_ Chuyện gì vậy anh Đức?
_ Đ.M,mày coi đó – Chỉ vào Thanh Tú,Ngọc Đức mặt hầm hầm nói – Tiền của tao,thằng khốn này nó cũng dám lấy .Nó chán sống rồi thì phải ?
_ Em không có – Thanh Tú kêu lên – Em không có lấy
_ Đ.M ,mày không lấy,tại sao tiền của tao lại nằm trong túi xách của mày? – Ngọc Đức gằn giọng hỏi
_ Em không biết nữa – Thanh Tú khổ sở phân trần – Em cũng không biết tại sao tiền của anh lại nằm trong túi xách của em
_ Đ.M mày,không lẽ tiền tao biết bay?Không lẽ tiền tao tự nhiên bay vào trong túi xách của mày?
Vừa nói,Ngọc Đức vừa co chân đạp một cái,Thanh Tú ngã nhào.Chưa hả cơn tức giận,Ngọc Đức nhào đến định đấm đá nữa nhưng Ngọc Thái đã ngăn lại.Ngọc Đức hậm hực chửi:
_ Đ.M,mày làm cái quái gì vậy hả?Tránh ra coi
_ Nãy giờ anh đấm đá nhiêu đó chưa đủ sao mà đòi đánh tiếp vậy?- Ngoc Thái ra sức cản ngăn,không cho Ngọc Đức đánh tiếp -Bộ anh định đánh chết nó hay sao ?
_ Uh,rồi sao hả? Đ.M. ,hôm nay tao phải đánh chết mẹ nó luôn.- Ngọc Đức hùng hổ,chửi thề luôn miệng -Đ.M. ,thằng này hôm nay ăn gan cọp rồi mới dám lấy gắp tiền của tao
_ Em không có lấy – Thanh Tú thề độc – Em thề là nếu em tham lam,có ý định lấy cắp số tiền của anh,ra đường cho xe tải cán em chết không toàn thây
_ Đ.M.mày lấy đã,bị tao phát hiện rồi giờ làm bộ thề hả? _ Ngọc Đức hằn học
_ Thằng Tú đã thề vậy rồi – Ngọc Thái lên tiếng – Em nghĩ nó không lấy đâu.Nãy giờ anh đánh nó bầm dập rồi,Thôi,bỏ qua đi
Theo dõi sự việc nãy giờ,Ngọc Thái đoán là Thanh Tú không có làm việc này.Thanh Tú đi khách tương đối được nhiều tiền,làm sao lại dám làm chuyện đó?Nhưng tại sao tiền trong ví Ngọc Đức lại bay sang túi xách Thanh Tú? Ai đã làm chuyện đó? Điều này thì Ngọc Thái nghĩ hoài mà chẳng nghĩ ra được?
Nghe Ngọc Thái kêu bỏ qua mọi việc,Ngọc Đức giãy nãy lên:
_ Đ.M. Bỏ gì được mà bỏ?Nếu tao không phát hiện kịp thời là kể như mất toi mấy ngàn đô rồi,làm sao bỏ được?
_ Chứ nãy giờ anh đánh nó bầm dập rồi chưa vừa bụng sao? – Ngọc Thái bực mình hỏi – Anh còn muốn làm gì nó nữa?
_ Làm gì nó nữa hả? Đ.M.Đập chết mẹ nó luôn chứ làm gì nó hả?
Ngọc Đức trước kia vốn là tên lưu manh đầu đường xó chợ,không nghề nghiệp,suốt ngày chỉ lêu lỏng đánh lộn ngoài đường. Khi Ngọc Hương lấy Vĩnh Lộc làm chồng,Vĩnh Lộc mới dạy cho Ngọc Đức cái nghề chụp ảnh.Rồi khi có sô chụp hình đám cưới,đám ma, Vĩnh Lộc đều dẫn Ngọc Đức đi theo.Đến khi Ngọc Thái quen và cặp bồ với Kim Tùng, hai anh em Ngọc Đức và Ngọc Thái mới dựa hơi Kim Tùng mà làm mưa làm gió.Cả đám callboy,gái gọi dưới trướng của Ngọc Hương và Ngọc Thái đều rất sợ cái tính hung tàn của Ngọc Đức.Chẳng có ai dám làm phật ý của Ngọc Đức bao giờ.Bởi thế,nãy giờ,dù Thanh Tú hết lời năn nỉ van xin,Ngọc Thái cản ngăn nhưng Ngọc Đức vẫn nhất quyết không chịu bỏ qua.Một hai,Ngọc Đức nhất quyết phải nện cho Thanh Tú một trận nhừ xương mới hả dạ.Thấy Ngọc Đức cương quyết như vậy,Ngọc Thái mới lên tiếng:
_ Anh muốn đánh nó tiếp cũng được.Nhưng nhớ giữ lại cái ngoại hình ,khuôn mặt để nó còn đi khách nữa chứ.Chứ không lẽ anh muốn nó giải nghệ luôn sao?
Nghe Ngọc Thái nói,Ngọc Đức chùn tay.Dù gì đi nữa,Thanh Tú vẫn còn là công cụ kiếm tiền trên giường khá tốt,vẫn còn có thể mang về cho Ngọc Đức nhiều lợi nhuận.Nhưng nếu bỏ qua, Đức không thể chịu .Hậm hực một hồi,Đức mới chỉ tay vào mặt Tú ra lệnh:
_ Cởi đồ ra mau!
Thanh Tú riu ríu làm theo.Khi chỉ còn quần lót trên người,Thanh Tú chần chừ không muốn cởi thì Đức quát lên:
_ Đ.M,sao không cởi ra luôn?Hay đợi tao đến cởi dủm?
Thanh Tú sợ hãi cởi hết ra luôn.Thái ngạc nhiên,không hiểu Đức muốn làm gì.Thái còn đang suy nghĩ thì Đức đã lấy dây treo ngược Thanh Tú lên,đầu chúi xuống đất. Rồi Đức lấy dây nịt quất túi bụi vào người Thanh Tú.Ngọc Thái hoảng hốt nhảy vào can:
_ Thôi anh đánh nhiêu đó đủ rồi .Để nó còn đi khách với chứ !
Nghe đến hai từ đi khách, Đức liền nảy ra một ý nghĩ.Thế là Đức móc điện thoại ra gọi.Lát sau,một đám đầu trâu mặt ngựa kéo đến. Đức chỉ vào mặt Thanh Tú nói:
_ Tụi bây banh háng nó ra ,chơi nó cho tao.Nhớ chơi cho mạnh bạo vào!Lát tao cho tiền.
Nghe nói đến tiền,cả đám mắt sáng rỡ,nhào vô liền.Thế là Thanh Tú vừa được Thái cởi trói đã bị đám cô hồn nhào đến hiếp dâm.Thanh Tú đó giờ đi khách thường làm top.Thế mà giờ đây,bị nguyên một đám cô hồn banh háng ra hiếp dâm một cách tàn bạo,Thanh Tú đau quá rên rỉ,khóc lóc,năn nỉ Đức xin tha.Cả nhóm Vũ,Hiếu Nhân,Hải Âu, Trường Giang, Duy Bằng chứng kiến đều rùng mình sợ hãi. Thấy Thánh Tú rên rỉ,khóc lóc,Ngọc Thái định lên tiếng cản ngăn nhưng khi nghĩ lại,Ngọc Thái liền thôi.Thái nhủ thầm trong đầu: “ Hiện giờ,có mấy đứa bề ngoài vẻ phục tùng nhưng bên trong còn ngấm ngầm chống đối.Sẵn dịp này, cứ để cho anh Đức hả hê cơn giận,đồng thời dằn mặt mấy đứa khác luôn.Sau này coi có đứa nào dám chông đối lại không cho biết” Ngẫm nghĩ như thế,Thái liền dửng dưng đứng xem,coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nãy giờ chứng kiến từ đầu đến đuôi,Hiếu Nhân vẫn làm thinh,không nói tiếng nào. Nhìn Thanh Tú bị hành hạ,Hiếu Nhân chẳng mảy may xúc động.Nhớ lúc trước,Hiếu Nhân đã từng say mê Thanh Tú,say mê một cách điên cuồng.Mỗi lần quan hệ,Thanh Tú đều làm cho Hiếu Nhân ngất ngây,sung sướng vô ngần.Lúc nào,Hiếu Nhân cũng muốn được gần gũi , được vui vầy bên cạnh cùng Thanh Tú.Xa nhau một chút,Hiếu Nhân nhung nhớ muôn phần.KhiThanh Tú bị cảm sốt một chút,Hiếu Nhân lo sốt vó.Thế mà khi biết mình bị Thanh Tú gài bẫy, đưa vào con đường làm callboy,Hiếu Nhân đã khóc hết nước mắt. Hiếu Nhân căm phẫn Thanh Tú tột độ. Và giờ này đây,khi chứng kiến. Thanh Tú bị hành hạ,Hiếu Nhân thấy lòng mình sao mà dửng dưng một cách lạ lùng ,chẳng có chút gì xót xa tội nghiệp cho Thanh Tú cả.
Tối hôm đó,sau khi về nhà,Hiếu Nhân liền hỏi Vũ:
_ Chuyện hôm nay,có phải do Vũ bày trò không vậy?
_ Sao Nhân lại nói thế? _ Vũ nhìn Nhân cười cười nói
_ Thì Nhân đoán thế.Quen với Thanh Tú một thời gian,Nhân biết tính tình Thanh Tú mà.Nhân nghĩ Thanh Tú không dám lấy tiền của anh Đức đâu.Như vậy, đã có người đã ra tay hãm hại Thanh Tú.Ngẫm nghĩ một hồi ,Nhân mới đoán ra người ra tay đó chính là Vũ.
_ Thế Nhân không muốn vậy sao?Chính Thanh Tú đã gài bẫy hãm hại Nhân mà.Nhân không muốn ra tay trả thù sao?
_ Muốn chứ.Nhưng không hiểu sao,Nhân thấy có vẻ tàn nhẫn quá.
_ Mình không tàn nhẫn,người ta cũng sẽ tàn nhẫn với mình.Sống là phải tàn nhẫn thôi Nhân à!
Nhân gật đầu,tỏ vẻ đồng tình với Vũ.Và lúc này đây,không hiểu sao,nhìn Vũ,Nhân cảm thấy có cái gì đó thân thương vô cùng.
Tối hôm đó,Nhân tựa đầu vào người Vũ ngủ một cách ngon lành.Còn Vũ nằm đó suy nghĩ mông lung.Hôm nay chơi được Thanh Tú rồi, mai mốt phải tính cách chơi Trường Giang một vố mới được. Nghĩ đến Trường Giang,Vũ còn ấm ức lắm. Vũ ấm ức việc Trường Giang đã nghe theo lời Ngọc Thái đưa Vũ vào con đường bán dâm.Và người Vũ căm hận nhất chính là Ngọc Thái.Vũ biết rằng chưa thể chống chọi với Ngọc Thái được.Vũ còn nhớ hôm đi uống nước ,Minh Hoàng đã từng nói với Vũ : “ Em muốn chống chọi với hai anh em Ngọc Thái, Ngọc Đức,trước hết,em hãy làm thằng khờ.Càng khờ dại bao nhiêu,càng tốt bấy nhiêu .Đợi đến khi nào có dịp,tìm được sơ hở của Ngọc Thái,lúc đó em đáp trả lại cũng chưa muộn mà” Nhớ tới đó,Vũ nhủ thầm trong bụng : “ Từ nay về sau ,mình sẽ làm thằng ngốc, thằng khờ.Ngọc Thái nói gì,mình cũng dạ.Nếu cần, hạ mình nịnh bợ hắn cũng được.Đợi đến một ngày nào đó,thời cơ đến,mình sẽ cho hắn nếm mùi”.Nghĩ đến đó,Vũ cảm thấy khoan khoái trong lòng.Nụ cười nở trên môi,Vũ từ từ đi vào giấc ngủ.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Wed Aug 14, 2013 2:21 pm

.:: Tập 18 ::.
Sau trận nhừ tử đó,Thanh Tú ngã bệnh.Ngọc Thái trước sau vẫn không tin chuyện Tú lấy cắp tiền nên thường xuyên đến thăm hỏi. Ngọc Thái cho Tú nằm nhà dưỡng bệnh,khi nào thật khỏe mới đến tập tiếp.
Tối nay,cả nhóm 6 người theo lệnh của Ngọc Thái đến nhà riêng của Kim Tùng để biểu diễn màn thoát y cho Kim Tùng thưởng thức.Kim Tùng,bạn trai của Ngọc Thái , chính là một trùm buôn lậu có máu mặt ở Saigon,đồng thời còn là một tay ăn chơi có tiếng ở các vũ trường. Tuổi ngoài ba mươi, vóc dáng cao ráo,hào hoa phong nhã,thân hình cân đối,khỏe mạnh ,lại thêm tính ăn chơi hoang đàng phóng túng ,nhìn bề ngoài,ai cũng nghĩ Kim Tùng là công tử ,thiếu gia ,chứ đâu ai nghĩ đó chính là một ông trùm buôn lậu có máu mặt. Tuổi đời tuy còn trẻ nhưng nhờ khôn ngoan lanh lợi,có trình độ học vấn cao, lại thêm sự giúp đỡ hết mình của người anh kết nghĩa là Năm Lửa,một ông trùm trong giới xã hội đen nên Kim Tùng mau chóng trở thành một ông trùm có máu mặt trong giới buôn lậu.Và cũng chính nhờ dựa vào thế lực của Kim Tùng và Năm Lửa mà mấy anh chị em Ngọc Hương, Ngọc Thái mới có thể tác oai tác quái.
Kiếm tiền quá dễ dàng lại thêm tính hoang đàng phóng túng nên Kim Tùng được bạn bè đặt cho biệt danh là Tùng lãng tử.Kim Tùng đó giờ chẳng yêu ai bao giờ.Kim Tùng quen biết Ngọc Thái trong một lần tình cờ ở chốn vũ trường.Lúc đó,Ngọc Thái mới vừa tốt nghiệp đại học Mở và chưa tìm được việc làm. Tình cờ quen biết được Kim Tùng,lại biết được Kim Tùng có thế lực mạnh nên Ngọc Thái đã ra sức đeo bám. Ngọc Thái vốn xuất thân từ con nhà lao động nghèo khổ.Ngay từ nhỏ,hiểu được hoàn cảnh khó khăn của gia đình nên Thái đã cố gắng học và đã lấy được bằng đại học. Trong mấy năm đại học, vì muốn đổi đời,Thái thường xuyên lên mạng tìm kiếm bạn tình lớn tuổi,chủ yếu tìm đại gia.Sau mấy lần thay đổi bạn tình,Thái đã quen biết với Khải. Một lần theo bạn tình vào vui chơi ở chốn vũ trường, thông qua Khải, Thái quen biết được Kim Tùng tức Tùng lãng tử. Khải ,bạn tình của Thái trong lúc vui miệng đã kể cho Thái nghe khá nhiều chuyện về Kim Tùng . Và cũng nhờ sự khôn khéo,Thái đã lợi dụng Khải để quen biết với Kim Tùng .Và từng bước,từng bước một,Thái đã ngã vào vòng tay của Kim Tùng.Biết chắc là Tùng không yêu mình nhưng Thái đã chấp nhận bỏ rơi Khải để về sống chung với Kim Tùng. Tính Tùng thích lăng nhăng, thích trăng hoa ong bướm nên Thái đã thường xuyên nghĩ ra nhiều cuộc vui chơi thác loạn ,những cảnh làm tình tập thể lạ kỳ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của Tùng. Vốn là một ông trùm buôn lậu, để tránh tai mắt của công an nên trong các cuộc làm ăn,ít khi nào Tùng xuất đầu lộ diện.Từ khi quen biết Ngọc Thái,đã vài lần Tùng cho Ngọc Thái thay thế mình tiếp xúc các bạn hàng.Do có trình độ học vấn lại khôn khéo nên Ngọc Thái đã làm tốt mọi việc .Dần dần, Ngọc Thái đã trở thành một trợ lý đắc lực và một bạn tình không thể thiếu được của Kim Tùng.
Dọn về sống chung với Kim Tùng,Ngọc Thái đã khôn ngoan biết dựa vào uy thế của Kim Tùng để giúp cả gia đình mình làm giàu.Và kể từ đó,mấy chị em Ngọc Thái người nào người nấy cũng đều phất lên như diều gặp gió.
Để thỏa mãn nhu cầu tình dục của Tùng,Ngọc Thái thường săn lùng trai tơ mới lớn,trẻ đẹp để cho Tùng vui chơi giải trí.Vì vậy,đêm nay, Ngọc Thái đã kêu nhóm của Vũ đến múa thoát y cho Kim Tùng rửa mắt.Điệu nhạc dâm đãng được bật lên.Cả nhóm bắt đầu di chuyển .Từng nút áo được bật ra khoe các bộ ngực vạm vỡ.Chân vẫn bước đều theo tiếng nhạc,phần hạ bộ luôn ưỡn về phía trước như muốn chào mời.Những chiếc áo rơi xuống đất,dây nịt từ từ bung ra .Sáu người lúc này chia thành 3 cặp,rờ rẫm vuốt ve cho nhau.Tiếng nhạc vẫn xập xình một cách dâm đãng.Quần jean từ từ kéo xuống,để lộ rõ quần chip mỏng bằng lưới thấy rõ bộ phận bên trong.Cả sáu người vẫn uốn éo theo tiếng nhạc.Người này cứ đẩy phần hạ bộ của mình vào mặt người đối diện.Quần jean được cởi ra,chỉ còn quần lót trên người,cả 6 người bắt đầu uốn éo theo các tư thế giao hợp. Kim Tùng nhìn chăm chú say mê rồi quay sang nhìn Thái nói:
_ Em kiếm đâu ra nhóm này múa hấp dẫn quá vậy?Chẳng thua gì bên Thái.Nhìn sướng thiệt!
_ Vậy em sẽ kêu tụi nó thường xuyên múa cho anh xem nhé,anh đồng ý không? – Thái ngã mình vào lòng Kim Tùng,nhỏ nhẹ - Từ nay coi mấy đứa này múa cũng hấp dẫn rồi,đâu cần phải qua Thái Lan xem, phải không anh?
Tùng gật đầu rồi cúi xuống ,đặt trên môi Thái một nụ hôn.Hai người bắt đầu đá lưỡi cho nhau.Trên kia,sáu người vẫn còn múa theo tiếng nhạc.Sau nụ hôn ngất ngây,nhìn nhóm múa,Tùng mới bảo Thái:
_ Em có thể kêu tụi nó làm tình với nhau không?Vừa muá,vừa làm tình,chắc hấp dẫn lắm phải không em?
Thái vui vẻ gật đầu rồi ra hiệu cho cả nhóm.Thế là ba cặp bắt đầu làm tình với nhau.Vũ làm tình với Hiếu Nhân,Trường Giang với Thanh Tú và Hải Âu với Duy Bằng.Bản nhạc khác được bật lên.Cả ba cặp vừa ôm nhau nút lưỡi,vừa di chuyển theo tiếng nhạc.Người này ve vuốt rờ rẫm rồi cởi quần lót của người kia.Sáu người đã khỏa thân,vẫn uốn éo theo tiếng nhạc.Ba cặp bắt đầu ngậm nút cho nhau rồi từ từ giao hợp.Lần đầu giao hoan cùng Vũ nhưng không hiểu sao,Hiếu Nhân đã đắm đuối hoan lạc cùng Vũ.Ở góc kia,Tùng cũng đã ái ân cùng Thái. Cả bốn cặp ân ái theo tiếng nhạc xập xình.Tinh trùng bắn ra tứ phía.Ngọc Thái mỉm cười nhìn Kim Tùng hỏi:
_ Hôm nay ,anh thấy vui không?Em tổ chức như vậy được không anh?
Kim Tùng sung sướng gật đầu.Ngọc Thái hớn hở ngã đầu vào lòng Kim Tùng,trên môi còn nở nụ cười mãn nguyện.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Tue Aug 20, 2013 2:26 pm

.:: Tập 19 ::.
Sau hôm đó,mấy ngày sau, trong lúc ngồi trò chuyện ở quán cà phê, mọi người lại nhân hứng bàn chuyện về Kim Tùng.Nhờ thế,Vũ mới biết được rằng nhờ dựa vào uy thế của Kim Tùng mà hai anh em Ngọc Thái,Ngọc Đức mới có thể tác yêu tác quái .Trong đầu Vũ liền nảy bật ra ý nghĩ: “ Nếu một ngày nào đó,Kim Tùng thích mình thì lúc đó,mình sẽ…Nhưng làm sao để Kim Tùng thích mình nhỉ?”Câu hỏi đó làm Vũ điên đầu nhiều đêm liền vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp.
Tết sắp Tết rồi,phố phường nhộn nhịp.Siêu thị khá đông người.Nhiều nhà cửa được sơn mới.Mọi người hối hả chuẩn bị đón Tết. Nghỉ Tết,Nam điện thoại rủ Vũ cùng về quê.Vũ đồng ý.
Sáng hôm sau,mới hơn 7h sáng ,Vũ phóng xe đến chỗ Nam.Hôm nay,Vũ ăn mặc đẹp quá làm Nam ngẩn ngơ.Nhìn Vũ hôm nay chẳng khác gì bạch mã hoàng tử.Thấy Nam cứ nhìn mình hoài,Vũ phì cười:
_ Sao hả?Có muốn về không vậy?
Nghe Vũ nói,Nam giật mình.Vội vã gửi xe đạp và đồ đạc cho bà chủ nhà,Nam lên xe cho Vũ chở.Ghé quán ăn sáng xong, Vũ chở Nam vào siêu thị ở Phú Lâm.Hôm nay,chủ nhật,siêu thị mở cửa khá sớm.Thấy Vũ mua đồ khá nhiều tiền,Nam ngạc nhiên hỏi:
_ Tiền đâu mà Vũ mua nhiều quá vậy?
_ Thì đi làm thêm để dành đó mà.Có vậy cũng hỏi.
Rồi Vũ đưa cho Nam vài hộp mứt ,bánh kẹo dể Nam mang về làm quà cho gia đình.Nam không muốn nhận nhưng Vũ làm mặt giận nên Nam phải nhận. Trước khi nổ máy ,Vũ đưa cho Nam thanh sing gum Doublemint để hai đứa cùng nhai.
Khi xe vừa qua khỏi thị xã Tân An,Nam ngồi sau bỏ nhỏ vào tai Vũ:
_ Nam mệt quá ! Mình có thể kiếm chỗ nào nghỉ ngơi một chút được không Vũ?
Tay vẫn cầm lái, cho xe chạy chậm chậm,Vũ ngoái đầu ra sau hỏi:
_ Mày muốn nghỉ ở đâu?Quán nước hay nhà trọ?
Hỏi xong,Vũ quay đầu lên,nhìn về phía trước để lái xe.Vì Vũ lo chăm chú lái nên không nhìn thấy Nam ngồi đằng sau thoáng đỏ mặt, miệng lí nhí:
_ Mình có thể ghé nhà trọ nghỉ ngơi một chút được không Vũ?
Nghe Nam nói,Vũ thoáng hiểu Nam muốn gì.Nhìn thấy hotel bên kia đường,Vũ liền cho xe tấp vào.Nam thấy vậy,giật mình hỏi:
_ Ghé vào đây hả Vũ ? Tốn tiền lắm! Sao Vũ không ghé nhà trọ?
_ Không sao đâu,mày cứ yên chí!
Vũ cười cười rồi kéo Nam vào trong.Ở quầy tiếp tân,Vũ lựa phòng hạng sang,loại phòng có máy lạnh và bồn tắm.Nam trố mắt nhìn Vũ nhưng Vũ vẫn tỉnh bơ,coi như không có gì.
Vào phòng,để hết đồ đạc lên bàn,đóng cửa lại,Nam liền ôm chầm lấy Vũ rồi cúi xuống hôn.Cứ nghĩ Vũ sẽ né tránh từ chối nhưng Nam không ngờ,Vũ đáp trả lại một cách nhiệt tình.Vũ đã hôn Nam một cách cuồng nhiệt.Trước khi vào phòng,Vũ đã có dự tính sẵn rồi.Đã làm callboy,từng lên giường với khách nên hôm nay,Vũ chìu Nam hết mình.Hôm nay,Vũ nhất quyết sẽ cho Nam tận cùng sung sướng.Bởi thế,Vũ đã hôn Nam một cách say đắm.Tay Vũ bắt đầu hoạt động.Vũ vuốt tới đâu,Nam đê mê tới đó.Cái áo của Nam được Vũ khéo léo từ từ cởi ra.Vũ đẩy Nam ngã xuống giường rồi tiếp tục hôn.Lưỡi Vũ bắt đầu rê trên ngực rồi xung quanh vú.Nam nằm ngửa,ngất ngây tận hưởng những cảm giác sung sướng mà Vũ mang lại.Tay Nam bấu chặt vào cơ thể Vũ rồi nắm áo Vũ kéo ra.Vũ đưa tay cởi lẹ chiếc áo trên cơ thể rồi cúi xuống đi đường lưỡi.Lưỡi Vũ đi đến đâu.Nam oằn oại tới đó.Nam có nằm mơ cũng không ngờ,có ngày Vũ làm cho Nam ngất ngây sung sướng.
Lưỡi Vũ dần dần đi xuống.Vũ đưa tay lần mở khóa nịt và từ từ cởi quần Nam ra.Tay Vũ lướt đều trên hai bắp đùi.Vũ lướt đến đâu,Nam lịm người đến đó.Rồi Vũ rê lưỡi trên hai bắp đùi.Nam chỉ còn biết đê mê ngất ngây.Chừng chịu hết đó,Nam chồm dậy,đè Vũ xuống,mau lẹ cởi quần Vũ ra.Quần Jean đến quần lót trên người Vũ bị Nam cởi phăng ra hết.Khi Nam cúi xuống định ngậm thằng nhỏ thì Vũ ngăn lại:
_ Vào trong tắm đã!Tắm xong rồi làm tiếp
Nói xong,Vũ kéo Nam vào trong phòng tắm.
Vào phòng tắm,Nam khá bỡ ngỡ vì đó giờ chưa tắm bồn bao giờ.Vả lại,Nam cũng chưa biết sử dụng máy nước nóng.Vũ phải hướng dẫn Nam cách sử dụng.
Vũ cùng Nam ngâm mình trong bồn nước.Vũ nằm yên cho Nam kỳ cọ.Nam vừa kỳ lưng,vừa nhìn Vũ một cách đắm đuối.Trong đầu Nam dâng trào nhiều cảm xúc.Lát sau,Vũ kỳ lừng lại cho Nam.Tay Vũ đụng đến chỗ nào,Nam cảm thấy như có luồng điện chạy đến chỗ đó.
Tắm rửa xong,không kềm lòng được nữa,Nam chụp lấy thằng nhóc của Vũ mà ngậm thôi là ngậm.Chó Nam ngậm đã đời,Vũ mới kéo Nam ra giường.Nam vội đẩy Vũ ngã trên giường rồi ngậm.Vũ xoay người Nam lại.Lúc này,Nam và Vũ ngậm bú cho nhau.Được Vũ ngậm,Nam sướng tê người . Tay Vũ vuốt nhẹ nhẹ rồi từ từ thọc vào hậu môn của Nam.Nam thấy cảm giác lạ lạ xuất hiện và cảm thấy sướng tê rần.Tay Vũ cứ từ từ đưa ra ,thọc vào.Nam căng người oằn oại,ngậm hàng Vũ bú liên hồi.Thoáng sau,hàng Vũ đã cương cứng. Đẩy Nam ra,Vũ đeo bao vào rồi lấy ống dung dịch bôi trơn.Nam ngạc nhiên hỏi:
_ Cái gì vậy Vũ?
_ Dung dịch bôi trơn đó mà.Nó sẽ làm mày ngất ngư
_ Vậy hả ?
_ Rồi sẽ biết.
Trả lời xong,Vũ bắt đầu banh háng Nam ra và từ từ đưa vào.Nam lúc đầu thấy hơi đau và dần dần thấy sướng.Vũ cứ từ từ nắc .Thấy Nam hới nhăn mặtt nên Vũ cúi xuống hôn. Nam ôm ghì lấy cổ Vũ mà nút lưỡi.Miệng hôn,mông nắc,từng chút một,từng chút một Vũ đưa Nam đến sự tận cùng sung sướng.Nam suớng qúa chịu không nổi,ôm ghì lấy Vũ.Cả hai quyện chặt lấy nhau.Vũ căng người,xuất tinh.Rút bao ra,Vũ cúi xuống hôn Nam.Cả hai nút lưỡi nhau một cách cuồng nhiệt. Lúc này,Nam hứng quá,ngồi chồm dậy.Vũ cúi xuống ngậm hàng của Nam và nút.Nam ôm ghì rồi ấn đầu Vũ,ép sát vào háng mình.Vũ vẫn nút thôi là nút,nút đến khi Nam chịu hết nổi,xuất tinh ào ào.Nam xuất tinh đầy miệng Vũ làm Vũ phải chạy vào nhà vệ sinh nhổ ra.

avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sat Aug 24, 2013 2:01 pm

.:: Tập 20 ::.
Thấy Vũ chạy ào vào nhà vệ sinh,Nam hốt hoảng chạy theo hỏi:
_ Gì vậy Vũ?
Vũ lắc đầu và mở vòi nước rửa ráy.Vũ kêu Nam lại,Vũ rửa ráy cho Nam luôn. Được Vũ rửa ráy cho.Nam cứ tưởng như mình đang mơ.Hôm nay,Vũ gây cho Nam nhiều bất ngờ quá.Không hiểu sao hôm nay Vũ lại chìu chuộng mình quá mức.Nam cứ băn khoăn tự hỏi mãi.Nhưng Nam đâu biết được rằng,Vũ lúc này đâu như Vũ ngày trước.Lúc này, làm callboy,đi khách,Vũ đã chìu khách đến mức tối đa.Trước mặt Ngọc Thái,Ngọc Đức,Vũ lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ.Vũ lúc nào cũng giả ngu giả dại để chờ thời cơ.Vũ hy vọng một ngày nào đó,Vũ có cơ hội sẽ ra tay thanh toán tất cả các món nợ nần.
Nằm bên Vũ,Nam thấy lòng mình lâng lâng.Tay Nam cứ mân mê hàng của Vũ hoài.Vũ cười cười nói:
_ Sao hả? Đã chưa?Dậy mặc đồ vào,trả phòng rồi lên đường về nhà chứ?
_ Chút nữa đi Vũ ! – Nam nũng nịu – Nam chưa muốn về.Nam còn muốn nằm bên Vũ thêm một chút nữa mà
_ Vậy hả? Thôi cũng được.Để tao gọi điện xuống phòng tiếp tân, mướn phòng thêm mấy tiếng nữa.Chiều mát,mình về cũng được mà.
_ Như vậy có tốn nhiều lắm không Vũ? – Nam băn khoăn hỏi
_ Sao hả? Sợ tao tốn tiền hả?Vậy mặc quần áo vào,mình về liền đi.Như vậy sẽ ít tốn kém
Vũ chọc ghẹo mà Nam cứ tưởng Vũ không còn tiền nên đứng dậy,mặc quần áo vào.Vũ ngạc nhiên hỏi:
_ Mày làm gì vậy?
_ Thì mặc đồ vào,chuẩn bị về.Chứ ở thêm nữa,Vũ tốn tiền chết.
_ Mày ngốc quá hà ! – Vũ vừa cười,vừa cốc đầu Nam một cái – Tiền tao còn mà,mày có ở tới mai cũng chẳng hề gì.Đúng là khéo lo !
Nói xong,Vũ móc xấp tiền ra cho Nam xem.Nam trố mắt hỏi:
_ Tiền đâu Vũ có nhiều quá vậy?
_ Thì tiền tao làm thêm chứ ở đâu ra.Hỏi nhiều quá đi !
Nói xong,Vũ ngắt ra một ít đưa cho Nam và nói:
_ Nè,mày cầm chút này đi mà xài Tết !
Thấy Vũ đưa tiền cho mình,Nam vội giãy nãy lên:
_ Nam không lấy tiền của Vũ đâu.Kỳ lắm!
Vũ nói cách gì,Nam vẫn cương quyết không nhận tiền.Một ý nghĩ chợt thoáng qua,Vũ liền nhìn Nam hỏi:
_ Mày muốn ở đây bao lâu?Chiều về hay sáng mai về?
_ Mình ở đây đến sáng mai được không Vũ? _ Nam rụt rè hỏi
_ Ok.Tao sẽ mướn phòng ở cùng mày đến sáng mai.Nhưng có điều
kiện
_ Vũ muốn điều kiện như thế nào?
_ Điều kiện của tao như sau: Từ giờ đến lúc trả phòng,tao sẽ là ông chủ.Còn mày là đày tớ .Tao sai gì,mày làm đó.Chịu không nào?
_ Như vậy kỳ lắm !
_ Sao hả? Không chịu hả? Không chịu thì trả phòng,tao với mày về ngay lập tức.
_ Khoan đã Vũ ! – Nam hốt hoảng
– Được rồi,Nam chấp nhận điều kiện của Vũ.Mình sẽ ở đây đến sáng mai nhé
Lúc này,Nam rất thèm khát Vũ,Nam rất muốn được ở bên Vũ,Bởi thế,Vũ ra điều kiện gì,Nam cũng đều đồng ý hết.Vũ liền gọi điện xuống phòng tiếp tân, cho hay mình sẽ mướn phòng đến sáng mai.Xong
rồi,Vũ nhìn Nam cười cười nói:
_ Mày đã đồng ý rồi.Vậy mày hãy khoang tay lại,nói coi nào!
_ Vũ muốn Nam nói như thế nào? – Nam ngạc nhiên hỏi
_ Thì mày khoanh tay lại,nói như sau.Dạ,em là đày tớ Nguyễn Văn Nam.Em xin ra mắt ông chủ.Đó,nói như thế đó.Nói xem nào!
Nam bắt đắc dĩ,phải khoanh tay lại nói mầy lời như Vũ vừa nói.Vũ liền cười ha hả:
_ Uh,ngoan đó.Nè,ông chủ cho tiền nè!Cất vào mau!
Nam hốt hoảng từ chối bị Vũ quắc mắt:
_ Sao hả?Đày tớ mà dám cãi lời chủ hả?Ông chủ cho tiền,đày tớ không được quyền từ chối.Hiểu chưa?
Thấy Vũ làm mặt giận,Nam vội vã nhận tiền rồi cất vào túi quần.Đợi Nam cất tiền rồi,Vũ mới cười cười nói:
_ Như vậy có phải ngoan không nào? Bây giờ đày tớ ngoan lại đấm lưng cho ông chủ đi nào!
Nói xong,Vũ liền nằm xuống cho Nam đấm lưng.Nam đấm lưng kiểu gì đâu mà cứ đưa tay vào vùng hạ bộ của Vũ mà xoa xoa bóp bóp.Vũ cười ngất:
_ Chưa thấy thằng đày tớ nào như mày!Đày tờ gì đâu mà đấm lưng cho ông chủ cứ nhè thằng nhỏ của ông chủ mà bóp không vậy?
_ Thì Nam là đày tớ đặc biệt chứ bộ!
Nam chu mỏ lý sự xong liền lật ngửa Vũ lại.Nam định cúi xuống ngậm nút nhưng bị Vũ ngăn lại.Nhìn Nam một cách trìu mến,Vũ nhỏ nhẹ nói:
_ Nằm xuống nghĩ chút đi Nam! Mình còn ở đây đến sáng mai mà.
Nam nghe lời ,nằm xuống đưa tay ôm chầm lấy Vũ.Nằm yên cho Nam ôm ấp,Vũ cứ đưa mắt nhìn trần nhà,suy nghĩ đâu đâu. Vũ suy nghĩ khá nhiều về các vấn đề trong cuộc sống.Vũ suy nghĩ về cuộc đời mình,về Ngọc Thái và về Kim Tùng.Hết suy nghĩ này lại đến suy nghĩ kia, Vũ lại suy nghĩ về Nam. Không hiểu sao,lúc này Vũ lại thấy Nam yếu đuối làm sao đó.Vũ thầm nghĩ rằng,sau này mình cần phải cố gắng che chở,giúp đỡ cho Nam.Nhưng cuộc đời Vũ thì sao đây?Cuộc đời Vũ rồi sẽ trôi về đâu?Ai sẽ giúp Vũ thoát khỏi móng vuốt của Ngọc Thái?Nghĩ đến đó,Vũ lại thở dài.Vũ cứ suy nghĩ miên man,suy nghĩ làm cách nào thoát khỏi sự khống chế của Ngọc Thái.Vũ cứ suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra cách.Vũ lại ước mong có người nào đó sẽ giúp Vũ thoát khỏi sự khống chế này.Người đó là Kim Tùng hay là một người nào khác cũng được..Vũ thầm nghĩ nếu có người đó,chắc Vũ sẽ chịu ơn người đó mãi mãi.Nghĩ thế,Vũ cứ suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng có điều Vũ đâu có thể ngờ được rằng,sau này người giúp Vũ thoát khỏi móng vuốt của Ngọc Thái lại chính là Nam.
Tối hôm đó Vũ đã chìu Nam hết mình.Trường Giang đã chỉ cách Vũ làm thế nào để khách sung sướng tuyệt đỉnh.Vũ lại mang nó ra áp dụng với Nam.Vũ đã làm cho Nam ngất ngây đê mê trong bến bờ hoan lạc.Lúc này đây,Nam đã thấy yêu Vũ,yêu một cách vô cùng mãnh liệt.Và đêm đó,để làm cho Nam ngất ngây sung sướng,Vũ đã xuất tinh cùng Nam hai lần.Đối với một call boy như Vũ,việc xuất tinh nhiều lần trong ngày là một điều tối kỵ.Nhưng với Nam,Vũ chẳng còn cấm kỵ gì nữa.Vũ đã làm hết mình,làm đủ mọi cách cho Nam sướng sung tuyệt đỉnh.
Về quê hôm trước,hôm sau Vũ đi uống nước cùng Nam thì gặp Ngọc Mỹ. Kêu Nam về rồi,Vũ đi chơi cùng Ngọc Mỹ.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Sep 01, 2013 7:21 am

.:: Tập 21 ::.
Ngọc Mỹ sau đêm đó đã như người mất hồn,ngây ngây dại dại,lúc nào cũng hoảng sợ,Gia đình phải đưa Ngọc Mỹ về quê,hết về quê nội rồi lại về quê ngoại.Phải hơn hai tháng sau,cô mới lấy lại nét tươi vui,nhí nhảnh như thuở ngày nào.Khi trở lại nhà,Ngọc Mỹ tìm lại Vũ thì Vũ đã lên saigon học. Ngọc Mỹ có xin số điện thoại của Vũ nhưng ba mẹ Vũ từ chối.Nhung nhớ nhiều nhưng không có cách nào liên lạc gặp mặt Vũ được,Ngọc Mỹ đành cố ghìm nén nỗi nhớ trong lòng.
Hôm nay ,gần Tết, trong lúc đi lang thang ngắm phố phường,tình cờ gặp lại Vũ ,Ngọc Mỹ vui mừng khôn xiết.Bao nỗi nhung nhớ ghìm nén trong lâu bấy lâu nay,giờ gặp lại,Ngọc Mỹ trút cạn nỗi lòng.Nghe Ngọc Mỹ tâm sự,lòng Vũ cũng thấy nao nao.Tuy không yêu nhưng do đã có một thời gian bên nhau nên Vũ cũng có ít nhiều lưu luyến.Tâm sự ngoài quán nước đã đời,Ngọc Mỹ ngỏ ý muốn tìm khách sạn nghỉ ngơi,Vũ liền gật đầu đồng ý.
Vào phòng đóng cửa lại,Ngọc Mỹ liền đè Vũ ra,mau lẹ lột sạch quần áo trên người Vũ.Hai môi dính chặt vào nhau,Mỹ như muốn cuốn hút vào Vũ.Xa cách nhung nhớ bao ngày,nay gặp lại ,Mỹ ào ào như sóng cuồn cuộn vào bờ. Thấy Mỹ ào ào quá,Vũ ngăn lại,thì thầm vào tai Mỹ:
_ Người Vũ dơ lắm! Vào trong tắm lại đã !
Mỹ gật đầu rồi theo Vũ vào trong nhà tắm.
Tắm rửa sạch sẽ,cả hai lại dìu nhau vào giường.Mỹ và Vũ bắt đầu quấn chặt lấy nhau,cùng nhau nhào lộn trên giường.Lát sau,Mỹ ngồi trên người Vũ nhún nha nhún nhẩy.Còn Vũ đưa tay nắm đôi nhũ hoa mà bóp thôi là bóp. Lát sau,cả hai lại đổi tư thế.Quần nhau một,Vũ xuất tinh dầm dề.Ngọc Mỹ cũng sung sướng vô ngần,nở nụ cười thỏa mãn.
Quần nhau đã đời,chơi nhau hai hiệp,xuất tinh hai lần.Vũ như muốn rã rời.Nằm nghĩ khá lâu,Vũ cùng Mỹ trả phòng ra về.
Trên đường chở Mỹ về nhà,bất ngờ Vũ gặp Minh Thông,anh trai của Ngọc Mỹ đang chở mẹ là bà Ngọc Xuân đi tìm Mỹ.Nguyên là hôm nay,bất ngờ gặp lại Vũ,Mỹ và Vũ đi uống nước tâm sự khá nhiều.Sau đó,cả hai lại vào khách sạn.Quần nhau trong khách sạn ,cả hai như quên hết thời gian.Mướn phòng lúc giữa trưa,đến chiều mơí trả phòng,cả hai mới rời khỏi khách sạn. Ở nhà,thấy Ngọc Mỹ đi lâu quá,chưa về,bà gọi điện thoại.Ai dè Ngọc Mỹ lại để quên điện thoại di động ở nhà.Quá sốt ruốt,bà kêu Minh Thông lấy xe chở bà đi kiếm Ngọc Mỹ.
Gặp Vũ chở Ngọc Mỹ,bà Xuân đùng đùng nổi giận.Nhớ tới chuyện xưa, cũng vì bỏ nhà lên Saigon với Vũ nên Ngọc Mỹ mới bị hãm hiếp dã man,bà Xuân thấy căm tức trong lòng..Mọi việc,bà nghĩ cũng đều do Vũ mà ra cả.Nay lại thấy Vũ đi cùng Mỹ,bà nghĩ Vũ đang tính chuyện đào mỏ,làm tiền. Máu hận trào sôi,bà nổi điên lên chửi Vũ xối xả.Chửi Vũ đã đời,bà lại lôi ba mẹ,cả dòng họ của Vũ ra mà chửi bới.Lúc đầu bị chửi ,Vũ còn cắn răng chịu đựng.Nhưng khi bà Xuân dùng những từ quá nặng nề mắng nhiếc ba mẹ,Vũ bắt đầu nổi điên,lên tiếng cãi lại.Ngọc Mỹ hốt hoảng cản ngăn .Bà Xuân thấy Vũ trả treo,bắt đầu nổi khùng,mắng nhiếc ba mẹ Vũ:
_ Ba mẹ mày là thứ không biết điều, suốt ngày dạy mày đi làm tiền con gái tao.Ba mẹ mày đúng là thứ cô hồn các đảng,đẻ mày ra,dạy mày đi mọi tiền con gái.Đúng là dòng họ cô hồn âm binh,toàn thứ mất dạy thối tha,tối ngày cứ dạy con đi moi tiền đàn bà con gái.
Bao nhiêu từ ngữ nặng nề,bà tung ra hết.Bà toàn dùng những lời lẽ rất thậm tệ mắng nhiếc ba mẹ Vũ.Nổi khùng lên,Vũ bắt đầu dùng lời lẽ của dân đầu đường xó chợ mắng nhiếc lại.Hai người lời qua tiếng lại,chửi nhau khá nặng nề.Mỹ cố can ngăn mà không được,chỉ còn biết nước mắt tuôn trào.Minh Thông,anh trai Ngọc Mỹ,thấy Vũ chửi mẹ mình,nhào đến đấm Vũ một phát.Vũ né qua một bên, đáp trả lại bằng cú đá.Hai người bắt đầu xáp lá cà với nhau.Ngọc Mỹ cố cản mà không được.Bà Xuân đứng ngoái tru tréo chửi rủa rồi nhào đến nắm đầu Vũ nhưng bị Vũ đạp một cái té nhào.Người đi đường xúm lại can ngăn.Lúc này,Minh Thông bị Vũ đánh mặt mày sưng húp, máu còn rỉ nơi miệng.Xót con,bà Ngọc Xuân lôi ba mẹ Vũ ra chửi rủa thậm tệ.Nổi điên lên,Vũ mắng sa sả:
_ Bà nói ba mẹ tôi thế này,thế nọ nhưng bà thử nhìn lại bà coi.Chính bà là thứ không ra gì, suốt ngày dạy con gái banh háng ra dụ dỗ đàn ông con trai, bà còn nói gì nữa hả?Đ.M.hai mẹ con nhà bà ,toàn một thứ dâm loàn ,tối ngày chỉ biết banh háng ra mồi chài đàn ông,con trai rồi giờ còn chửi ai nữa hả?Đúng là dòng họ dâm loàn có khác !
Và tiếp đó,Vũ dùng những lời lẽ mất dạy,tục tĩu để chửi bà Xuân.Vũ chửi đến nỗi bà Xuân tức điên người,nói không ra tiếng.Còn Ngọc Mỹ đứng chết trân nhìn Vũ. Không ngờ Vũ lại dùng những từ ngữ lời lẽ như thế.Minh Thông thấy mẹ bị chửi dữ quá,trừng mắt nhìn Vũ. Do mới bị Vũ đánh một trận nhừ tử nên Minh Thông đành nén giận, cố gắng kéo mẹ về.Mọi người thấy bà Xuân bị Vũ chửi tơi bời thì cười tủm tỉm.Nguyên vì bà Xuân đó giờ, ỷ mình giàu có,khinh khi người nghèo.thường xuyên chửi bới hà hiếp những người lao động nên này thấy Vũ chửi hai mẹ con bà dâm loàn,mọi người hả hê lắm.
Về đến nhà,bà Xuân định làm đơn thưa công an nhưng ông Quý,chồng bà ngăn lại.Ông nói,vụ này làm tùm lum ra,chỉ rước nhục về nhà .Ông phân tích thiệt hơn cho bà nghe.Ông nói một hồi,bà nghe theo.Tuy không làm đơn thưa công an nhưng hôm nay bị Vũ chửi,bà tức lắm.Bà nghĩ thầm trong bụng, nhất quyết sẽ có một ngày,bà sẽ làm cho gia đình Vũ điêu đứng,bà mới hả dạ.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Sep 01, 2013 7:24 am

.:: Tập 22 ::.
Sau lần đó,Ngọc Mỹ không còn muốn gặp lại Vũ nữa.Vả lại,chuyện đã xảy ra như thế,Vũ cũng chẳng muốn gặp lại Ngọc Mỹ.Ở đất Saigon,Vũ đã bị bầm dập quá nhiều.Về quê,bị bà Xuân lôi ba mẹ ra mắng nhiếc đủ điều,Vũ làm sao chịu nổi?Thôi thì mọi việc đã lỡ rồi,Vũ đành mặc kệ,cho nó lỡ luôn.
Hôm sau,trong lúc đang ngồi nhà tư lự một mình thì Nam đến.Vũ cùng Nam ra ngoài quán ngồi uống nước.Trò chuyện mới được vài câu thì điện thoại rung.Ngọc Thái điện thoại,kêu Vũ trở lên Saigon gấp.Có mấy ông khách Việt kiều,mới về Việt nam,muốn vui vẻ cùng Vũ .Nghe điện thoại mà Vũ muốn chửi thầm trong bụng.
Thấy Vũ nghe điện thoại xong lầm bầm chửi thề,Nam ngạc nhiên hỏi:
_ Chuyện gì vậy Vũ?
_ Không có gì! Mày về đi! Tao có việc bận rồi.
_ Vũ bận việc gì vậy?
_ Tao bận việc gì,mày hỏi để làm gì?Nhiều chuyện! Về đi !
Thấy Nam còn mở miệng muốn hỏi,Vũ phát cáu:
_ Tao bảo mày về đi, tại sao mày chưa chịu về?
Bất ngờ thấy Vũ quạu quọ,Nam trố mắt ngạc nhiên .Nhưng biết Vũ nắng mưa thất thường,Nam không hỏi gì nữa,lủi thủi ra về.
Nam về rồi,Vũ ngồi thừ ra.Hôm qua,gặp chuyện bực mình với bà Ngọc Xuân,nãy thêm chuyện của Ngọc Thái gọi điện thoại kêu đi với khách,Vũ như muốn nổi khùng.Nhưng biết không thể cương với Ngọc Thái,Vũ đành phải cắn răng chịu nhịn.
Về nhà đặt chuyện nói dối với ba mẹ, Vũ nói mình cần phải thực tập đi tour,đi cùng với mấy anh bên công ty du lịch nên ba mẹ không mấy nghi ngờ.Thế là Vũ lấy xe phóng lên Saigon.
Giữa trưa,Vũ đã tới Saigon gặp Ngọc Thái.Trao đổi vài câu,Ngọc Thái kêu Vũ nghỉ ngơi để tối đi gắp khách.
Tối,Vũ cùng nhóm sáu người đến khách sạn Thiên Thai để biểu diễn màn thoát y cho nhóm Việt Kiều xem.Sau đó,Vũ phải lên phòng ngủ với một ông khách.
Ngày hôm sau, nhóm sáu người của Vũ cùng đoàn khách Việt Kiều đi du lịch.Ngọc Thái bố trí xe du lịch 16 chỗ chở mọi người.Nhóm Việt Kiều này cũng gồm sáu người.Họ đã liên lạc trước qua email với Ngọc Thái.Ngọc Đức cũng có đi theo đoàn để dẫn khách đi du lịch và cũng để quản lý đám callboy.Chuyến đi du lịch này sẽ kéo dài một tuần lễ.Và trong một tuần lễ đó,mỗi đêm Vũ phải lên giường với một người khách khác nhau.Hiếu Nhân,Thanh Tú,Hải Âu,Duy Bằng ,Trường Giang cũng thế.Đêm cuối cùng sẽ là màn hoan lạc tập thể.Trước khi giao hoan tập thể,nhóm của Vũ phải múa thoát y cho mọi người xem.Mấy người hứng quá lấy camera quay lại.Vũ nhăn mặt tỏ vẻ không đồng ý . Ngọc Đức lại chìu khách hết mình nên Vũ đành phải chấp nhận.
Sau chuyến du lịch đó,Vũ về nhà chơi vài ngày rồi quay lên Saigon.Vũ lên cùng với Nam.Xa cách Vũ lâu ngày nên khi gặp lại,Nam khao khát muốn ân ái nhưng Vũ từ chối.Do Nam năn nỉ quá nên cuối cùng Vũ phải chìu theo ý Nam.
Vào phòng,Nam hấp tấp cởi đồ Vũ ra.Lúc này,Vũ còn thấy mệt trong người nên nằm yên,để mặc Nam muốn làm gì thì làm.Lát sau,Nam ngồi lên người Vũ rồi nhún.Do để giữ sức nên Vũ cố kềm,không để xuất tinh.Vì vậy,Vũ hất Nam xuống,ngậm nút cho đến khi Nam xuất tinh.
Cho Nam thỏa mãn rồi,tắm rửa xong,nằm nghỉ một lát,Vũ trả phòng rồi chở Nam lên Saigon.Nam tiếp tục công việc học hành của mình.Còn Vũ tiếp tục cuộc hành trình làm callboy tiếp khách.
Do hay về khuya nên ở chỗ cũ bất tiện,Vũ cùng Hiếu Nhân phải dọn sang chỗ mới.Ngọc Thái kêu cả đám callboy nên mướn nhà nguyên căn ở chung cho tiện.Thế và Vũ cùng Hiếu Nhân dọn về ở chung với đám callboy.
Lúc này,do Vũ hết sức nịnh hót nên đã chiếm được lòng tin của Ngọc Thái và Ngọc Đức. Thái cho Vũ làm nhân viên tiếp tân ở khách sạn Thiên Thai.Bình thường,Vũ làm tiếp tân.Khi nào có yêu cầu,Vũ mới đi khách.
Hôm nay,Ngọc Thái theo lệnh Kim Tùng xuống Châu Đốc nhận hàng từ biên giới về.Vũ nhân lúc không ai để ý đã lấy tiền của Trường Giang nhét vào túi xách của Thanh Tú.Phát hiện mất tiền,Trường Giang nhảy dựng lên,la lối ầm ĩ.Lục xét khắp nơi,cuối cùng Trường Giang tìm được xấp tiền để dành của mình trong túi xách của Thanh Tú.Nổi quạu lên,Trường Giang nhào đến nắm đầu Thanh Tú chửi bới um sùm.Xô Trường Giang ra,Thanh Tú lớn tiếng phân trần:
_ Không phải tao.Mày làm cái trò gì vậy?
_ Vậy chứ tại sao tiền tao lại nằm trong túi xách của mày?Không phải mày,vậy chứ ai?
_ Tao không biết
_ Đ.M.Mày không biết,vậy ai biết?
Chưa nói dứt câu,Trường Giang nhào đến nắm đầu.Thanh Tú cũng không vừa,chống trả lại.Cả hai nắm đầu,cấu xé nhau,chân đạp loạn xạ.Mọi người xúm lại can ngăn.Hải Âu gọi điện cho Ngọc Đức.Hay tin,Ngọc Đức chạy đến liền.Trường Giang thuật lại đầu đuôi mọi việc.Vừa nghe xong,chẳng cần suy nghĩ nhiều,Ngọc Đức liền kết luận Thanh Tú lấy cắp tiền của Trường Giang.Thanh Tú nhất quyết không nhận.Ngọc Đức vốn chỉ là tên lưu manh hè phố,không biết xét suy mọi việc nên một hai cứ nhất quyết Thanh Tú lấy cắp.Mặc cho Thanh Tú khản cổ thanh minh,Ngọc Đức vẫn kêu người trói Thanh Tú lại rồi cho Trường Giang xử thoải mái .Được nước,Trường Giang đã lấy cây đập cho Thanh Tú một trận mềm mình.
Bị đánh nhừ tử,Thanh Tú ôm hận trong lòng.Hôm sau,Thanh Tú bỏ tiền ra thuê giang hồ đập Trường Giang sống dở chết dở.
Ngọc Thái lo công việc của Kim Tùng xong xuôi,về nàh mới hay đủ thứ chuyện xảy ra.Nhớ Nam lửa điều tra,Thái mới biết việc Thanh Tú thuê người đánh Trường Giang.Ngọc Thái tức điên người,nện cho Thanh Tú một trận ra hồn.Vũ cùng Hiếu Nhân thấy Thanh Tú và Trường bị đánh tơi bời,trong lòng khoan khoái vô cùng.Bề ngoài coi như không có gì xảy ra, nhưng khi chỉ có hai người ,Vũ và Hiếu Nhân ôm bụng cười ha hả.
Hơn tuần lễ sau,Kim Tùng hứng chí rủ Ngọc Thái đi Singapore chơi vài ngày.Ngọc Thái vui vẻ nhận lời .Ngọc Đức ở nhà quản lý mọi việc.Biết được chuyện này,Vũ trong lòng phấn chấn hẳn lên,trong đầu bắt đầu tìm mưu tính kế.
Tối nay,hai vị khách đại gia lại gọi điện đến cho Ngọc Đức,muốn tìm callboy.Vũ đang ngồi gần đó,liền ton hót,nói ra nói vào.Thế là Ngọc Đức ra lệnh cho Thanh Tú tiếp khách.Nghe nói phải lên giường cùng Hữu và Dư, Thanh Tú kêu trời.Cả đám callboy,ai nấy cũng đều rất sợ cái cách chơi bạo lực của hai vị đại gia này.Nghe đến Hữu và Dư,mọi người luôn luôn tìm cách trốn tránh.Nay bị bắt buộc phải lên giường cùng Hữu và Dư, Thanh Tú chỉ còn biết kêu trời.
Tối hôm sau,Ngọc Đức trong lòng không vui.Vũ bèn rủ Ngọc Đức đi khiêu vũ.Ngọc Đức gật đầu.Vũ cũng xúi Đức gọi điện cho Tâm sẹo,một đại ca giang hồ có số má dưới trướng Năm lửa.Đức khoái chí gọi điện liền .Tâm sẹo đồng ý.Vũ liền bàn giao khách sạn lại cho Hiếu Nhân, lấy xe chở Ngọc Đức đến vũ trường.
Gặp Tâm sẹo, Đức hớn hở tay bắt mặt mừng.Sau đó,cả nhóm ra nhảy.Phát hiện cô vũ nữ Thanh Vy quá dễ thương,Ngọc Đức liền bước đến mời nhưng Thanh Vy lắc đầu từ chối.Thấy Thanh Vy không chịu nhảy cùng mình,Ngọc Đức tức mình lầm bầm chửi thề .Nghe Đức lầm bầm chửi,Thanh Vỹ bèn to tiếng chửi lại.Tức mình,Ngọc Đức tát Thanh Vy một cái.Không ngờ Thanh Vy cầm ly chọi lại trúng ngay trán chảy máu .Đức điên tiết tát cho Thanh Vy mấy cái nảy lửa làm chảy máu mồm.Thấy vậy,Tâm sẹo chạy đến kéo Ngọc Đức trở về bàn ngồi.Nghe có chuyện, mấy tên bảo vệ,bảo kê vũ trường chạy đến.Mất tên bảo kê hùng hùng hổ hổ tính xử Ngọc Đức.Nhưng khi thấy Tâm sẹo,cả bọn lẳng lặng rút lui.Còn Thanh Vy bị Ngọc Đức tát đến chảy máu mồm, tức giận điên cuồng,liền lấy điện thoại ra gọi cho Tuấn đen.Khi Tuấn đen đến thì nhóm của Vũ đã ra về. Thấy Thanh Vy,đào ruột của mình bị đánh đến chảy máu mồm,Tuấn đen liền nổi sùng, gọi mấy đứa bảo kê ra hỏi chuyện.Cả đám đó chỉ biết mặt Tâm sẹo chứ không biết Ngọc Đức.Tuấn đen liền gọi điện,hẹn Tâm sẹo ra quán nước nói chuyện phải quấy.
Đến nơi ,thấy Tâm sẹo đang ngồi với Năm lửa,Tuấn đen liền kéo Thanh Vy đến ngồi.Sau khi chào hỏi Năm lửa xong.Tuấn đen quạu quọ hỏi Tâm sẹo chuyện xảy ra ở vũ trường.Tâm sẹo chưa kịp mở miệng thì Năm lửa đã lên tiếng:
_ Chuyện này không liên quan gì đến thằng Tâm.Mọi việc đều do thằng Ngọc Đức gây ra.Mày muốn gì,cứ đến tìm thằng Đức mà tính sổ với nó.
Năm lửa vốn không ưa gì Ngọc Đức.Cũng vì thương mến Kim Tùng,lại thêm Ngọc Thái mềm mỏng,khéo léo ,nói chuyện dễ lấy lòng người nên khi Ngọc Thái có chuyện cần nhở vả,Năm lửa sẵn sàng tương trợ.Hôm nay,nghe Tâm sẹo kể đầu đuôi sự việc,Năm lửa bực mình nên không cho Tâm sẹo can thiệp vào,cứ để mặc cho Tuấn đen tính sổ với Ngọc Đức.
Họa đã đến bên mình mà Ngọc Đức chẳng hay biết gì.Mọi việc đều do Vũ cố tình sắp xếp.Biết Thanh Vy là đào ruột của một đại ca có số má trong chốn giang hồ,tánh tình kiêu ngạo nên Vũ cố tình chở Ngọc Đức đến.Vũ còn xúi Ngọc Đức rủ thêm Tâm sẹo.Vũ biết khi đi chung với Tâm sẹo,thế nào Ngọc Đức cũng ỷ y dựa dẫm vào Tâm sẹo mà hống hách gây chuyện.Điều Vũ dự đoán quả không sai .Ngọc Đức đã gây chuyện um sùm ở chốn vũ trường.Đã thế,về nhà,Ngọc Đức còn lầm bầm chửi Thanh Vy không tiếc lời.Biết thế nào cũng có chuyện không hay xảy ra,Vũ lo tìm đường lánh nạn trước,để mặc cho Ngọc Đức muốn làm gì thì làm
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sat Sep 07, 2013 4:07 pm

.:: Tập 23 ::.
Tối khuya,chuẩn bị lên lầu ngủ thì chuông cửa reng,Đức ra mở cửa.Hai thanh niên đứng trước cửa,gặp Đức liền hỏi:
_ Cho hỏi,đây phải là nhà anh Đức không?
_ Phải.Tôi là Đức đây,Hai anh là ai?Tìm tôi để làm gì?
_ Anh là anh Đức,bạn anh Tâm sẹo?
_ Phải.Có chuyện gì không?
_ Anh Tuấn của em muốn hỏi thăm về anh Tâm sẹo.Anh có thể ra ngoài này một chút để anh Tuấn hỏi thăm chút chuyện không?
_ Tuấn nào? Đang ở đâu?Tại sao không vào đây?
_ Đó, anh Tuấn đang đứng đó đó.
Nhìn theo hướng ngón tay chỉ,Đức nhìn không rõ .Vừa bước ra ngoài để nhìn cho rõ hơn thì hai con dao kề ngay cổ.Một tiếng rít bên tai:
_ Đ.M,anh Tuấn đang muốn gặp mày.Đi theo tụi tao mau!Khôn hồn đừng chống cự.Nếu không là bỏ mạng.
Nhìn hai con dao găm đang kề cổ,Đức thấy lạnh người,run giọng hỏi:
_ Các anh là ai?Tại sao phải ép tôi theo các anh?
_ Cứ đi theo tụi tao thì sẽ rõ.Khôn hồn thì im miệng lại.Lộn xộn là ăn dao ngay lập tức.
Đức đành phải ngoan ngoãn bước theo hai người.Một chiếc xe 16 chỗ bít bùng chạy đến.Đức bị lùa lên xe.Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Việc Đức bị gí dao,bị ép buộc lên xe xảy ra trong chớp nhoáng,người nhà chẳng hay biết gì.
Ngọc Đức bị đưa đến bãi đất trống bên quận 7. Tuấn đen cùng Thanh Vy đang chờ ở đó.Vừa thấy mặt Ngọc Đức,Thanh Vy đùng đùng nổi giận nhào đến nắm đầu,tát cho Ngọc Đức một bạt tay nảy lửa.Vừa đánh,Thanh Vy vừa chửi sa sả.Ngọc Đức lúc này hai tay đã bị trói nên vô phương chống trả bèn nhìn Tuấn đen nói:
_ Mấy anh là ai?Tại sao lại bắt tôi đến đây?Anh Tâm sẹo là bạn tôi.Nếu ảnh biết chuyện này,ảnh sẽ không để mấy anh yên đâu.
_ Đ.M thằng Tâm sẹo biết thì đã sao nào?Không lẽ Tuấn đen này lại đi sợ Tâm sẹo à?
Nghe đến Tuấn đen,Ngọc Đức giật mình.Tuy chưa biết mặt nhưng danh tiếng Tuấn Đen trong giới giang hồ,ai mà chẳng rõ.Biết đụng phải ổ kiến lửa rồi nên Ngọc Đức chỉ còn biết xuống nước năn nỉ:
_ Dạ,em xin lỗi.Do không biết nên em mới lỡ.Mong anh Tuấn rộng lượng bỏ qua cho.
_ Đ.M,lúc mày đánh tao,mày ngon lắm mà.Sao giờ mày hèn quá vậy?
Thanh Vy chửi xong liền nhổ vào mặt Đức một bãi nước bọt.Đức tiếp tục nhìn Tuấn đen năn nỉ:
_ Dạ,em biết em sai rồi,mong anh Tuấn nể mặt anh Năm lửa mà bỏ qua cho.
Nghe nói đến Năm lửa,Tuấn đen trầm ngâm.Biết Tuấn đen có phần hơi ngán nên Ngọc Đức tiếp tục lấy Năm lửa ra,van xin tiếp.Thanh Vy vẫn miệng chửi,tay đánh.Tuấn đen quay sang hỏi Thanh Vy:
_ Em muốn xử trí nó thế nào?
_ Hồi nãy,anh Năm đã cho mình được toàn quyền xử nó rồi mà,anh không nhớ sao?Bởi vậy,em muốn mổ bụng,phanh thây nó ra làm trăm mảnh.
Nghe Thanh Vy nói,Ngọc Đức giật mình.Không ngờ Năm lửa lại cho Tuấn đen toàn quyền xử trí.Ngọc Đức nghe thế,chỉ còn biết kêu trời,luôn miệng van xin,Hết năn nỉ Tuấn đen.Ngọc Đức lại quay sang năn nỉ Thanh Vy luôn miệng.Còn Tuấn đen suy nghĩ một hồi rồi nhìn Thanh Vy nói:
_ Tuy anh Năm có cho mình toàn quyền xử nó nhưng hồi nãy,anh Năm có gọi điện, dặn anh không được làm ảnh hưởng đến mấy cơ sở làm ăn của Kim Tùng.Bởi vậy,nể mặt anh Năm,mình cũng không nên lấy cái mạng chó của nó làm gì.
_ Nhưng hồi nãy,nó tát em đổ máu,gãy hết một cái răng – Thanh Vy phụng phịu – Không lẽ mình bỏ qua cho nó dễ dàng vậy sao?
_ Đương nhiên là không bỏ qua rồi.Nó làm em gãy một cái răng.Giờ anh lấy lại của nó một ngón tay,em chịu không?
Thanh Vy gật đầu đồng ý.Tuấn đen liền rút dao bấm trong người ra,cầm bàn tay Ngọc Đức chặt phụp một cái.Ngón tay út văng ra,mày chảy đầm đìa. Tuấn đen đưa ngón tay cho Thanh Vy rồi ra lệnh cho bộ hạ rút quân.Ngọc Đức còn lại một mình,vội xé áo ra băng bó lại rồi gọi điện thoại cho người nhà mang xe đến.
Hôm sau,Ngọc Thái cùng Kim Tùng trở về.Hay tin mọi việc,Ngọc Thái chỉ còn biết dậm chân kêu trời.Còn đám callboy,khi hay tin Ngọc Đức bị chặt mất ngón tay út,lúc không có ai,đều che miệng cười khúc khích.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Thu Sep 12, 2013 8:54 am

.:: Tập 24::.
Tại quầy tiếp tân,Vũ ,Thanh Tú,Hải Âu,Duy Bằng đang trò chuyện cùng nhau.Biết Ngọc Đức đang nằm bên trong nên khi trò chuyện,Vũ giả vờ lái sang chuyện Ngọc Đức.Khi nói đến Ngọc Đức,Vũ giả vờ xum xoe ra chiều nịnh bợ.Do còn bực tức chuyện bữa trước,Ngọc Đức không phân biệt trắng đen đã cho Trường Giang đập Thanh Tú nhừ tử nên nay thấy Vũ xum xoe nịnh bợ,Thanh Tú thấy ngứa mắt liền nói:
_ Thằng Đức cốp ( biệt danh mà đám callboy gán cho Ngọc Đức ) có gì hay đâu mà mày bợ đít dữ vậy?Hôm bữa dê gái bậy bạ,bị chặt hết một ngón tay. Biết đâu sau này,thằng Đức cốp lại dê gái bậy bạ,bị chặt què giò,lúc đó cho mày tha hồ mà nịnh bợ.
Sau đó,Thanh Tú kê khai hết những thói hư tật xấu của Ngọc Đức ra mà nói.Đang nằm nghỉ bên trong,nghe Thanh Tú mang mình ra bêu xấu,Ngọc Đức phát quạu.Đến khi nghe Thanh Tú mang chuyện bị chặt ngón tay ra châm biếm,Ngọc Đức nổi giận phừng phừng liền bước ra quát:
_ Đ.M mày vừa nói gì đó?
Chưa nói xong,Ngọc Đức nhào tới tung cú đá vào mặt làm Thanh Tú té nhào.Tiện tay,Ngọc Đức chụp cái ghế phang vào người Thanh Tú,phang tới tấp.Thanh Tú biết mình lỡ lời,ra sức năn nỉ van xin nhưng Ngọc Đức vẫn không dừng tay.Hải Âu phải lén gọi điện cho Ngọc Thái đến mới cản được cơn thịnh nộ của Ngọc Đức.Đên khi dừng tay,Thanh Tú ngất ngư nằm một đống.Ngọc Thái phải kêu taxi chở Thanh Tú vào bệnh viện.
Lúc chỉ có riêng hai người,Vũ cùng Hiếu Nhân cười khúc khích.Việc Thanh Tú bị đánh tơi tả,Hiếu Nhân hả dạ lắm,cười hỉ hê cùng Vũ.Không ngờ vô tình Hải Âu đi ngang,nghe được sự trò chuyện của hai người.
Nằm trên giường bệnh,Thanh Tú suy nghĩ khá nhiều.Hôm nãy,Hải Âu vào thăm,kể lại cho Thanh Tú nghe những lời nói giữa Vũ và Hiếu Nhân mà Hải Âu tình cờ nghe được.Nghe qua,Thanh Tú khá bàng hoàng.Đến khi Hải Âu về rồi,Thanh Tú còn nằm suy nghĩ miên man.Ngẫm nghĩ lại mọi việc,Thanh Tú suy đoán được nhiều điều.Thanh Tú hiểu được,mình gặp nhiều tai ương đều do Vũ cùng Hiếu Nhân lén ra tay hãm hại.Nghĩ đến điều này,Thanh Tú nghiến răng tức ứa màu.Nhưng do Vũ lúc này đang được lòng của Ngọc Đức cùng Ngọc Thái nên Thanh Tú biết chưa thể ra tay với Vũ được.Bởi thế, Thanh Tú nằm nghĩ cách tính ra tay với Hiếu Nhân trước.Còn đối phó với Vũ thì sẽ từ từ tính sau.
Vài tuần lễ sau,Duy Bằng mất tiền.Lục xét khắp nơi,Duy Bằng phát hiện tiền của mình nằm trong tủ đồ của Hiếu Nhân.Không kềm được cơn nóng giận, Duy Bằng vội chụp ghế phang làm Hiếu Nhân ngã quỵ Duy Bằng tính phang tiếp thì Vũ bước vào ngăn lại.Duy Bằng quắc mắt:
_ Mày làm cái gì vậy? Tránh ra mau!
_ Mày làm gì mà lấy ghế phang vào người Hiếu Nhân ? – Vũ hất hàm hỏi
_ Thì tại vì nó lấy cắp tiền của tao
_ Tôi không có lấy - Hiếu Nhân lên tiếng
_ Mày không lấy,tại sao tiền tao nằm trong tủ đồ mày?- Duy Bằng gằn giọng
_ Mày muốn biết tại sao thì đi hỏi thằng Tú đó – Vũ vọt miệng
_ Tại sao lại hỏi tao? – Tú sừng sộ
_ Không hỏi mày thì hỏi ai? Hồi nãy mày lục tủ đồ của thằng Nhân để làm gì?- Vũ nhìn thẳng mặt Thanh Tú hỏi – Nếu không phải mày nhét tiền Duy Bằng vào trong đó thì mày lục để làm gì?
_ Đ.M tao lục tủ thằng Nhân để làm gì? – Tú sừng sộ
_ Mày Đ.M ai hả?Mày lúc tủ thằng Nhân đã,tao thấy rõ ràng,còn muốn chối nữa hả?
Vũ vừa nói,vừa nhào đến tung cú đấm vào mặt Thanh Tú.Hai người vật lộn với nhau.Hiếu Nhân cũng nhào đến nắm đầu Thanh Tú mà đánh.Mọi người xúm lại can ngăn nhưng không được.Có người gọi điện thoại cho Ngọc Thái. Do bận lo công việc cho Kim Tùng nên Ngọc Thái gọi điện cho Ngọc Đức.Khi Ngọc Đức đến thì Thanh Tú đã bị Vũ đánh cho bầm dập.Thấy Ngọc Đức,Vũ liền buông Thanh Tú ra,thuật lại đầu đuôi mọi việc.Lúc đầu, Thanh Tú còn cãi nhưng do Vũ cương quyết khẳng định nên Thanh Tú không còn cãi được nữa.Ngọc Đức lúc này đã quá tin tưởng vào Vũ nên Vũ nói gì,Ngọc Đức cũng đều nghe .Thế là Thanh Tú lại bị thêm một trận đòn nhừ tử .
Bị trận đòn mềm mình,Thanh Tú nghiến răng căm hận.Trong đầu Thanh Tú đã xuất hiện ý nghĩ trả thù.Thanh Tú nhất quyết phải tìm cách trả thù cho bằng được.
Cuối tháng,lễ 30 tháng tư,Vũ phóng xe đến chỗ Nam chơi.Nam đang ngồi bí xị,mặt như muốn khóc.Vũ ngạc nhiên hỏi cớ sự.Thì ra,tối qua,chỗ nhà trọ Nam ở bị trộm cạy cửa ,mất hết mấy chiếc xe đạp trong đó có xe của Nam. Bà chủ nhà ở riêng nên không hay biết gì.Khi sinh viên đến báo,bà đến xem rồi trách cứ mấy đứa ở,cửa nẻo không cẩn thận nên mới bị trộm cạy cửa.Bà còn hướng dẫn mọi người ra công an phường trình báo.
Nghe Nam kể sự tình,Vũ an ủi vài câu rồi kêu Nam mặc đồ vào,Vũ chở đi chơi.Bị mất xe,Nam rầu thúi ruột nên còn tâm trí đâu nữa để mà đi chơi. Thấy Nam cứ ủ rũ,Vũ liền phán:
_ Mày mặc đồ vào đi!Tao sẽ chở mày đến cửa hàng bán xe đạp
_ Để làm gì? _ Nam trố mắt ngạc nhiên hỏi
_ Thì đến đó để mua xe chứ để làm gì?
_ Nhưng Nam làm gì có tiền để mà mua?
_ Thì tao sẽ cho mày mượn tiền để mua xe.Khéo hỏi! Vào thay đồ nhanh lên đi!
Nam liền vào trong thay quần áo rồi leo lên xe cho Vũ chở.Đến cửa hàng,Vũ kêu Nam lựa xe.Lựa xong,Vũ móc tiền ra trả.Nam đạp xe chạy về nhà.Ngồi trên xe,Nam cứ ngỡ như mình đang mơ.Đang rầu rĩ bị mất xe thì gặp Vũ.Nhưng không hiểu sao lúc này Vũ có nhiều tiền quá?Nam thắc mắc hỏi nhưng bị Vũ nạt ngang làm Nam không dám hỏi thêm gì nữa.
Thấy Nam phấn khởi vui vẻ,Vũ cũng vui theo.Mấy ngày nay tiếp khách mệt đừ,lại thêm thường xuyên gặp bản mặt hầm hầm của Thanh Tú,Vũ đã thấy điên đầu.Đã thế,Vũ phải luôn căng óc ra suy nghĩ,luôn cảnh giác đề phòng Thanh Tú lập kế gian hãm hại nên lúc nào Vũ cũng có cảm giác như muốn nổ tung đầu óc.Gặp Nam,Vũ thấy đầu óc nhẹ nhõm thoải mái muôn phần. Bởi thế,sẵn dịp lễ,Vũ lấy cớ do phải tiếp khách quá nhiều mệt mỏi ,xin nghỉ vài ngày để về quê dưỡng sức.Ngọc Thái đồng ý cho Vũ về quê 3 ngày.Thế là Vũ phóng xe qua tìm Nam.
Kêu Nam mang xe gửi cẩn thận rồi,Vũ chở Nam đi chơi.Do Nam chưa biết Suối Tiên nên Vũ chở Nam đến Suối Tiên cho biết.Nam và Vũ ở Suối Tiên chơi cho đến chiều rồi mới về.
Cảm giác buồn bã nất xe đã tan biến,lúc này bên Vũ,Nam thấy vui vẻ vô cùng.Cảm giác thèm muốn khát khao lại trỗi dậy.Nam bèn nói bong gió gần xa.Vũ nghe qua thoáng hiểu liền hỏi:
_ Bộ mày muốn lắm rối hả?
Nghe Vũ hỏi,Nam đỏ mặt.Tay vân vê tà áo,Nam hỏi lí nhí:
_ Chỗ Vũ ở đông người không?Mình về đó được không?Vả lại,Nam chưa biết chỗ ở của Vũ.
_ Chỗ đó cũng đông người,phức tạp lắm.Thôi,đi khách sạn cho tiện.
_ Đi liền giờ hả Vũ?
_ Đi chơi cho đã đi!Hôm nay lễ mà.Tối mướn phòng ngủ qua đêm.
_ Như vậy tốn tiền lắm! Mà sao lúc này Vũ có nhiều tiền thế?Vũ làm gì vậy?
_ Tao làm gì kệ cha tao.Hỏi làm gì? Lộn xộn!
Bất ngờ bị nạt ngang,Nam cụt hứng không dám hỏi gì nữa,cứ ngồi im lặng,để Vũ muốn chở đi đâu thì chở.
Nam còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì bất ngờ Vũ tấp vào shop quần áo.Nam ngạc nhiên hỏi:
_ Mình vào đây chi vậy Vũ?
_ Thì vào đây mua quần áo chứ để làm gì?
Vào trong, Vũ lựa cho mình một bộ đồ rồi kêu Nam lựa.Nhìn bảng giá,Nam không dám lựa.Nam rụt rè nói:
_ Quần áo đây mắc quá trời.Mình ra lề đường mua ,nó rẻ hơn nhiều.
_ Mày đúng là hai lúa thứ thiệt mà – Vũ gắt- Tao bảo lựa,mày cứ lựa đi.
Nam lóng nga lóng ngóng không biết nên lựa đồ gì nên cứ lựa mãi vẫn không xong.Vũ bực mình phải lựa cho Nam một bộ rồi kêu Nam vào phòng thay đồ mặc thử.Nam mặc thử thấy vừa vặn nên vui lắm.Trong lúc Nam vào phòng thay đồ,ở ngoài,Vũ lựa thêm mấy cái quần lót.Đến lúc tính tiền,Thấy Vũ móc tiền ra trả,Nam trố mặt nhìn.Không hiểu tiền đâu Vũ có nhiều quá? Nam cứ thắc mắc trong lòng ,muốn hỏi mà sợ sợ nên không dám hỏi.
Buổi tối,đi chơi đã đời,Vũ chở Nam đến khách sạn mướn phòng ngủ qua đêm.Vào phòng ,Vũ thảy mấy cái quần lót ra nói:
_ Tao mua cho mày mấy cái này nè.Coi được không?
_ Quần lót Nam cũng có mấy cái mà.Vũ mua chi vậy?Uổng tiền quá!
_ Mấy cái quần lót mày mặc,toàn hàng xôn lề đường,quê bà cố! Mặc mấy cái này nè,nhìn coi được hơn nhiều.
Vũ nói một hơi làm Nam quê cả mặt
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Thu Sep 19, 2013 1:36 pm

.:: Tập 25 ::.
Đêm đó,Vũ chìu Nam hết mình, chỉ có điều Vũ cố gắng kềm chế,không xuất tinh cùng Nam.Được ân ái cùng Vũ ,đối với Nam,điều đó quả thật quá tuyệt vời.Sung sướng tràn trề,nằm kề bên ôm ấp ,Nam đã từ từ đi vào giấc ngủ.
Nam ngủ rồi,Vũ vẫn còn chưa ngủ.Vũ vẫn còn thao thức suy nghĩ đâu đâu.Vũ suy nghĩ vẩn vơ một hồi rồi cũng đi vào giấc ngủ.
Thời gian thấm thoát qua mau,mới đó mà đã sắp hết tháng 5 rồi.Thanh Tú lúc này thông qua Hải Đăng đã quen với Khang và Trí.
Băng nhóm của Mạnh và Trí, vốn chuyên nghề lừa đảo trấn lột.Những nạn nhân của Mạnh sau khi bị trấn lột,đã gửi đơn thưa khắp nơi.Do đơn thưa quá nhiều nên công an cố gắng ra sức điều tra .Sau một thời gian,công an cũng lần ra băng nhóm của Mạnh.Thế là cả băng nhóm bị hốt trọn ổ.Trí do may mắn đã trốn thoát được cùng Khang.Nhờ có sự chở che của tuấn đen nên Trí tiếp tục sống bằng nghề lừa đảo trấn lột.
Còn Hải Đăng trước kia vốn là boyfriend của Trường Giang.Nhưng khi biết Hải Đăng nghiện xì ke, Trường Giang đã dứt khoát chia tay.Hải Đăng lên mạng làm callboy nên quen được với Trí.Tuy nhỏ con nhưng Hải Đăng lại có khuôn mặt bụi bặm,nam tính.Đã thế,khi chat,nhìn qua webcam,khuôn mặt của Hải Đăng nhìn rất cuốn hút.Chính vì thế,Trí rủ Hải Đăng gia nhập băng nhóm .Từ đó trở đi,Hải Đăng sống bằng nghề lừa đảo trấn lột cùng với Khang và Trí.
Bữa nọ,tình cờ,Thanh Tú bắt gặp Hải Đăng và Trường Giang đang cãi cọ với Trường Giang . Hải Đăng xin tiền hút hít nhưng Trường Giang nhất quyết không cho.Lời qua tiếng lại một hồi, hai người bắt đầu to tiếng với nhau. Ngọc Đức lúc đó vô tình đi tới.Nghe hai đứa to tiếng,Ngọc Đức lại gần,hỏi đầu đuôi cớ sự.Do ngán Ngọc Đức nên Hải Đăng phải bỏ đi một nước.Không ngờ vừa đi chưa được xa,Hải đăng gặp Thanh Tú đón đầu. Tưởng Thanh Tú đón đường kiếm chuyện gây sự nên Hải Đăng trừng mắt:
_ Mày đón đường tao để làm gì?Tính gây sự hả?
_ Không có gì! Chỉ muốn rủ mày đi uống nước vậy thôi.Đi không nào?
_ Giờ không rảnh.À,mà này,có tiền không?Cho mượn chút ít được không?
Biết Hải Đăng cần tiền mua hàng trắng,Thanh Tú không ngần ngại móc tiền ra đưa.Hải Đăng mắt sáng rỡ,vội vã chụp lấy tiền,vọt đi liền.
Sau bữa đó,Thanh Tú và Hải Đăng bắt đầu thân thiết với nhau.Thanh Tú mang chuyện của mình ra ,nhờ Hải Đăng tính kế,làm sao cho Vũ và Hiếu Nhân một trận.Hải Đăng bàn chuyện kêu người đón đường trùm bao bố nện một trận nhưng Thanh Tú không đồng ý.Cách đó Thanh Tú làm rồi nhưng Ngọc Thái điều tra ra được.Kết quả là sau vụ đó,Thanh Tú bị một trận sống dở chết dở.
Hải Đăng nghĩ không ra cách,bèn giới thiệu Thanh Tú làm quen với Trí,hy vọng Trí có thể tìm ra cách .
Do Thanh Tú chìu hết mình,thỏa mãn nhu cầu dục vọng của Trí nên khi Thanh Tú nhờ, Trí vui vẻ nhận lời giúp.Theo kế hoạch đã tính trước,Trí lấy điện thoại gọi cho Hiếu Nhân hẹn Hiếu Nhân tới khách sạn.Biết Hiếu Nhân cũng như mấy đứa callboy khác thường lén Ngọc Thái đi khách bên ngoài nên Thanh Tú kêu Trí khi gọi điện thoại cho Hiếu Nhân thì xưng là bạn của Bình.Tưởng Trí là bạn của anh Bình,khách quen, Việt kiều bên Canada về nên Hiếu Nhân vui vẻ nhận lời.Điểm hẹn là khách sạn mini ở trong hẻm vắng bên quận Bình Thạnh.Khi Hiếu Nhân đến,lên phòng thì gặp Trí và Khang.Trí rót nước mời Hiếu Nhân uống rồi trò chuyện, thương lượng giá cả.Hiếu Nhân chưa uống xong ly nước đã mê man.Thấy Hiếu Nhân đã trúng thuốc mê,Trí và Khang mới lấy dây trói Hiếu Nhân lại rồi bắt đầu hãm hiếp.Khi Khang làm tình cùng Hiếu Nhân,Trí lấy máy ảnh ra chụp và lấy điện thoại ra quay .Sau khi thỏa mãn nhục dục,Trí mới lột lấy chiếc nhẫn vàng mà Hiếu Nhân đang đeo cùng với tiền bạc,điện thoại rồi vọt.Khang rời khỏi khách sạn trước.Lát sau,Trí xuống phòng tiếp tân,T giả lả hỏi chỗ đặt máy ATM rồi biến .Về đến nhà, Trí điện thoại cho Thanh Tú tới.Nhận được hình và clip quay từ điện thoại,Thanh Tú trao tiền rồi về.
Còn ở khách sạn,nhân viên tiếp tân thấy Trí đi lâu quá không quay trở lại bèn sinh nghi.Lên phòng,thấy Hiếu Nhân bị trói,miệng nhét giẻ.Hiếu Nhân lúc này đã tỉnh. Biết gặp phải lưu manh trấn lột,Hiếu Nhân chỉ còn biết ra nước mắt.Khi được nhân viên khách sạn mở trói,Hiếu Nhân chẳng biết làm gì,chỉ còn biết mượn điện thoại gọi cho Vũ.
Vũ đến,Nhân vừa khóc,vừa kể lể hết sự tình.Vũ lúc này cũng rối trí không biết tính sao.Nếu báo công an thì chuyện Hiếu Nhân làm callboy sẽ bể tùm lum.Vả lại,chuyện này,Hiếu Nhân lén Ngọc Thái mà đi.Nếu Ngọc Thái biết được sẽ lắm phiền phức.Thấy Hiếu Nhân cứ sụt sùi,Vũ chỉ còn biết vỗ về:
_ Thôi,mọi việc đã lỡ rồi,cho nó lỡ luôn đi Nhân.Coi như mình gặp xui vậy mà.Từ từ đi làm kiếm lại sau.Lát về,đừng cho ai biết chuyện này nhé!Anh Đức,anh Thái mà biết là có chuyện đó.
Vũ an ủi một hồi,Hiếu Nhân đành phải lên xe cho Vũ chở về.
Chơi Hiếu Nhân được một vố,Thanh Tú khoái trí lắm.Nhưng như vậy chưa hả dạ,Thanh Tú còn cho rửa hình ra làm nhiều tấm,gửi về quê cho ba mẹ Hiếu Nhân xem.Còn đoạn clip,Thanh Tú nhờ Hải Đăng tung lên mạng.Do trước kia từng là boyfriend ,lại theo sự chỉ đạo của Ngọc Thái nên Thanh Tú đã nắm rất rõ số điện thoại,điạ chỉ nhà ba mẹ Hiếu Nhân.Chính vì thế,phen này Tú quyết chơi Hiếu Nhân đến cùng.Giải quyết Hiếu Nhân xong, Thanh Tú sẽ tính sổ với Vũ.Và cũng vì muốn tính sổ với Vũ mà Thanh Tú đã chìu Trí hết cỡ.Trí đó giờ thích hành hạ người khác,thích chơi bạo lực.Và cũng chỉ vì muốn trả thù Vũ mà Tú chấp nhận tất cả,sẵn sàng chìu Trí tối đa. Chỉ cần giúp Thanh Tú trả được thù, việc gì Trí muốn,Tú cũng sẵn sàng chìêu.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Thu Sep 19, 2013 1:41 pm

.:: Tập 26 ::.
Khi đoạn clip được phát tán rộng rãi trên mạng, Hiếu Nhân phát hoảng. Trong đoạn clip đó,khuôn mặt Hiếu Nhân hiện rõ mồn một.Còn Khang chỉ thấy lưng chứ không thấy mặt.Vả lại,lúc quay,Trí cố tình canh góc quay nên khi xem clip mọi người không thể nhận ra Khang,chỉ nhận rõ Hiếu Nhân mà thôi.Một số bạn bè của Nhân cũng đã xem đọan clip đó rồi xì xầm bàn tán. Nhân vào lớp chẳng dám nhìn mặt ai.Đã thế,do mất điện thoại, không liên lạc được ba Nhân nên lên Saigon ,đến trường tìm Nhân. Gặp ba,Nhân giật mình.Nhìn những tấm hình ba đưa,Nhân muốn ngã quỵ.Bị ba mắng tơi bời, Nhân lúc này không còn muốn sống nữa.Đêm đó,Nhân uống nguyên lọ thuốc ngủ nhưng ba phát hiện kịp thời đã đưa Nhân vào bệnh viện cấp cứu.
Nhờ vậy,Nhân đã thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.
Vũ vào bệnh viện thăm,thấy Nhân tiều tụy quá.Nhân trò chuyện với Vũ mà vẻ còn yếu ớt lắm.Mới trò chuyện vài câu,bất ngờ Nam cùng Mạnh Tiến bước vào.Mạnh Tiến,bạn cùng lớp với Hiếu Nhân,trước đây cùng Nam và Hiếu Nhân ở trọ chung phòng .Thấy Vũ,Nam ngạc nhiên quá đỗi:
_ Ủa,Vũ ! Sao Vũ ở đây vậy?
_ Nam với Vũ quen biết nhau hả? – Hiếu Nhân thều thào hỏi
_ Thì em với Vũ học chung với nhau cấp ba ở dưới quê mà – Nam liền thoắng
_ Mày sao quen biết với Hiếu Nhân vậy Nam? _ Vũ cất tiếng hỏi
_ Thì trước đây,Nam trọ chung phòng với anh Hiếu Nhân mà .Còn Vũ,sao Vũ cũng quen với anh Hiếu Nhân vậy?
_ Ờ…Ờ thì tao hiện đang trọ chung phòng với Hiếu Nhân mà – Vũ ấp úng trả lời Nam rồi quay sang Hiếu Nhân nói – Thôi, về nghe Nhân ! Có gì mai ghé !
_ Ờ ,Vũ về.Mai rảnh ghé vào nghe Vũ !
Vũ bước ra phòng,Nam vội chạy theo.Nam gọi vói theo:
_ Vũ ! Vũ !
_ Gì?
_ Sao Vũ không ở lại thêm chốc lát? Nam vừa đến,Vũ đã bỏ về rồi.Sao vậy?
_ Đâu có gì! Nãy giờ tới cũng lâu rồi,giờ phải về thôi.
_ Vũ sao quen với anh Hiếu Nhân vậy?Vũ ở trọ chung phòng với anh Hiếu Nhân,sao không cho Nam biết?
_ Tao làm sao biết mày quen biết với Hiếu Nhân mà nói? – Vũ nói có vẻ hơi bực – Thôi mày vào trong với Hiếu Nhân đi,tao về
Vũ nói xong,bỏ đi một nước,chỉ còn Nam đứng nhìn ngẩn ngơ.Trong đầu Nam lúc này còn nhiều câu muốn hỏi nhưng Vũ bỏ đi rồi,Nam đành quay vào hỏi Hiếu Nhân vậy.
Hiếu Nhân lúc này sức khỏe còn yếu nên không thể nói chuyện nhiều được.Hiếu Nhân chỉ cho Nam biết,do tình cờ quen biết Vũ thông qua người bạn rồi cả nhóm rủ nhau mướn chung phòng trọ.Thế thôi ! Câu trả lời của Hiếu Nhân vẫn không giải tỏa hết nhưng thắc mắc trong đầu Nam nhưng Hiếu Nhân sức khỏe còn yếu nên Nam không thể hỏi thêm được gì .
Cầm điện thoại trên tay ,Tuấn đen cười hớn hở.Biết Tuấn đen vừa mới lỡ tay làm rớt điện thoại xuống nước bị hư, sẵn cái điện thoại của Hiếu Nhân còn đây,Trí liền đưa cho Tuấn đen sử dụng. Xong rồi,Trí mới hỏi Tuấn đen về đám callboy dưới trướng Ngọc Thái.Nghe Trí hỏi,Tuấn đen cười hề hề:
_ Mấy cái đám callboy,callgirl của tụi Ngọc Thái,Ngọc Hương,nếu mày muốn thì cứ làm thịt thoải mái.Nếu có chuyện gì ,tao đứng ra giải quyết cho.Nhưng nhớ đừng đụng đến Kim Tùng nha!Kim Tùng là em kết nghĩa của Năm lửa.Mày mà chọc ghẹo đến Kim Tùng,Năm lửa sẽ xơi tái mày ngay lập tức .Lúc ấy,tao không thể cứu mày được đâu.
Được Tuấn đen bật đen xanh,Trí hớn hở ra mặt.Phen này,Trí quyết làm gỏi cả đám.Đối với Trí,Vũ hay Hiếu Nhân hay đứa nào khác,Trí không cần biết đến.Trí chỉ cần biết đám này có nhiều tiền trong túi, xài điện thoại mắc tiền, đi xe xịn và hay đeo vàng.Đối với Trí nhiêu đó là tuyệt rồi,Trí không cần biết đến điều gì khác.
Lần trước, do mướn phòng ở khách sạn,lại thêm Hiếu Nhân không đi xe đến nên không lấy được xe của Hiếu Nhân,Trí tiếc hùi hụi.Lần này,Trí quyết tâm phải lấy được xe của Vũ.Vì thế,lần này,Trí sẽ không mướn phòng ở khách sạn nữa.Trí sẽ mướn nhà nhỏ nguyên căn để dễ bề ra tay.Vẫn chiêu thức cũ dùng giấy tờ giả,Trí bắt đầu kêu Trí chở đi xem nhà.Kiếm được nhà rồi,kế hoạch đã chuẩn bị xong,Trí bắt đầu ra tay.
Hiếu Nhân gặp chuyện,Ngọc Thái tức ra mặt.Không hiểu sao lại xảy ra cớ sự? Ngọc Thái đến gặp Năm lửa,năn nỉ Năm lửa cho người điều tra mọi việc.Nam lửa gật đầu đồng ý.Đồng thời,Ngọc Thái cũng ra lệnh cho toàn bộ không được tự tiện lén lút đi khách bên ngoài nữa.Nhìn tấm gương của Hiếu Nhân, đứa nào đứa nầy đều sợ ra mặt.Riêng Vũ,khi Hiếu Nhân xảy ra chuyện, Vũ nghi ngờ Thanh Tú gây ra.Vì không có bằng chứng nên Vũ chỉ còn cách gặp riêng Ngọc Thái để nói lên những nghi ngờ của mình. Nghe xong,Ngọc Thái gật gù bảo sẽ điều tra cho rõ ngọn ngành.
-------------------------------------------------------------
Điện thoại cho Vũ mấy lần mà Vũ không đến,Trí bắt đầu thấy bực.Kêu Thanh Tú đưa số điện thoại mấy đứa khác,nhưng đứa nào cũng như đứa nấy,không đứa nào dám đi khách bên ngoài nữa.Thấy kế hoạch của mình “xôi hỏng bỏng không” ,Trí đâm ra nổi quạu.Nhất quyết không để vuột mấy con mồi, Trí bảo Thanh Tú phải đưa mấy con mồi đến để Trí ra tay trấn lột. Thanh Tú nhảy dựng lên từ chối.Trí sầm mặt,gằn giọng:
_ Đ.M. mày có thể từ chối được sao? Mày có muốn tao điện thoại cho anh em Ngọc Thái,Ngọc Đức biết rõ mọi chuyện không vậy?
Nghe Trí nói,Thanh Tú muốn rụng rời chân tay.Không ngờ lại bị Trí khống chế như vầy.Đúng là: “ Rước hổ về nhà,thế nào cũng bị hổ vồ”.Bây giờ nếu để Trí phanh phui mọi chuyện,Tú biết chắc là mình sẽ không yên ổn với hai anh em Ngọc Đức,Ngọc Thái.Đó là chưa nói đến Vũ.Mấy ngày nay,Vũ nhìn Tú cứ lườm lườm như muốn ăn tươi nuốt sống.Nếu sự việc bị phanh phui , không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa?Và mấy đứa kia,Tú cũng chắc chắn rằng, nếu tụi nó biết rõ mọi chuyện,tụi nó cũng sẽ…..Nghĩ đến đây, Thanh Tú bắt đầu thấy sợ.Lúc này,Trí vẫn rót vào tai những lời nói đầy hăm dọa:
_ Sao hả?Muốn nghe theo sự sắp xếp của tao hay là muốn tao cho hai anh em Ngọc Đức biết rõ mọi việc?Muốn thế nào hả? Nói đi!
Muốn thế nào nữa bây giờ?Thanh Tú làm gì còn đường để mà chọn ?Thanh Tú chỉ còn một con đường duy nhất mà thôi.Con đường duy nhất đó là nghe theo sự sắp xếp của Trí. Nhưng như thế thì…Trí bắt đầu ấp úng :
_ Làm theo lời Trí, rủi Ngọc Thái biết thì sao?
_ Mày ngu quá !Tao sẽ cho toàn bộ đều uống thuốc mê.Mày cũng bị trúng thuốc mê luôn.Như vậy,Ngọc Thái làm sao nghi ngờ mày được?
_ Ngọc Thái không có ngu đâu . Nếu Ngọc Thái mà biết được chuyện này, chắc chắn Ngọc Thái sẽ….sẽ…. – Thanh Tú run quá không thể nói tiếp được nữa
_ Đồ ngu! Mày ngu như heo vậy đó – Trí nạt ngang -Làm sao tao để cho Ngọc Thái biết được?
_ Anh Trí đã nói thế rồi,anh cứ yên tâm đi – Hải Đăng nhìn Tú nói – Đảm bảo ngon lành mà.Anh cứ yên tâm!
_ Nhưng…..
Không để Tú nói hết câu,Trí đã cắt ngang :
_ Không nhưng nhị gì hết.Tao đảm bảo được là được.Đảm bảo Ngọc Thái sẽ không nghi ngờ gì mày đâu.Cứ yên chí!Đảm bảo chắc chắn mà.
Trí nói một hơi,trình bày thật tỉ mỉ kế hoạch của mình.Hải Đăng lại nói ra nói vào làm Tú không còn đường để mà nói.Cuối cùng,không còn đường lựa chọn,Tú phải nghe theo sự sắp đặt của Trí.
Không thể rũ Vũ đi đến nhà Trí thuê mướn được,Thanh Tú bèn rủ Hải Âu. Tú nói đến nhà bạn bè ăn uống nhậu nhẹt,Hải Âu tưởng thật, vui vẻ lấy xe chở Thanh Tú tới.Đến nơi,Trí và Khang bày tiệc .Mọi người nhậu nhẹt cụng ly khá vui vẻ.Trí niềm nở cầm ly bia của mình mời Hải Âu cụng ly liên tục. Hải Âu phẩn khởi cụng ly cùng Trí.Lát sau, trúng thuốc mê,Hải Âu ngất đi. Thanh Tú cũng giả vờ ngất theo.Thế là Trí cùng Khang trói gô Hải Âu và Thanh Tú lại.Tiền bạc,điện thoại và cái lắc vàng của Hải Âu bị lột sạch.Thay vì chuẩn bị lấy xe của Hải Âu vọt,Trí lại nổi cơn động dục.Có lẽ do rượu bia kích thích,thêm phẩn ngoại hình của Hải Âu hấp dẫn nên máu dâm trong người Trí nổi lên.Trí lột sạch đồ của Hải Âu ra và bắt đầu hãm hiếp.Thanh Tú do không trúng thuốc mê,thấy Trí hãm hiếp Hải Âu hoảng hốt:
_ Trí ! Trí,anh làm gì vậy?Coi chừng Hải Âu tỉnh lại bây giờ
_ Kệ mẹ nó.Tao nứng lắm rồi.Để chơi nó cái đã.Mấy việc khác tính sau
Trả lời xong,Trí tiếp tục ôm Hải Âu mà nắc.Thanh Tú muốn nhào đến cản Trí lại nhưng do bị trói chặt,Thanh Tú đành giương mắt ra mà nhìn.Thấy Thanh Tú cứ lải nhải mãi,Trí bực mình bảo Khang lấy giẻ nhét vào miệng Thanh Tú và Hải Âu.Trong lúc Trí chơi Hải Âu dồn dập thì Khang lo dọn dẹp chuẩn bị rút.Trí chơi bạo lực quá nên Hải Âu dần dần tỉnh lại.Thấy mình bị trói,bị hảm hiếp,Hải Âu giật mình.Nhưng vì miệng bị nhét giẻ nên Hải Âu chỉ còn biết cắn răng mà chịu đựng.Trí chơi cho đến lúc xuất tinh mới chịu dừng.Ra nhà sau tắm rửa sạch sẽ xong,Trí lên mở trói cho Thanh Tú và nói:
_ Tao out đây ! Mày cũng ráng tìm đường mà vọt đi!Coi chừng gặp chuyện không hay xảy ra đó.
Thấy Hải Âu nhìn mình trừng trừng,Thanh Tú hốt hoảng:
_ Nó tỉnh lại rồi kìa.Giờ Trí tính sao đây? Nó mà về cho Ngọc Thái biết hay đi báo công an là mình mệt đó
_ Thì cho nó xuống diêm vương là xong chứ gì.Chuyện dễ thế mà cũng hỏi
Trí trả lòi xong liền vội vã ra ngoài,leo lên xe.Khang và Trí vọt lẹ cùng chiếc SH của Hải Âu.Ở trong này,Thanh Tú dậm chân kêu trời.
Thấy Hải Âu nhìn mình bằng ánh mắt căm thù,Thanh Tú càng thêm hoảng hốt. Biết để Hải Âu sống sót,họa sẽ đến bên mình nên cùng đường,Thanh Tú đành vung dao kết liễu cuộc đời của Hải Âu.
Do đã có sự chuẩn bị sẵn từ trước nên Hải Âu chết bữa trước,bữa sau Trí đã thuê được nhà khác rồi.Cũng như lần trước,lần này Trí cũng đưa cho bà chủ nhà một ít tiền,năn nỉ cho ở thử 3 ngày rồi Trí sẽ đưa tiền ,làm hợp đồng thuê nhà một năm.Do Trí nói năng nhỏ nhẹ khéo léo nên lần này cũng như lần trước,bà chủ nhà đều đồng ý.Mọi việc xong xuôi,Trí liền gọi điện cho Thanh Tú đến.Gặp mặt,Trí đưa cho Thanh Tú một ít tiền rồi bảo Tú dẫn con mồi khác đến để làm thịt.Thanh Tú dậm chân kêu trời :
_ Hôm qua,anh làm tôi phải ra tay với Hải Âu rồi,giờ anh còn muốn gì nữa chứ?Một chiếc SH của Hải Âu cũng chưa vừa bụng anh sao hả?
_ Đ.M,tụi callboy còn cả đám,một chiếc SH ăn nhằm nhò gì.Mày về kiếm đứa khác lại đây mau.Nhà này chỉ có thể ở 3 ngày thôi đó,không thể ở lâu hơn được.Trong vòng 3 ngày,mày phải kéo về đây một đứa cho tao
_ Đ.M. anh có muốn làm thịt thì xẻ thịt tôi ra mà làm nè – Thanh Tú bắt đầu nổi nóng – Chứ anh đừng có bắt tôi làm như thế nữa.Hôm qua giết hết một mạng người rồi,hôm nay anh muốn giết thêm một mạng nữa sao?
_ Tao kêu mày giết thêm một mạng người hồi nào? – Trí tỉnh bơ hỏi
_ Hôm qua là ngoài ý muốn- Khang chen vào- Lần này sẽ không như thế đâu.Lần này nữa là lần cuối cùng,sẽ không có lần thứ ba đâu.Tú cứ yên tâm
_ Mày hãy cố gắng giúp tao lần này nữa thôi ,tao bảo đảm đây sẽ là lần cuối cùng – Trí dịu giọng- Dù sao,tao cũng đã lỡ mướn nhà rồi,mày hãy cố gắng giúp tao lần cuối nhé!
_ Anh Trí đã nói vậy rồi ,anh cố gắng giúp ảnh thêm một lần nữa đi!Ảnh đã nói,sau lần này,ảnh sẽ không làm phiền anh nữa đâu.Hãy cố gắng giúp ảnh lần cuối cùng đi anh Tú !
Hải Đăng nãy giờ im lặng,giờ mới bắt đầu chọt chẹt. Tối qua,được Trí cho mớ tiền để hút hít nên Hải Đăng vui lắm. Bởi thế,Hải Đăng cố gắng đốc xúi thêm vào.Hy vọng sau vụ này,Hải Đăng sẽ có thêm mớ tiền nữa.
Thấy Hải Đăng đốc ra đốc vào mà Thanh Tú vẫn còn trầm ngâm,Trí liền móc ra thêm xấp tiền nữa,đưa Tú và nói:
_ Nè,cầm thêm một ít mà xài.Ngày mai,ráng lôi thêm một đứa tới đây.Lần này,tao hứa sẽ chia cho mày hậu hĩnh
_ Hải Âu mới chết hôm qua,ngày mai anh lại tính xử thêm một đứa nữa,anh không sợ anh em Ngọc Thái sẽ xử anh sao?
_ Cái gì?Tao mà sợ anh em Ngọc Thái hả? – Trí hất mặt trả lời – Mày thử lôi anh em Ngọc Thái tới đây,tao làm thịt tụi nó cho mày xem – Nói đến đây,mắt Trí sáng rỡ - À,mà này,tao thấy hai anh em nó đeo vàng lủng lẳng,tiền đây bóp.Hai con mồi này béo bở đó,mày có cách nào đưa hai anh em nó đến đây không?
Nghe Trí nói,Thanh Tú chỉ còn biết kêu trời.Bảo dụ anh em Ngọc Thái đến đây,làm sao dụ được?Đúng là Trí xúi Thanh Tú đi vào con đường chết mà. Lúc này,giọng Khang lại êm dịu rót bên tai:
_ Đã lỡ rồi thì lỡ thêm lần cuối đi Tú! Cố gắng hốt hụi chót lần cuối cùng rồi mình cao chạy xa bay. Được không Tú?
_ Hai anh em Ngọc Thái tiền nhiều lắm mà.Sao anh không tranh thủ khẳm một ít?
Hải Đăng lại chêm vào.Thế là Khang dịu ngọt,Hải Đăng liên tục đốc xúi , còn Trí khi thì nhỏ nhẹ ,lúc thì nói bóng gió xa gần đầy vẻ hăm dọa làm Tú càng lúc càng rối .Không nghe theo lời Trí,hậu quả chắc chắn sẽ rất khủng khiếp.Còn nghe theo lời Trí, nếu mai này,Ngọc Thái biết được,chắc chắn Tú không thể sống trên cỏi đời này.Đường nào cũng chết,thôi thì một liều, năm bảy cũng đành phải liều thôi.Tú biết rằng mình đã vào bước đường cùng rồi, không còn lối thoát, đành phải nghe theo lời sắp xếp của Trí mà thôi.
Ngày hôm sau,Thanh Tú lại dụ được Duy Bằng đến.Trí và Khang vẫn tổ chức nhậu nhẹt,ăn uống say sưa.Kết quả là Duy Bằng bị trúng thuốc mê, không còn biết gì nữa.Trí và Khang trói Bằng và Tú lại rồi nhét giẻ vào mồm.Cũng như lần trước,Trí lại động dục và lại ra tay cưởng hiếp Duy Bằng.Thanh Tú chứng kiến cảnh đó,tức ói máu.Lúc chưa đưa Bằng đến,Trí hứa đủ điều,thề đủ kiểu.Thế mà giờ đây,Trí lại chỉ biết thỏa mãn thú tính của mình, không cần biết đến sự sống chết của người khác.Nếu Trí muốn,Thanh Tú có thể cho Trí thỏa mãn mà.Đàng này,Trí lại làm thế,rủi Duy Bằng tỉnh lại thì sao?Càng nghĩ,Thanh Tú càng tức ứa gan.Muốn gào thét ngăn Trí lại nhưng miệng mồm bị nhét giẻ,Tú chẳng thể làm gì được,chỉ còn biết vùng vằng lăn lộn mà thôi.Mặc kệ cho Thanh Tú tức tối,Trí vừa nắc,vừa nhìn Khang cười cười:
_ Công nhận mấy thằng callboy của Ngọc Thái,thằng nào thằng nấy đều hấp dẫn quá cỡ.Đúng là callboy dành cho đại gia có khác.Gặp dịp mà không tận hưởng, thật phí của trời
Nghe Trí nói,Thanh Tú tức muốn lộn gan.Đúng lúc này,Hải Đăng lù lù xuất hiện.Thì ra,sao khi trói Thanh Tú và Duy Bằng gọi,Khang gọi điện. Hải Đăng ngồi chờ sẵn ngoài quán cà phê đầu ngõ,nghe Khang gọi,liền thong thả bước vào.
Trí chơi xong rồi,liền ra sau rửa ráy rồi mặc quần áo vào,chuẩn bị vọt cùng Khang.Chỉ trong chớp mắt, Trí cùng Khang đã biến mất cùng với chiếc Dylan của Duy Bằng.Hải Đăng có nhiệm vụ ở lại dọn dẹp hiện trường rồi vọt.Nhìn Duy Bằng trần truồng bị trói nằm đó,Hải Đăng lại nổi hứng.Tuy không phải là gay nhưng do có thời gian làm boyfriend của Trường Giang nên dần dần Hải Đăng đã có sự ham thích làm tình với con trai.Lâu rồi không làm tình với ai nên khi gặp Duy Bằng khỏa thân nằm đó,Hải Đăng nổi hứng nhào đến .Duy Bằng lúc này đã tỉnh.Thấy mình bị trói,bị Trí hãm hiếp rồi đến Hải Đăng,Duy Bằng chỉ còn biết kêu trời.
Đang ôm Duy Bằng nắc,thấy Thanh Tú vùng vằng,Hải Đăng khoái chí cười sằng sặc:
_ Sao hả? Thèm muốn lằm hả?Được rồi,để chơi tên này xong,tôi sẽ qua làm cho anh sướng .
Nghe Hải Đăng nói,Thanh Tú tức đến nỗi tóc tai dựng đứng.Còn Duy Bằng nghe qua,đã lờ mờ đoán ra mọi việc.Thì ra,Thanh Tú đã dụ mình đến đây. Nghĩ đên điều này,Duy Bằng trừng trừng nhìn Thanh Tú như muốn ăn tươi nuốt sống.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Sep 29, 2013 2:25 pm

.:: Tập 27 ::.
Do quá nghiện ngập nên mới chớp mắt,Hải Đăng đã xuất tinh rồi.Ra nhà sau lau chùi sạch sẽ,Hải Đăng bước lên mở trói cho Tú và hỏi Tú:
_ Sao hả?Thằng này anh tính giải quyết thế nào?
Nhìn Duy Bằng bị trói nằm đó đang trừng trừng nhìn mình,Tú không biết phải làm thế nào nữa.Nếu thả Duy Bằng ra thì Duy Bằng sẽ không tha cho Tú.Còn nếu hạ sát Duy Bằng thì làm sao xử lý cái xác đây?Bữa đó,sau khi hạ sát ,Tú phải bỏ xác Hải Âu vào bao bố rồi đợi đến khuya mang ném xuống sông.Lần đó,Trí mướn nhà bên Q2 sát bên bờ sông Saigon nên Tú dễ dàng hành sự.Còn lần này,Trí thuê nhà gần cầu Bình Triệu.Muốn đưa cái xác ra bờ sông,một mình Tú cũng không dễ dàng gì.Không biết tính cách nào,Tú đành quay sang hỏi ý kiến thì Hải Đăng trả lời ngọt xớt:
_ Cứ xiết cổ cho nó về Tây Thiên,thế là xong chuyện chứ gì.
_ Còn cái xác,làm sao xử lý?
_ Thì cho vào rương ,khiêng ra bờ sông, cho thêm đá vào,quăng xuống,thế là xong. Anh Trí có để sẵn rương ở phía sau và mấy tảng đá ngay bên bờ sông.
Tú nghe nói mà giật mình.Thì ra mọi việc Trí đều chuẩn bị sẵn cả.Thế mà Tú lại chẳng biết gì.Có ăn năn hối hận thì đã muộn màng.Thôi thì,phóng lao phải đành theo lao .Suy nghĩ như thế,Tú đành phải cùng Hải Đăng dùng dây thắt cổ Duy Bằng cho đến khi hồn lìa khỏi xác.
Bỏ xác Duy Bằng vào rương,đậy lại,Tú và Hải Đăng đợi đến tối mới tính chuyện khiêng ra bờ sông.Tú về lấy xe rồi quay lại.Để cái rương đựng xác đằng trước,Hải Đăng cầm lái,Tú ngồi sau.Do đã chuẩn bị trước nên Hải Đăng biết men theo con đường nhỏ ra thẳng bờ sông.Cho thêm đá vào , đậy lại,Hải Đăng cùng Tú khiêng rương liệng xuống sông.
Thanh Tú lúc này không còn hồn vía gì nữa cả,như người mất hồn.Hải Đăng lấy xe chở Tú về.Đến khúc đường vắng,Hải Đăng làm rớt dép,kêu Tú xuống lượm.Khi Tú lượm dép quay lại thì Hải Đăng phóng xe vọt mất.
Quá đỗi bàng hoàng,Thanh Tú kêu không thành tiếng.Mấy phút sau,Tú mới định thần lại,móc điện thoại ra gọi cho Trí.Nghe điện thoại,Trí hứa sẽ đi tìm, đi kiếm cho được Hải Đăng mang xe về trả.Nghe Trí hứa vậy nhưng Tú chẳng yên tâm chút nào.Lúc này,Thanh Tú đã hiểu quá rõ con người Trí rồi.Thanh Tú chỉ còn biết thất thểu đón xe ôm về.
Nghe điện thoại của Tú xong,Trí liền hiểu ngay sự tình.Trí liền điện thoại cho Tuấn đen,nhờ Tuấn đen cho người đón chờ Hải Đăng ở các lò mua xe gian.Trí đoán không sai chút nào.Hai tiếng sau,Trí nhận được điện thoại,đã bắt được Hải Đăng ở lò thu mua xe.
Trí lập tức chở Tuấn đen tới liền.Hải Đăng đang ngồi thu lu góc nhà,có hai tên đàn em Tuấn đen canh giữ.Thấy Trí đến cùng Tuấn đen,Hải Đăng lúc này chưa biết Tuấn đen,miệng cứ lắp bắp sợ sệt :
_ Anh Trí !
_ Mày gan quá há!Dám xé lẻ ăn riêng một mình.Chán sống rồi hả mậy?
Nghe Trí gằn từng tiếng,Hải Đăng run lẩy bẩy,van xin năn nỉ hết lời.Cuối cùng,theo lệnh của Tuấn đen,Trí tha cho Hải Đăng.Chiếc xe của Tú bán chia làm đôi.Khang và Hải Đăng mỗi người lấy một nửa.Phần Trí và Tuấn đen là hai chiếc xe của Hải Âu và Duy Bằng.Còn điện thoại,nhẫn vàng,dây chuyền , thì Tuấn đen lấy đem chia cho đám đàn em.Tiền bạc để Khang và Trí cùng xài.Riêng lắc vàng của Hải Âu,Trí và Khang đã lén chia nhau từ trước.
Được chia phần là nửa chiếc xe,Hải Đăng chưa kịp mừng thì Trí liền bảo:
_ Tao tha cho mày lần này nhưng mày phải làm cho tao một việc.
_ Anh Trí muốn em làm việc gì? – Hải Đăng chưng hửng hỏi
_ Tao muốn mày đến,làm sao làm quen với đám callboy của Ngọc Thái rồi dụ dỗ một đứa mang xe đến.Tao sẽ có cách cho nó vào bẫy.
Nghe Trí nói,Hải Đăng liền hiểu Trí muốn gì.Trí muốn Hải Đăng làm công việc như trước đây Tú đã làm.Nhưng dụ dỗ đứa nào đây?Trong đám đó,Hải Đăng chỉ có quen Trường Giang và Vũ. Trường Giang thấy Hải Đăng đâu liền tránh mặt tới đó,làm sao dụ được?Chỉ còn Vũ.Thế là Hải Đăng bắt đầu căng óc ra suy nghĩ,làm sao dẫn dắt Vũ vào bẫy do Trí bày ra?
Mấy ngày rồi,không thấy Hải Âu và Duy Bằng,Ngọc Thái ngạc nhiên.Gọi di động thì không bắt máy.Gọi điện về quê thì dưới nói không có về.Ngọc Thái linh cảm có chuyện gì đó xảy ra.Nhờ Năm lửa tung người điều tra nhưng chẳng ai phát hiện gì.Đang lúc dò hỏi tìm kiếm khắp nơi thì sang hôm sau,báo công an đăng tin phát hiện một xác chết nam trần truồng nằm trong bao bố trôi dưới gầm cầu Saigon.Mọi người đều nhận ra đó là xác của Hải Âu.Ngọc Thái nhận được tin mà bủn rủn chân tay.Và Ngọc Thái cũng lờ mờ đoán được rằng,Duy Bằng cũng gặp chuyện không may giống Hải Âu rồi.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Sep 29, 2013 2:27 pm

.:: Tập 28 ::.
Ngọc Thái lúc này đầu óc rối bời.Vũ lên gặp riêng Ngọc Thái trình bày một số việc.Vũ còn nhớ,hôm bữa,Vũ thấy Hải Âu lấy xe chở Thanh Tú đi đâu đó và sau đó,Vũ không còn thấy Hải Âu nữa. Ngọc Thái kêu Thanh Tú lên hỏi chuyện. Thấy Vũ đứng đó,Thanh Tú hơi lo lo.Ngọc Thái hỏi Thanh Tú về Hải Âu.Thanh Tú nói không biết gì,nói hôm bữa Hải Âu chở Tú đi mua đồ xong về liền.Sau đó,Hải Âu một mình đi đâu đó,Tú không rõ.Vũ không tin . Vũ và Thanh Tú cãi nhau.Ngọc Thái đuổi cả hai ra ngoài,trầm ngâm ngồi suy nghĩ một mình.Những lời của Vũ,Ngọc Thái thấy có phần đúng.Nhưng bảo Thanh Tú giêt chết Hải Âu,điều đó Ngọc Thái không thể nào tin được. Nếu nói Thanh Tú giết chết Vũ thì Ngọc Thái sẽ tin ngay lập tức vì trước nay,Vũ và Thanh Tú vốn bất hòa. Còn Hải Âu và Thanh Tú chơi thân với nhau.Làm sao Thanh Tú có thể sát hại Hải Âu được chứ? Quả thật,Ngọc Thái không thể tìm được một lý do nào đó để nói Thanh Tú có động cơ giết Hải Âu.Vả lại,Hải Âu trước nay,đâu có thù oán với ai,làm sao bị giết được chứ?Còn nói đi tiếp khách ,bị cướp của giết người thì càng không thể.Vì sao vụ Hiếu Nhân,đâu có đứa nào dám lén lút đi khách bên ngoài nữa chứ? Vậy Hải Âu làm sao bị giết?Chắc là phen này,Ngọc Thái phải nhờ Kim Tùng gặp mấy anh công an mà Kim Tùng quen biết hỏi thăm mới được.
Đang tổ chức cuộc thi “ Mr thanh lịch ” ở diễn đàn,Ngọc Thái cũng đành phải tạm hoãn lại để tìm hiểu mọi việc.Hết chuyện của Hiếu Nhân rồi đến chuyện Hải Âu bị giết,Duy Bằng mất tích,Thanh Tú mất xe.Nhiều chuyện dồn dập xảy ra làm Ngọc Thái điên cái đầu.Tâm sự với Kim Tùng thì Tùng gạt phắt:
_ Mấy cái chuyện cỏn con đó đừng hỏi ,anh không biết gì đâu mà hỏi
Nghe Tùng nói mà Thái phát buồn.Ngọc Thái biết,xưa nay Kim Tùng đâu có yêu mình.Chuyện Thái làm,Kim Tùng không cần biết đến.Kim Tùng chỉ lo chuyện làm ăn kiếm tiền bạc tỉ của mình.Sau đó, Tùng chỉ lo tìm cách vui chơi hưởng thụ.Nếu có quan tâm,Tùng chỉ quan tâm đến Năm lửa .Nếu Năm lửa có gặp trục trặc gì về tiền bạc,Tùng sẽ lo sốt vó .Còn Thái, hiện đang gặp đủ thứ chuyện,Tùng cũng chẳng hề đếm xỉa tới để mặc Thái muốn làm gì thì làm.Khi nào Thái nhờ ,Tùng mới miễn cưỡng giúp mà thôi.
Đang lúc rối ren như thế này,Kim Tùng lại muốn tổ chức party.Không hiểu hôm bữa xem phim sex gay thế nào,Tùng lại nổi hứng tính tổ chức party sex như thế.Trong phim,có một diễn viên khỏa thân nằm dài trên bàn.Mọi người, tất cả đều khỏa thân,bày thức ăn lên đó rồi ăn uống vui chơi bùm bum.Tùng hỏi Thái nên chọn đứa nào nằm trên bàn.Ngọc Thái nghe Tùng nói mà muốn nổi khùng.Cố kềm chế sự bực tức,Ngọc Thái nhìn Tùng nói:
_ Anh thấy đứa nào được mắt thì anh cứ chọn đứa đó đi.Em lúc này đầu óc rối rắm lắm,làm sao có thể chọn cho anh được?
Kim Tùng suy nghĩ một hồi rồi nói:
_ Trong đám callboy của em,anh thấy có thằng Vũ nhìn cũng được đó.Mình chọn thằng Vũ nha
_ Anh thích thằng Vũ thì cứ chọn nó đi – Ngọc Thái trả lời xuôi xị.
_ Ok,vậy anh chọn thằng Vũ.Em gọi nó đến cho anh.
Thái móc điện thoại ra gọi.Lát sau,Vũ đến.Thái trình bày ý định của Kim Tùng cho Vũ nghe.Vũ trố mắt ngạc nhiên hỏi Thái:
_ Nhiều chuyện xảy ra như vậy mà anh Tùng còn có thể tổ chức party sex được sao?
_ Sao lại không thể? – Kim Tùng sừng sộ - Bữa đó,anh tổ chức party sex,em có thể giúp vui cho bọn anh không hả?Giúp được không thì nói
Lệnh của Kim Tùng đưa ra,làm sao ai dám cãi?Vũ đành phải gật đầu đồng ý.
Bữa tiệc được tổ chức trong căn biệt thự bên quận 2.Căn biệt thự này của Quang Huy,bạn thân Kim Tùng.Lúc trước,căn biệt thự cho người nưóc ngoài thuê nhưng đã trả lại.Hiện giờ,do chưa có ai thuê nên Quang Huy cho Kim Tùng mượn để tổ chức party sex.Vũ phải cởi hết quần áo ra nằm lên bàn. Kim Tùng,Quang Huy cùng đám bạn bắt đầu bày tiệc.Ngọc Thái quá chán nản nên không đến dự để Kim Tùng muốn làm gì thì làm.
Nằm yên cho cả đám liếm,Vũ thấy khó chịu vô cùng.Nhiều cái lưỡi đang liếm trên người Vũ.Lưỡi liếm ngang,lưỡi liếm dọc,lưỡi liếm trên,lưỡi liếm dưới,lưỡi liếm qua,lưỡi liếm lại,nhiều cái lưỡi đang đua nhau liếm trên người Vũ.Cả nhóm vừa ăn uống,vừa dùng lưỡi liếm vừa cười hí hố.Quang Huy vừa liếm ngay phần hạ bộ của Vũ,vừa cười ha hả:
_ Công nhận Tùng nghĩ ra cái trò này hay thật! Đúng là Tùng lãng tử có khác
_ Tao mà mậy- Tùng phấn khởi cười đáp-Thấy trò này hấp dẫn không? Mai mốt, đứa nào có nghĩ ra trò gì vui,nhớ phổ biến cho anh em cùng biết nhé
Cả nhóm cười hô hố.Vũ nghe mọi người cười giỡn ,lòng cảm thấy buồn u uất. Vũ thấy mình chẳng khác nào món đồ chơi ,mặc cho ai muốn làm gì thì làm.Nhưng đã sa chân vào rồi,làm sao rút ra được?Đứa nào đứa nấy cũng đều bị Ngọc Thái khống chế hết rồi.Ngoài mấy tấm ảnh,đoạn phim quay lén, Ngọc Thái còn dùng tiền để khống chế cả bọn.Mấy đứa callboy , đứa nào đứa nấy cũng đều mặc quần áo hàng hiệu,xài điện thoại đời mới,đi xe xịn ( Dylan hoặc SH ).Nhìn bề ngoài sang trọng nhưng cả đám callboy, đứa nào cũng đều nợ ngập đầu. Chủ nợ không ai khác chính là Ngọc Đức. Đứa nào không muốn mua sắm,Ngọc Thái cũng biểu mua sắm cho bằng với mọi người. Không tiền thì Ngọc Đức cho vay,lãi suất 30% ,đi khách có tiền trả lại sau. Ngay như Hiếu Nhân cũng nợ tùm lum. Khi xảy ra chuyện, Hiếu Nhân không thể đi khách được nữa,không có tiền trả nợ,Ngọc Đức đòi về quê xiết nhà.Lúc đó,Vũ liều mình,đến gặp năn nỉ Kim Tùng. Nhờ có sự can thiệp của Kim Tùng nên Hiếu Nhân mới thoát nạn.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Sun Sep 29, 2013 2:31 pm

.:: Tập 29 ::.
Tiệc tùng xong rồi đến màn khoái lạc.Một mình Vũ không thể đáp ứng hết được nên Kim Tùng gọi điện thoại kêu Thái cho thêm vài đứa đến giúp vui. Trong thời gian chờ đợi,Mọi người đưa Vũ vào nhà tắm.Vũ ngâm mình trong bồn, được cả nhóm người kỳ cọ,nắn bóp.Mọi người tha hồ đưa tay táy máy dọc theo thân thể của Vũ.
Mấy đứa được điều động đến.Vũ cũng đã tắm xong.Màn hoan lạc tập thể bắt đầu.Sau một hồi bú liếm cho nhau, Quang Huy bắt đầu banh hàng của Vũ ra và đâm vào. Kim Tùng lại đưa hàng của mình bắt Vũ ngậm.VŨ vốn thường làm top nhưng không hiểu sao,Quang Huy làm mạnh bạo quá,Vũ đau đớn mặt mày nhăn nhó muốn khóc.Một giọt nước ứa ra.Kim Tùng bắt gặp liền hỏi:
_ Sao vậy? Đau lắm hả?
Vũ gật đầu.Kim Tùng thấy vậy,bèn nói với Huy:
_ Mày qua làm với Trường Giang kìa.Thằng Vũ không quen làm bot.Mày làm nó ra nước mắt luôn kìa
_ Vũ mà cũng ra nước mắt nữa hả?
Quang Huy vừa nói vừa cười rồi qua làm tình với Trường Giang.Bên này chỉ còn Vũ và Kim Tùng. Vũ liền ôm chầm lấy Kim Tùng nút thôi là nút.Bao nhiêu ngón nghề làm callboy,Vũ cố gắng trổ ra hết.Vũ cố gắng làm cho Kim Tùng được sung sướng thỏa mãn.Vũ hy vọng rằng,nếu một ngày nào đó được Kim Tùng kết,lúc đó Vũ sẽ được thay thế vị trí của Ngọc Thái.
Buổi tiệc nào rồi cũng tàn.Màn hoan lạc cũng đã đến hồi kết thúc.Mọi người chuẩn bị ra về.Vũ nhìn Kim Tùng với ánh mắt vẻ như cầu khẩn.Kim Tùng nhìn Vũ cười cười hỏi:
_ Sao hả? Không muốn về hả?Không lẽ tối nay muốn ngủ với anh sao?
Vũ lặng lẽ gật đầu.Kim Tùng cười hô hố rồi lấy điện thoại ra gọi.Kim Tùng cho Thái hay đêm nay,Kim Tùng sẽ không về, Kim Tùng sẽ ngủ lại nhà Quang Huy.Thái nghe xong không nói tiếng nào.Tánh tình Kim Tùng,Thái biết quá rõ.Kim Tùng chẳng bao giờ yêu ai.Tuy sống chung với Ngọc Thái nhưng Kim Tùng vẫn có thể ngủ với bất cứ người nào mà Tùng thích.Có hôm hứng chí lên, Tùng kêu mấy đứa callboy lên ngủ với mình.Cũng có bữa, quen với diễn viên hay ca sĩ,Tùng lại ngủ với diễn viên ca sĩ,bỏ Ngọc Thái nằm chèo queo ở nhà một mình.
Ngủ với Kim Tùng một đêm,sáng hôm sau, trên đường về,Vũ bất chợt gặp Hải Đăng thập thò.Gặp Vũ,Hải Đăng đưa tay ngoắt ngoắt.Vũ tấp xe lại hỏi:
_ Mày làm gì vậy Hải Đăng?
_ Đâu có gì! Tại nhớ anh Trường Giang quá,đến kiếm ảnh mà không gặp.
_ Ủa,tao nghe nói mày và anh Trường Giang chia tay rồi mà.
_ Ừ,nhưng không hiểu sao tao vẫn còn thương ảnh lắm.Tao nhớ ảnh vô cùng.À,mày rảnh không?Mình đi ăn sáng được không?
_ Hiện giờ tao mệt lắm,không thể đi ăn với mày được – Vũ lắc đầu từ chối -Tao phải về nghỉ đây.Bữa khác gặp nha.
_ Vậy tối nay mày rảnh không? – Hải Đăng sốt sắng hỏi - Lâu ngày không gặp,tối may mình đi uống nước nha ?
_ Tối mai đi.Tối nay không rảnh.Thôi,tao về đi.
_ Ù,mày về.Tối mai 8h ,đồng ý không?
Vũ gật đầu đồng ý rồi phóng xe về.Hải Đăng nhìn theo ,nở nụ cười đầy gian trá. Hải Đăng tính từng bước,từng bước đưa Vũ vào bẫy mà Trí đã sắp đặt. Chợt thấy bóng dáng Tú từ xa,Hải Đăng hoảng hốt vọt lẹ.Trường Giang lúc nãy chở Thanh Tú chạy ngang,thấy Hải Đăng đang nói chuyện với Vũ nên Thanh Tú kêu Trường Giang quay đầu xe lại.Lúc Tú đến thì Vũ vừa bỏ đi.Hải Đăng thấy Tú cũng vọt luôn.Nhìn theo bóng dáng Hải Đăng,Thanh Tú trong bụng thấy lo lo.Không biết hồi nãy, Hải Đăng đã nói gì với Vũ?Tâm trạng của Tú hiện giờ đối với Hải Đăng là vừa căm hận,vừa lo sợ.Tú căm hận việc Hải Đăng đã lấy xe của mình.Nhưng Tú lại sợ Hải Đăng phanh phui mọi việc.Nếu mọi việc bị phanh phui,Tú biết mình chỉ còn con đường chết.Nghĩ đến đây,Tú thấy lo vô cùng.Chợt nhớ đến việc Hải Đăng đến tìm Vũ, Thanh Tú nghĩ thầm trong đầu: “ Hải Đăng đến gặp Vũ để làm gì?Có khi nào thằng Trí kêu Hải Đăng đến gặp Vũ không?” Nói đến Trí, Thanh Tú liền hiểu.Trí đang bày trò.Thế nào lần này Vũ cũng gặp họa.Nghĩ đến việc Vũ sẽ gặp họa,Tú lại thấy vui trong lòng.
Về đến nhà,cầm tờ báo công an,đọc mấy dòng,Thanh Tú giật nảy mình đánh rơi tờ báo.Thì ra trên báo có đăng tin công an vừa phát hiện cái rương dưới sông trong đựng xác chết .Nhìn vào tấm ảnh,Tú nhận ra đó là Duy Bằng .
Thấy Thanh Tú hốt hoảng,Trường Giang ngạc nhiên hỏi:
_ Gì vậy Tú?
Vũ đứng gần đó, bước đến cúi xuống nhặt tờ báo lên.Đọc xong,Vũ hớt hơ hớt hải:
_ Báo đăng tin Duy Bằng chết rồi nè !
Trường Giang và mấy đứa nữa,nghe vậy,chạy lại xem.Lúc này,Vũ không còn bình tĩnh nữa,nắm áo Tú quát:
_ Duy Bằng làm sao mà chết?Có phải mày đã giết chết Duy Bằng không?
Thanh Tú run cầm cập, mở miệng cãi một cách yếu ớt:
_ Tao không biết.Tao không biết gì cả
_ Mày không biết gì cả,thật không?Thế tại sao hồi nãy,vừa đọc báo xong, mày giật mình đánh rơi tờ báo?
_ Ơ….Ơ…- Tú ấp úng- Ơ… thì hồi nãy,đọc báo,thấy ảnh Duy Bằng nên….nên tao hốt hoảng …hốt hoảng đánh rơi tờ báo vậy mà
_ Mày đừng có láo!Chính mày hại chết Duy Bằng.Đúng không? – Vũ gằn giọng
_ Không, không,tao không hại chết ai cả - Tú hốt hoảng – Tao…tao không biết gì cả…Tao không hại chết ai cả
Thấy Vũ hùng hùng hổ hổ,Trường Giang bước đến can:
_ Bình tĩnh lại đi Vũ !Anh nghĩ chắc thằng Tú không có hại chết Duy Bằng đâu.Em đừng có nghi oan cho nó.
_ Em không có đổ oan cho nó đâu – Vũ khẳng định – Em chắc chắn nó đã hại chết Duy Bằng.
_ Tao không có – Thanh Tú chống chế
_ Được rồi,mày nói không có phải không? – Vũ đưa tay chỉ mặt Thanh Tú nói – Tao sẽ cho anh Thái hay để anh Thái điều tra mọi việc
_ Thì mày cứ việc cho anh Thái hay
Bề ngoài,Thanh Tú tỏ vẻ cứng rắn là thế nhưng trong lòng Thanh Tú như có lửa đốt. Tú thừa biết rằng trước sau gì Thái cũng sẽ điều tra rõ mọi việc.Bởi thế,trong đầu Tú lúc này đang suy tính bước chuồn.Phải chuồn nhanh thôi! Nếu không,để Thái điều tra rõ mọi việc rồi,lúc đó,đời Tú tàn trong ngõ hẻm.
Đúng lúc này,Ngọc Đức cùng Tâm sẹo phóng xe đến.Vừa thấy mặt Tú,Ngọc Đức liền nói một hơi:
_ Tú.Mày mang bịch khô mực này sang cho Ngọc Thái.Nhớ nói là của chị Hương tặng cho Ngọc Thái với Kim Tùng.Xong,mang xe đến gặp tao ở quán phở Lệ.Tao và anh Tâm sẽ ăn phở ở đó.
Đức nói xong rồi giao xe cho Tú.Sau đó ,Đức vội vã leo lên xe Tâm sẹo. Trong chớp mắt,cả hai đã mất hút.
Nhận xe từ tay Đức,Thanh Tú bắt đầu lái xe đến chỗ ở của Ngọc Thái,nhà riêng của Kim Tùng.Trên đường đi,Tú suy nghĩ mông lung.Nhớ lại hành động ban nãy của Vũ,Tú thấy lo lắm.Tú biết trước sau gì Vũ cũng gặp Ngọc Thái mà nói.Lúc đó Ngọc Thái sẽ phản ứng thế nào?Thôi thì,sẵn dịp này, mình chuồn trước cho chắc ăn.Nếu không,sau này không có cơ hội mà chuồn nữa.
Nghĩ thế,Thanh Tú lấy xe của Đức phóng đi luôn.Sẵn có giấy tờ xe trong cốp,Tú mang xe phóng đến tiệm cầm đồ.Nhét xấp tiền vào túi,Thanh Tú đón xe ôm tìm đường trốn.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Wed Oct 09, 2013 2:07 pm

.:: Tập 30 ::.
Đợi hoài không thấy Thanh Tú mang xe đến,Đức liền gọi điện nhưng Tú không bắt máy.Gọi diện cho Thái thì Thái trả lời không thấy Tú đến.Biết có chuyện chẳng lành,Ngọc Đức nghiến răng: “ Thằng khốn này tính giở trò gì vậy ta?” và nhờ Tâm sẹo chở đi tìm Tú.Trờ về nàh trọ,Đức gặp Vũ và Trường Giang liền hỏi:
_ Tụi bay có thấy thằng Tú về đây chưa?
_ Dạ, nãy giờ không thấy Tú về - Trường Giang đáp
Lúc này Vũ kể cho Ngọc Đức và Tâm sẹo chuyện hồi nãy và nói lên những nghi ngờ của mình.Nghe xong,Tâm sẹo liền phán:
_ Vậy là thằng Bằng chết là do thằng Tú làm rồi.Nó sợ bể chuyện nên mới lấy xe rồi trốn đi rồi
_ Đ.M ,thằng này nó chán sống rồi thì phải?
Ngọc Đức giận dữ lầm bầm chửi rồi quay qua nhờ Tâm sẹo cho đàn em truy lùng tông tích Thanh Tú.Tâm sẹo gật đầu.Sau đó,Đức kêu Vũ lấy xe chở Đức đến gặp Ngọc Thái
Ngọc Thái lúc này cũng đang điên cái đầu.Cái chết củng Hải Âu và Duy Bằng,công an đã điều tra có liên quan đến Trí và Tú.Trí là đối tượng bị truy nã,đang trốn chui trốn nhủi.Vì thế,công an đến gặp Ngọc Thái để hỏi thăm về Tú.Khi công an vừa về,Vũ chở Ngọc Đức đến.Lúc này,Ngọc Thái đã khẳng định cái chết của Hải Âu và Duy Bằng có liên quan đên Tú rồi.Còn tại sao Tú hại chết Hải Âu và Duy Bằng thì Thái không thể nào đoán nổi.Thái đã gọi điện cho Ngọc Hương tạm thời cho đường dây gái gọi tạm ngưng hoạt động để tránh sự chú ý của công an.Đường dây callboy của Thái cũng thế.Còn Đức đang ngồi nhẩm tính,thấy thiệt hại quá nhiều.Đầu tiên là vụ Hiếu Nhân,không đi khách không có khả năng trả nợ.Đức tính về quê xiết nhà nhưng Kim Tùng lại gọi điện đến.Kim Tùng không cho Đức làm khó dễ Hiếu Nhân.Nếu có thiệt hại gì,Kim Tùng bù đắp cho.Kim Tùng đã nói thế, Ngọc Đức làm sao dám tính toán?Vì tính ra,số tiền của Hiếu Nhân đã trả đó giờ cũng đã vượt qua số nợ rồi.Sau vụ Hiếu Nhân rồi đến Hải Âu,Duy Bằng.Giờ Tú bỏ trốn,cuỗm luôn chiếc xe của Đức.Tổn thất quá nhiều.Đúng lúc này,Tâm sẹo gọi điện đến,báo cho hay,đàn em của Tâm sẹo phát hiện chiếc xe của Đức đang nằm ở tiềm cầm đồ của Hải Lé,đàn em của Tuấn đen.Đức hùng hùng hổ hổ tính đến làm cho ra lẽ nhưng Ngọc Thái đã can ngăn kịp thời.Ngọc Thái bảo Hải lé là đàn em của Tuấn đen,không nên gây sự.Ngọc Thái khuyên Đức nên đến tiệm cầm đồ chuộc xe rồi về quê tính sổ với gia đình Thanh Tú.
Thanh Tú hai ngày nay trốn chui trốn nhủi bên quận 8.Ban ngày đi lang thang hay vào tiệm net.Tối kiếm nhà trọ nào đó mướn phòng ngủ qua đêm. Khi chủ nhà trọ hỏi giấy tờ,Tú không dám đưa CMND ra ,chỉ nói dối bị móc túi,mất hết giấy tờ.Nhiều chỗ lắc đầu từ chối.Đêm đó,Tú phải ngủ ngoài công viên.Và cũng đêm đó, trong lúc ngủ mê ,Tú đã bị bọn xì ke móc sạch túi. Nửa đêm,phát hiện mất hết tiền và điện thoại,Tú như người mất hồn. Đúng lúc đó,một bóng lộ tên Thanh,còn gọi là Phương Thanh đến bắt chuyện.Nghe Tú kể chuyện một hồi,Phương Thanh mới rủ Tú vế nhà mình.
Phương Thanh cùng Mỹ Tâm đều là đồng bọn trong nhóm lừa đảo của Mạnh và Trí.Mạnh bị bắt,Phương Thanh và Mỹ Tâm cũng bị bắt luôn.Ở tù mấy tháng, Phương Thanh và Mỹ Tâm được thả ra,mướn căn nhà nhỏ bé bên quận 8.Ban ngày ngủ,tối tối,Mỹ Tâm cùng Phương Thanh giả dạng làm gái mại dâm ngoài công viên .Đêm đó,Phương Thanh cùng đám xì ke phát hiện Tú ngủ ngoài công viên nên rình rập,chờ Tú ngủ say mới ra tay móc túi. Thấy Tú quá đẹp trai nên chờ bọn xì ke rút đi rồi,Phương Thanh mới lân la đến làm quen rồi rủ Tú về nhà mình.
Trưa hôm sau,được Phương Thanh cho ít tiền,Tú đi bộ ra ngoài,tính ghé vào quán ăn thì gặp Hiếu Nhân phóng xe chạy ngang,quẹo vào con hẻm gần đó. Thanh Tú liền chạy đên xem thử. Không thấy Hiếu Nhân đâu,Tú liền đi bộ vào hẻm.Đi vào một đoạn,Tú gặp xe Hiếu Nhân đang dựng trước cửa một căn nhà nhỏ.Đi ngang liếc vào,Tú thấy Hiếu Nhân đang trò chuyện với mấy sinh viên ở bên trong.Biết chỗ trọ của Hiếu Nhân rồi,Tú quay về.
Hiếu Nhân từ khi ở bệnh viện về đã không còn làm callboy nữa.Hiếu Nhân đã dọn đồ về ở chung với Nam và Mạnh Tiến.Căn nhà Hiếu Nhân và Nam ở là căn nhà nhỏ ở đường Phạm Thế Hiển,gần cầu chữ Y.Hiếu Nhân và Nam cùng 6 người nữa,toàn là sinh viên đại học sư phạm đã hùn tiền nhau mướn nguyên căn . Vũ cũng thỉnh thoảng đến đây chơi cùng Nam với Hiếu Nhân. Tuy nhiên,Hiếu Nhân luôn kín miệng,không cho Nam biết Vũ hiện đang làm callboy.
Còn Tú,dùng cơm xong, Tú ra bưu điện gọi điện về quê.Mẹ Tú bắt máy, vừa nói chuyện, vừa khóc.Mẹ Tú cho hay công an có đến nhà hỏi thăm về Tú. Còn Ngọc Đức kéo nhiều người đến nhà,nói Tú thiếu nợ rồi ăn cắp xe, bắt gia đình phải trả nợ ,phải bồi thường.Gia đình không có tiền trả,Ngọc Đức quát tháo um sum. Cả xóm đều biết Tú đi làm callboy.Ba mẹ Tú nhục quá, thiếu điều chui xuống đất mà trốn.Đức còn hăm dọa,thấy Tú về sẽ chặt Tú làm ba khúc. Công an đến,Đức mới chịu bỏ đi.Hiện giờ, gia đình Tú ai nấy đều nơm nớp lo sợ.
Nói chuyện với mẹ xong,Tú buông máy xuống,thẫn thờ.Mọi việc đã đến nước này,Tú còn phải biết tính làm sao?Ở nhà Phương Thanh,Tú phải làm chồng cho hai đứa bóng lộ Phương Thanh cùng Mỹ Châu,Tú không muốn chút nào.Về quê cũng không được.Tú không biết phải ở đâu bây giờ?Ở nhà bà con,hiện giờ ai dám chứa?Bạn bè chẳng có ai thân thiết.Chợt nhớ đến Hiếu Nhân,Tú buồn ra mặt.Ngày trước,Tú biết Hiếu Nhân rất yêu mình. Nhưng xảy ra bao nhiêu chuyện,không biết khi gặp lại,Hiếu Nhân sẽ đối xử với mình ra sao? Nhưng giờ Tú đã cùng đường rồi,đành phải liều thôi.Tú chỉ hy vọng khi gặp mặt, Hiếu Nhân sẽ không tàn nhẫn với mình.Và biết đâu chừng,Hiếu Nhân có cách nào đó giúp Tú thoát khỏi bế tắc hiện nay
Sáng hôm sau,trong lúc Mỹ Châu và Phương Thanh còn say ngủ,Tú lẻn ra ngoài. Do đề phòng gặp người của Ngọc Đức cũng như để tự vệ,Tú có lận trong mình con dao nhỏ.Đến nhà của Hiếu Nhân,Tú thấy chiếc xe dựng trước cửa khá quen quen.Đến nơi,Tú thấy Vũ và Nam đang ngồi trò chuyện phía trong,gần đó là chiếc xe đạp.Không thấy xe của Hiếu Nhân.Thấy Vũ, máu hận trào sôi bỗng dâng lên,Tú nghiến răng căm hận.Nghĩ rằng sở dĩ mình quá thê thảm đều do Vũ gây ra nên Tú rút dao ra,mở cửa bước vào.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Wed Oct 09, 2013 2:09 pm

.:: Tập 31 ::.
Do cửa không gài chốt nên Tú xô vào một cách dễ dàng.Đang đàu giỡn cùng Nam,thấy Tú,Vũ giật mình nói:
_ Tú ! Tại sao mày có mặt ở đây? Anh Thái,anh Đức đang truy lùng, mày còn dám ló mặt xuất hiện nữa sao?
_ Đ.M,cũng vì mày mà tao mới ra nông nổi này – Cầm dao chĩa thẳng vào mặt Vũ,Thanh Tú nói – Hôm nay,tao sẽ tính sổ với mày
_ Bình tĩnh lại đi Tú ! – Vũ lùi ra sau thủ thế - Có gì bỏ dao xuống rồi nói chuyện
Thấy Tú chĩa dao,Nam sợ sệt,lùi ra sau,hỏi Vũ:
_ Ai vậy Vũ?
_ Không có gì đâu Nam.Mày hãy lùi ra phía sau,để tao nói chuyện với nó – Trấn an Nam xong,Vũ quay qua nhìn thẳng mặt Tú nói – Bỏ dao xuống đi Tú ! Bỏ dao xuống,tao với mày nói chuyện đàng hoàng.
_ Đ.M,nói chuyện đàng hoàng hả?Chuyện đàng hoàng như thế nào? Mày hại tao thê thảm thế này còn muốn nói chuyện đàng hoàng hả?
Thanh Tú hằn học đáp lời Vũ một cách giận dữ.Rồi không kềm lòng được nữa,Thanh Tú cầm dao nhào tới đâm thẳng vào người Vũ.Nghiêng người né tránh,đồng thời Vũ cũng tung cú đá trúng vào mang tai làm Thanh Tú đau điếng. Điên tiết lên,Tú nhào tới vung dao đâm loạn xạ.Vũ phải lách qua,lách lại né tránh con dao .Nam hốt hoảng la toáng lên :
_ Anh ra khỏi nhà tôi ngay! Nếu không,tôi báo công an đó.
Nghe hai tiếng công an,Tú giật mình.Lúc đó,một cú đấm trúng vào mặt làm Tú choáng váng.Tiếp theo,Vũ co giò đạp thêm một cái nữa làm Tú té nhào, ngã gần Nam.Thấy Nam mở miệng định la,Tú liền nhào đến,dùng tay kẹp đầu Nam,tay kia gí dao vào cổ,gầm gừ:
_ Mày la lên một tiếng,dao này cắt cổ mày liền
Thấy con dao sáng loáng,Nam bủn rủn tay chân,miệng không thốt nên lời.
Vũ lúc này cũng hốt hoảng thật sự,miệng lập cập:
_ Nam vô can.Mày không được làm tổn hại đến Nam.
Thấy Vũ bối rối ra mặt,Tú liền hiểu Nam rất quan trọng đối với Vũ.Đang sẵn có con tin nằm trong tay,Tú chợt nảy ra một ý nghĩ.Kéo Nam lùi sát vào phía trong,Tú nhìn Vũ nói:
_ Mày muốn tao không hại thằng này cũng được.Ra đóng hết cửa cái,cửa sổ lại.
Nhìn con dao đang kề cổ Nam,Vũ không biết làm gì hơn,đành ra đóng cửa lại.Xe Vũ còn ở phía ngoài,tuy đã quá cổ nhưng để chắc ăn,Vũ khóa thêm một ống khóa nữa.Lúc này, xung quanh chẳng một ai.Vì đây là khu lao động vắng vẻ, đa số đều cho thuê phòng nên giờ này,người đi học,người đi làm. Chỉ có người già ,mấy bà nội trợ thì ở trong nhà lo chuyện bếp núc.Vũ đóng cửa xong rồi,vào nhìn Tú nói:
_ Tao đóng cửa hết rồi đó.Mày thả Nam ra đi
_ Đâu có dễ dàng thế ! Mày hãy tự trói mày lại đi !
_ Nhưng ở đây không có dây
_ Vậy thì mày cởi áo ra đi !
Vũ không hiểu Tú bảo mình cởi áo để làm gì.Nhưng Vũ không muốn hỏi nhiều,đành làm theo lời Tú
_ Rồi đó .Tao cởi áo rồi đó
_ Được rồi.Mày lấy áo cột hai tay mày lại đi
Vũ làm theo lời Tú.Nhìn Vũ làm,Tú sừng sộ:
_ Mày cột kiểu gì vậy hả?
_ Thì tao tự mình khó cột hai tay lại lắm.Hay là mày đến đây,cột hai tay tao lại đi!
Tú tính tới nhưng kịp suy nghĩ lại.Nếu mình đến,chưa kịp cột thì Vũ đã cho mình một trận.Chính vì thế,Tú lưỡng lự suy nghĩ một hồi rồi nói:
_ Mày cởi quần jean ra đi !
_ Để làm gì? – Vũ chưng hửng hỏi
_ Để làm gì hả? Để làm gì mày không cần biết đến.Cởi ra mau! Mày không cởi,tao đâm thằng này đó.
Tú cầm dao dứ dứ trước mặt Nam.Vũ hoảng hốt đành mau lẹ rút dây nịt rồi cởi quần Jean.Trong đầu Vũ lúc này đã có sự toan tính.Nếu cần thiết,Vũ sẽ cầm dây nịt mà chống chọi với Tú.Còn Nam,thấy con dao quơ quơ trước mặt, hồn vía đã bay chín tầng mây,sợ chết khiếp.
Chỉ còn quần lót trên người,Vũ nhìn Tú nói:
_ Xong rồi đó.Mày thả Nam ra đi !
_ Còn cái quần lót nữa,sao không cởi ra luôn?
Nam còn bị không chế,Vũ không biết làm gì hơn đành nghe theo lời Tú.Quần lót cởi ra rồi,Vũ nói:
_ Xong rồi đó! Thả Nam ra đi !
_ Chưa được .Mày phải quỳ xuống.Quỳ xuống mau.
Vũ đành phải trần truồng quỳ xuống.Nhìn thằng nhóc của Vũ lòng thòng,Tú liền phán:
_ Hàng của mày nhìn khó coi quá!Chặt bỏ nó đi!
_ Vậy mày thảy dao qua đây,tao chặt nó cho.
Nghe Vũ nói,Nam hoảng hốt:
_ Đừng! Đừng Vũ ! Đừng làm thế ! – Quay qua nhìn Tú,Nam hét lên – Thằng khốn! Mày có giỏi thì giết tao đi! Không được làm hại đến Vũ !
_ Mày có câm mồm lại không? – Tú trừng mắt nhìn Nam - Có muốn tao đâm mày một dao không vậy?
_ Không được làm hại Nam ! – Vũ hoảng hốt – Tú,mày muốn gì,cứ việc ra tay với tao nè Tú.Không được làm hại Nam
_ Không được hại Vũ – Nam thảng thốt – Mày có ngon thì giết tao đi ! Không được hại Vũ !
_ Bình tĩnh lại đi Nam! - Vũ nhìn Nam trìu mến nói – Bình tĩnh lại đi Nam! Mọi việc để tao tính cho.Không sao đâu.Đừng hốt hoảng như thế
_ Nhưng…nhưng nó… định giết Vũ đó – Nam cất tiếng,giọng vẫn còn run
_ Không sao đâu Nam.Mọi việc rồi sẽ ổn thỏa thôi mà.Bình tĩnh đi Nam.
Lúc nãy,Vũ kêu Tú thảy dao đến,mục đích chỉ là muốn tước đoạt con dao. Chỉ cần tước đoạt được dao rồi,Vũ sẽ có cách cứu Nam.Nhưng Nam lại quá hốt hoảng làm rối tung mọi việc.Vũ đành phải từ từ tìm cách khác vậy.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Wed Oct 09, 2013 2:11 pm

.:: Tập 32 ::.
Còn Tú,nghe Vũ dịu dàng nói với Nam, lòng Tú tràn đầy căm hận.Trong đầu Tú lúc này chỉ muốn nắm đầu Vũ đập cho một trận,lấy dao đâm Vũ vài nhát, Tú mới hả dạ.Nhưng làm sao để nện Vũ một trận? Giờ Tú mà đến gần, chưa kịp ra tay,chắc chắn Tú sẽ bị Vũ nện trước rồi.Lúc trước đã từng đánh nhau với Vũ,Tú đã từng bị Vũ cho một trận mềm mình.Mới nãy đây,có con dao trong tay,Tú chẳng làm gì được Vũ lại còn bị đấm,bị đá nữa chứ.Có con tin trong tay,khống chế được Vũ rồi,nhưng xử lý Vũ thế nào,Tú cứ loay hoay nghĩ mãi chẳng ra.Chợt nghĩ đến chuyện mấy đứa làm call,đứa nào đứa nấy khi đi với khách cũng đều cố gắng kềm chế việc xuất tinh,Tú liền bảo:
_ Mày hãy tự xử đi ! Làm đến khi nào xuất tinh thì thôi
_ Mày khùng rồi hả?Tự nhiên kêu tao làm thế để làm gì?
_ Thấy hai đứa tụi bây quan tâm nhau quá,tao muốn mày sục cho nó xem
_ Mày đừng có điên!
_ Sao hả?Có sục không hả?Mày muốn sục hay muốn tao lấy máu thằng này?
Thế là Vũ phải nghe theo lời Tú,đưa tay vọc vọc lấy hàng của mình.Nhìn Vũ khỏa thân,quỳ gối tự xử,Tú khoái chí lắm.Trong đầu Tú chợt nghĩ: “Nếu giờ mình quay cảnh này tung lên mạng chắc hấp dẫn lắm?” Nhưng điện thoại của Tú mất rồi,lấy gì mà quay.Chợt nhớ đến Vũ,Tú liền nói:
_ Mày thảy cái điện thoại mày qua đây!
Vũ vói lấy cái quần jean,móc cái điện thoại ra,thảy về hướng Tú nhưng thảy vào gầm bàn .Vũ tính thầm trong đầu: “ Nếu Tú cúi xuống lấy điện thoại,Vũ sẽ nhào đến liền”.Đồng thời,thấy cái chìa khóa xe còn trong túi,Vũ lấy ra, thảy xuống phía sau nhà.
Thảy Vũ thảy điện thoại vào gầm bàn,Tú gầm gừ:
_ Đ.M mày đưa kiểu gì vậy?Có muốn tao đâm thằng này lòi phèo không?
_ Tao lỡ tay mà – Vũ phân trần – Mày chịu khó cúi xuống lấy đi!
_ Tao cúi xuống để mày giải cứu thằng này hả?Tao đâu có ngu
Thấy Vũ dừng tay,không chịu sục nữa,Tú trừng tay:
_ Đ.M sao ngừng tay vậy?Sục tiếp đi chứ!Hay để tao đâm thằng này vài phát
_ Đừng đâm! Đừng đâm! Tao sẽ làm theo ý mày
Vũ hốt hoảng rồi làm theo lời .Nhìn Vũ sục,Tú muốn quay lại cảnh này quá, nhưng làm sao quay?Chợt nghĩ Nam có điện thoại ,Tú liền bảo Nam:
_ Còn thằng khốn này nữa?Điện thoại của mày đâu?Lấy ra mau!
Nam riu ríu móc điện thoại ra.Nhìn thấy cái điện thoại,Tú liền chửi đổng:
_ Đ.M,cái điện thoại gì mà cùi bắp thế này?Cái này mà đem cho người ta tạt lon, người ta còn chửi vô mặt nữa.Thời bây giờ,ai mà xài điện thoại này
_ Tôi là sinh viên,tiền đâu mà mua điện thoại đắt tiền? – Nam phân trần
_ Sao không kêu thằng Vũ mua cho cái điện thoại đời mới mà xài?Ai mà lại xài mấy cái điện thoại như thế này?Đồ ngu!
_ Nhưng Vũ làm gì có tiền? – Nam ngơ ngác hỏi
_ Sao mày biết nó không có?Nó đi khách ,tiền bao la.Một cái điện thoại xịn đối với nó đâu có gì khó.Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà
Nghe Tú nói,Vũ muốn bịt miệng Tú lại nhưng không biết cách nào để bịt.Còn Nam,nghe Tú nói,tròn xoe mắt hỏi tiếp?
_ Vũ đi khách hả? Không lẽ Vũ là callboy giống như Hiếu Nhân sao?
_ Đúng rồi đó,đồ ngu.Đó giờ mày quen với thằng Vũ,mày không biết nó làm call sao? –Nhìn sang Vũ,Tú cười gằn –Ê ,Vũ ! Bộ mày chưa cho boyfriend của mày biết mày làm call hả?Sao kỳ vậy?
Nam nghe nói mà choáng váng cả mặt mày.Không ngờ Vũ lại làm call?Giờ Nam mới hiểu,tai sao Vũ đi xe xịn?Tại sao Vũ có nhiều tiền?Nhìn Vũ,Nam buồn buồn hỏi:
_ Tại sao vậy Vũ?Tại sao Vũ lại làm call?Tại sao vậy Vũ?
_ Đồ ngu!Mày hỏi nó tại sao làm call hả?Làm call thì có rất nhiều tiền.Nhờ làm call,nó mới có tiền nuôi mày đó,thằng ngu!Đúng là ngu đần độn!
Vũ nghe Tú nói mà muốn xé xác Tú ra làm trăm mảnh.Mặt giận phừng phừng, Vũ muốn hét to lên cho hả dạ nhưng lại không thốt nên lời.
Thấy Vũ dừng tay,Tú lại lên tiếng:
_ Sao dừng tay vậy?Sục tiếp đi chứ! Hay là muốn thằng người yêu của mày về âm phủ?
Vũ lại phải sục tiếp.Tú cứ luôn miệng hối thúc.Vũ sục cho đến khi tinh xuất ra đầm đìa,Tú nhìn thấy khoái chí,nằm đầu Nam nói:
_ Sao hả? Thấy thằng bồ của mày sục thế,nhìn đã con mắt không?
Nam làm thinh,chẳng nói tiếng nào.Đầu óc Nam giờ suy nghĩ mông lung.Tại sao Vũ lại làm callboy?Không lẽ Vũ ham tiền đến thế sao?
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by anhchangpro38 on Sat Oct 19, 2013 7:15 pm

Hay lắm bạn ơi... Post tiếp nha ♥
avatar
anhchangpro38
Kim Giáp nhất đẳng hầu tước
Kim Giáp nhất đẳng hầu tước

Tổng số bài gửi : 160
Join date : 24/01/2012
Age : 26
Đến từ : Dak Nong

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Fri Oct 25, 2013 4:39 pm

.:: Tập 33 ::.
Lúc này,Tú đang khoái trá nên có phần lơ là.Nếu lúc này,Nam hất tay Tú ra,vùng chạy lại về phía Vũ thì mọi chuyện ổn thỏa rồi.Vũ chờ Nam hành động để có gì,Vũ sẵn sàng tiếp ứng.Nhưng Nam cứ mãi suy nghĩ đâu đâu.Vũ đành phải đứng dậy,từ từ tiến lại gần.Thấy Vũ đang tiến tới,Tú giật mình liền quơ quơ dao ngay cổ Nam, gằn giọng:
_ Vũ,đứng lại! Mày lùi ra sau,quỳ xuống! Nếu không,tao cho thằng bồ mày đổ máu.
Vũ đành làm theo lời Tú.Nam thấy dao quơ quơ mới tỉnh trí lại.Nhìn Tú,Nam hỏi:
_ Anh muốn gì hả? Anh và Vũ có thù oán gì? Tại sao bắt Vũ làm đủ mọi chuyện vậy?
_ Tao với thằng Vũ có thù oán gì hả? – Tú gầm gừ - Chính nó hại tao thê thảm thế này.Hiện giờ,tao chỉ muốn chặt nó làm ba khúc
_ Tao không có hại gì mày cả - Vũ lên tiếng – Chính mày hại Hiếu Nhân thì có.Chính mày đã giết chết Hải Âu và Duy Bằng.Hải Âu và Duy Bằng có thù oán gì với mày mà mày lại nỡ ra tay sát hại?
_ Anh ,chính anh đã hại anh Hiếu Nhân đó hả?- Nam lắp bắp hỏi
Không thèm trả lời Nam,Tú nhìn Vũ nói:
_ Tao không có muốn giết Hải Âu và Duy Bằng.Chính thằng Trí đã ép tao
_ Trí nào? – Vũ ngạc nhiên hỏi
Tú định huỵch tẹt chuyện Trí với Hải Đăng ra.Nhưng chợt nhớ hôm bữa,Hải Đăng lân la trò chuyện cùng Vũ.Tú biết thằng Trí đang bày trò.Thế là Tú quyết định làm thinh,để cho Vũ thế nào cũng sập bẫy thằng Trí.Có vậy,Tú mới hả dạ trong lòng.
Thấy Tú làm thinh không nói gì,Vũ lên tiếng:
_ Mày muốn gì thì nói. Sau đó hãy thả thằng Nam ra .Nếu để mấy đứa bạn của Nam về,tụi nó báo công an là mày không còn đường thoát đó.
Sáng nay,mấy đứa bạn ở cùng phòng với Nam đi thi hết.Nam hôm nay nghỉ ở nhà,ngày mai mới thi.Chính vì thế,Vũ mới qua chơi với Nam,không dè lại gặp Tú.
Còn Tú,nghe Vũ nói thế cũng lo lo.Hôm qua, Tú gặp Nhân trò chuyện với mấy đứa sinh viên trong nhà.Nếu Hiếu Nhân hay mấy đứa kia về,không biết mọi việc sẽ ra sao?Thôi,tính đường chuồn cho mau mới được.Nghĩ đến cảnh trong người chẳng còn tiền,phải ngửa tay xin hai con bóng lộ Phương Thanh và Mỹ Châu,Tú thấy cay đắng nhục nhã muôn phần.Nghĩ thế,Tú liền bảo:
_ Mày muốn tao thả thằng bồ của mày ra cũng được.Mày phải đưa xe của mày cho tao.
_ Thì xe tao dựng trước cửa,mày cứ lấy mà đi
_ Vậy thì chia khóa xe đâu?Đưa đây!
_ Chìa khóa xe, tao làm rớt đâu mất tiêu rồi.
_ Đ.M.mày đừng có giỡn mặt?Mày có muốn tao cho thằng chó chết này vài nhát dao lên mặt không?
_ Đừng! Đừng!Tao nói thật đó.Không tin mày cứ xét – Vũ hốt hoảng
_ Vậy mày thảy bộ đồ mày qua đây
Vũ thảy bộ đồ qua.Tú lấy chân đạp đạp lên,không thấy chià khóa đâu cả.Xâu chìa khóa xe,lúc nãy Vũ thảy ra sau rồi,Tú không biết.Không lấy được xe, điện thoại Vũ lại nằm trong gầm bàn.Tú tức tối vô cùng.Nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Vũ,Tú liền bảo:
_ Mày lột chiếc nhẫn ra mau!
Vũ làm theo nhưng lột hoài,vẫn không lột được chiếc nhẫn.Tú sừng sộ:
_ Đ.M ,mày làm cái chó gì mà nãy giờ vẫn không lột ra được hả?
_ Nó chặt quá,không lột ra được.Mày không tin,đến lột thử xem
Vũ vừa nói,vừa chià bàn tay ra cho Tú xem.Tú tức điên người.Nhìn cái đồng hồ trên tay Vũ,Tú liền bảo:
_ Vậy mày đưa cái đồng hồ đó cho tao
Vũ liền tháo đồng hồ ra,đẩy về phía trước.Tú phải dùng chân,móc đồng hồ lên rồi bỏ vào túi.Nhìn ngó xung quanh,Tú thấy chỉ còn có thể lấy được chiếc xe đạp của Nam mà thôi.Tú liền bảo Vũ:
_ Mày quay chiếc xe đạp lại,quay đầu xe ra hướng cửa
_ Chi vậy?
_ Thì tao lấy để chạy chứ làm gì
Nghe Tú đòi lấy xe đạp của mình,Nam hoảng hốt vùng vẫy:
_ Xe đạp của tao mày không được lấy.Không được lấy xe!
_ Đ.M,mày muốn chết hả? _ Tú giận dữ
_ Đừng,đừng Tú ! mày muốn lấy gì cũng được,miễn đừng làm hại đến Nam- Nhìn thẳng mặt Nam.Vũ nói tiếp – Cứ để cho nó lấy xe đạp đi Nam.Tao sẽ mua cho mày chiếc xe khác.
_ Mày nghe chưa ,thằng khốn.Thằng bồ mày đi khách,tiền nhiều lắm.Mày muốn mấy chiếc xe mà chẳng được
Nghe Tú nói,Vũ nổi sùng.Nhưng Nam còn trong tay Tú,Vũ cố nhịn.Nhưng thấy thằng Tú quơ quào thế này,Vũ ngạc nhiên hỏi:
_ Tiền cầm chiếc xe anh Đức,mới mấy ngày đã hết rồi hả?Mày xài gì mà khiếp thế
_ Xài đầu mà xài.Tối hôm bữa ngủ ngoài công viên,bị mấy thằng khốn móc túi ,móc sạch hết rồi.Mà sao mày biết tao mang xe đi cầm?
_ Thì có người cho anh Đức hay.Và anh Đức cũng đã kéo người về quê của mày thì phải?
_ Chứ còn gì nữa – Tú hậm hực – Thằng Đức cốp đó đã quậy tanh bành,làm tao hết đường về quê.Thằng đó ,tao phải cho nó một dao mới được
_ Mày nói mà mày dám làm không hả?- Vũ trề môi
_ Sao lại không dám?Bữa nào,tao phải canh me cho nó một dao mới được
_ Ừ,đúng rồi.Nhất đẳng huyền đai không bằng dao phay chém lén.Vấn đề là mày dám cho anh Đức một dao không?Nếu mày dám,tao sẽ chỉ cách cho
_ Cách gì?
_ Anh Đức thường uống bia ôm ở quán Hương Đồng Nội.Mày biết quán đó chứ?
_ Biết
_ Vậy thì mày cứ canh me,gặp khi nào anh Đức xỉn quá thì ra tay.Tao nói vậy,mày hiểu rồi chứ?
Tú gật đầu.Vũ liền nói tiếp:
_ Mày muốn lấy gì thì lấy đi!Nhưng làm ơn thả Nam ra cái đã
_ Không được.Mày lấy bao xốp,bỏ bộ đồ của mày vào ,treo lên tay lái xe đạp cho tao.
_ Thế mày có lấy cái quần lót này luôn không?
_ Tao lấy cái quần lót của mày để làm gì?Để về trùm đầu ông nội mày hả?
Vũ chẳng buồn cãi cọ với Tú,làm thinh mặc quần lót vào rồi bỏ bộ quần áo vào bao xốp,treo lên xe .Xong,Vũ nói:
_ Xong rồi đó! Mày thả Nam ra đi!
_ Chưa được.Mày lùi ra sau!Quỳ xuống!Cởi quần lót ra luôn!
Vũ làm theo .Lúc này,Tú mới bảo Nam:
_ Còn mày nữa.Đưa điện thoại của mày đây
Nam móc điện thoại ra.Tú lấy bỏ vào túi rồi kêu Nam cởi quần áo ra.Nam làm theo.Đến khi Tú kêu cởi luôn quần lót,Nam không chịu.Tú gầm gừ:
_ Đ.M,mày muốn chết hả?
_ Cởi ra luôn đi Nam! Không sao đâu
Nghe lời Vũ,Nam cởi quần lót ra luôn.Tú kéo Nam về phía cửa,kêu Nam mở chốt rồi đẩy cửa ra.Lúc này,trong đầu Tú đã có sự toan tính.Khi Tú đẩy xe ra ngoài,Nam và Vũ trần truồng chắc chắn sẽ lo mặc quần áo,không dám đuổi theo.Nhưng để chắc ăn,Tú lấy dao rạch vào cánh tay Nam một đường dài. Máu chảy ròng ròng.Vũ hoảng hốt.Tú quẳng Nam về phía Vũ rồi đẩy xe đạp ra ngoài,khép cửa lại.Vũ lo đỡ Nam nên không đuổi theo Tú.Thấy Nam chảy máu quá nhiều,Vũ hốt hoảng tìm băng cá nhân,rồi lấy áo cũ,xé ra,băng bó cho Nam. Vì quá lo lắng cho Nam nên Vũ quên mất việc mình đang trần truồng.Còn Nam lúc này,thấy máu chảy,Nam sợ xanh mặt,đầu còn tâm trí để suy nghĩ.Đúng lúc này,Hiếu Nhân đi thi về.Nếu Hiếu Nhân về sớm một hai phút,chắc có lẽ Hiếu Nhân đã gặp Thanh Tú rồi.Thấy xe Vũ dựng đằng trước, Hiếu Nhân dựng xe ,xô cửa bước vào.Thấy Nam và Vũ đang trần truồng, Hiếu Nhân giật mình vội lùi bước ra ngoài, quay đầu xe,nổ máy vọt đi. Trông thấy Hiếu Nhân quay xe bỏ đi ,nhưng vì mắc lo săn sóc cho Nam nên Vũ vẫn không nói tiếng nào.Đối với Vũ lúc này,lo cho Nam trước đã,mấy việc khác tính sau.
Hiếu Nhân bỏ đi mà lòng buồn rười rượi.Thời gian làm callboy,sống bên Vũ, Hiếu Nhân biết mình đã cảm mến Vũ rất nhiều.Đến khi xảy ra chuyện, Ngọc Đức đòi xiết nhà,nếu không có Vũ,không biết mọi chuyện sẽ ra sao? Sau việc đó,Hiếu Nhân biết mình đã yêu Vũ,yêu thiệt rồi. Do không muốn làm callboy nữa nên Hiếu Nhân không thể ở chung nhà với Vũ,đành dọn về ở chung với Nam.Tuy không còn ở chung nhưng Hiếu Nhân thường xuyên gọi điện cho Vũ,thường rủ Vũ qua đây chơi.Không dè Vũ và Nam lại yêu nhau.Nghĩ đến đây,Hiếu Nhân thấy cõi lòng mình tan nát.Hôm nay là bữa thi cuối cùng rồi.Chắc mai hay mốt,Hiếu Nhân phải về quê thôi.Về quê để Hiếu Nhân khỏi chứng kiến cảnh Nam và Vũ yêu nhau.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Fri Oct 25, 2013 4:45 pm

.:: Tập 34 ::.
Lúc này,Vũ đã băng bó cho Nam xong liền mượn đồ của Nam mặc vào.Nam lúc này mới thắc mắc hỏi Vũ:
_ Ủa,sao thằng đó lấy bộ đồ của Vũ để làm gì?
_ Thì mang vào tiệm cầm đồ chứ còn làm gì nữa.Quần áo của Vũ toàn hàng hiệu không hà.Mua thì đắt,đem vào tiệm cầm đồ chẳng được bao nhiêu
Vóc dáng Nam cao lêu nghêu,ôm nhách nên quần áo Nam, Vũ mặc khá chật chội,khó chịu làm sao.Nam lúc này mới nảy ra một ý nghĩ liền nói:
_ Để Nam lấy quần áo của anh Hiếu Nhân cho Vũ mặc.Nam nghĩ quần áo của anh Hiếu Nhân,Vũ sẽ mặc vừa.
Nói xong,Nam liền lấy bộ đồ của Hiếu Nhân đưa cho Vũ.Quả thật,Vũ mặc rất vừa vặn ,thoải mái.Lúc này Vũ mới hỏi Nam:
_ Tiền mày còn bao nhiêu vậy Nam?
_ Khoảng vài chục hà.Mà Vũ hỏi thế làm gì?Bộ Vũ hết tiền xài rồi hả?
_ Tiền tao để trong túi.thằng chó đó lấy quần,lấy hết tiền luôn rồi.Cũng may,cái bóp để trong xe nên không hề gì
Lúc này,Vũ mới cúi xuống gầm bàn lấy cái điện thoại rồi ra sau nhà tìm chià khóa.Có chìa khóa rồi,Vũ mới lấy xà phòng xoa xoa bàn tay để lột chiếc nhẫn ra.Nam thấy thế liền hỏi:
_ Vũ làm gì vậy?
_ Đâu có gì.Hết tiền xài rồi,đành phải lột nhẫn ra bán thôi
Mạnh Tiến vừa về,Nam giao nhà lại cho Mạnh Tiến rồi đi cùng với Vũ.Bán chiếc nhẫn vàng hai chỉ xong,Vũ chở Nam đến trạm y tế.Cô y tá rửa vết thương, sát trùng, băng bó rồi viết toa thuốc cho Nam.Mua thuốc xong,Vũ tính chở Nam đến cửa hàng xe đạp nhưng Nam lại muốn về chỗ ở của Vũ. Ngạc nhiên Vũ hỏi:
_ Sao không đi mua xe đạp mà lại về nhà tao để làm gì?
_ Thì Nam muốn biết chỗ ở của Vũ mà.Tại sao Vũ lúc nào cũng không muốn cho Nam biết chỗ ở của Vũ vậy?
_ Biết để làm gì?
_ Chỗ Vũ ở có gì mờ ám hay sao mà Vũ không muốn cho Nam biết vậy?
_ Cái gì mà mờ ám? – Vũ quay đầu lại sừng sộ
_ Vậy tại sao Vũ không muốn cho Nam biết chỗ ở của Vũ?- Nam buồn bã
_ Thôi được rồi – Vũ thở dài – Để tao chở mày về nhà,để mày mở to mắt ra mà xem,xem chỗ ở của tao có gì mờ ám không?
Nói rồi,Vũ chở Nam về thẳng chỗ ở của mình. Vũ cùng đám callboy mướn nhà nguyên căn ở đường Phạm Văn Bạch,P15,quận Tân Bình.Vũ dẫn xe vào nhà.Trong nhà chỉ còn Trường Giang đàng nằm trên ghế salon xem tivi.Nam gật đầu chào Giang.Vũ dẫn Nam lên gác xép,vào phòng ngủ.Nhìn thấy phòng có gắn máy lạnh,Nam trầm trồ:
_ Phòng ngủ có gắn máy lạnh,sang quá vậy?Nhà này thuê chắc tốn nhiều tiền lắm, phải không Vũ?
_ Cũng không nhiều lắm đâu –Vũ ỡm ờ trả lời – Trên này nóng quá nên phải gắn máy lạnh mới ngủ được
Trả lời xong,Vũ cởi đồ ra thay.Trên người Vũ chỉ còn cái quần lót.Nhìn Vũ,Nam lại thấy rạo rực.Nhưng nghĩ đên cảnh Vũ làm callboy,Vũ phải lên giường với rất nhiều người,Nam thấy buồn làm sao.Nhè nhẹ tiến lại phía sau, Nam thỏ thẻ bên tai Vũ:
_ Nam thích Vũ lắm. Vũ có thể hứa với Nam một chuyện không?
_ Chuyện gì?
_ Vũ có thể hứa với Nam,Vũ đừng làm call nữa được không?
Vừa lấy cái quần jean trong tủ ra,chưa kịp mặc vào,nghe Nam nói thế,Vũ bực bội,lấy tay hất Nam một cái,miệng nạt:
_ Nhiều chuyện!
Không ngờ lúc Vũ hất tay,trúng vết thương,Nam nhăn nhó đau đớn.Thấy Nam mắt rưng rưng,Vũ hoảng hồn,quăng quần jean trên tay,vin vai Nam,miệng lắp bắp:
_ Xin lỗi,tao không cố ý.Mày đau lắm hả?
Nam gật đầu.Vũ bối rối.Thấy Nam nhăn nhó khổ sở,Vũ nâng niu cánh tay Nam,thổi nhè nhẹ chỗ vết thương.Vũ hy vọng Nam bớt đau đớn. Được Vũ ân cần săn sóc, Nam cảm động vô cùng. Rồi không kèm được lòng mình, Nam kéo Vũ lại hôn. Vũ đáp trả lại nhiệt tình.Hai người hôn nhau say đắm. Tay Nam bắt đầu hoạt động sờ mó thám hiểm khắp nơi trên cơ thể Vũ. Quần lót Vũ từ từ kéo xuống. Vũ giật mình,ngăn lại,nói nhỏ:
_ Không được đâu.Dưới kia có người.Để khi nào về quê,tao chở mày về.Lúc đó,tao sẽ chìu mày hết mình.Chịu không?
Nam sung sướng gật đầu.Vũ buông Nam ra,mặc quần áo vào.Bộ quần áo của Hiếu Nhân,Vũ gói lại,cho vào bao đưa Nam cầm để lát Nam mang về trả cho Hiếu Nhân. Sau đó,Nam theo Vũ xuống nhà.Vũ chở Nam đi mua xe đạp.
Mua xe xong,Vũ kéo Nam ra quán nước.Ngồi nhâm nhi ly cà phê,Vũ mới thong thả nói:
_ Nam à! Mày đã biết rồi nên tao chẳng muốn giấu diếm làm gì. Chỉ có điều, tao yêu cầu mày,sau này đừng nói đến việc tao làm call nữa được không?
Nghe Vũ nói,Nam buồn ra mặt.Tay vân vê tà áo,Nam cúi xuống nói nho nhỏ:
_ Vũ thích làm call lắm hả?
_ Đ.M mày nói gì vậy Nam? Mày tưởng tao thích lắm hả?
Vũ bất ngờ gắt gỏng chửi thế,Nam giật mình.Nhìn Vũ,Nam hỏi giọng buồn buồn:
_ Vũ không thích. Vậy Vũ đừng làm call nữa được không?
Thấy mình nổi nóng một cách vô lý,Vũ ăn năn.Nhìn Nam,Vũ từ từ nói:
_ Mày muốn tao không làm call nữa cũng được.Nhưng cần phải có thời gian.
_ Sao lại cần phải có thời gian?Tại sao Vũ không bỏ ngay từ bây giờ? Không lẽ việc làm call có quá nhiều tiền nên Vũ không muốn từ bỏ?
Nghe Nam nói,Vũ nóng cả mặt.Nhưng Vũ cũng hiểu, Nam nói thế cũng có phần đúng.Nhưng chuyện của Vũ,Nam làm sao hiểu hết được?Vũ đâu có muốn làm callboy.Nhưng đã lỡ sa chân vào tổ quỷ rồi,Vũ đâu còn có thể rút ra được.Nợ Ngọc Đức ngập đầu,làm sao không thể làm call được?Ngoài mặt, Vũ phải lòn cúi,nịnh bợ hai anh em Ngọc Đức,Ngọc Thái.Nhưng trong lòng,Vũ căm hận vô cùng. Bởi thế, lúc nãy,Vũ cố tình nói khích Thanh Tú, hy vọng Thanh Tú có thể cho Đức một dao.Nhưng không biết Thanh Tú có làm nên trò trống gì không?Đồng thời,Vũ đang cố tìm cách lấy lòng Kim Tùng.Vài lần quan hệ ,Vũ cố chìu Kim Tùng hết mình,hy vọng Kim Tùng chú ý đến Vũ,kéo Vũ ra khỏi tổ quỷ.Nhưng ai dè,khi ái ân,Kim Tùng rất nhỏ nhẹ ngọt ngào.Qua ngày hôm sau,Kim Tùng lại dửng dưng,coi như không có gì xảy ra.Kim Tùng đã thế,Vũ không biết tính làm sao?
Thấy Vũ trầm ngâm suy nghĩ,Nam liền hỏi tiếp:
_ Vũ suy nghĩ gì vậy?Vũ không thể từ bỏ việc làm call sao?
Nghe Nam hỏi,Vũ không biết trả lời thế nào,đành nạt ngang:
_ Mày im miệng lại dùm tao được không?
_ Nam không im.Nam phải nói .Có phải làm call vừa được sung sướng,vừa có nhiều tiền nên Vũ không thể từ bỏ được,đúng vậy không?
_ Ừ,đúng vậy đó – Vũ tức mình quát – Vừ được sung sướng,vừa có nhiều tiền,ai mà chẳng ham? Và cũng nhờ làm call nên khi mày bị mất xe,tao mới có tiền mua cho mày chiếc xe khác đó,thằng ngu !
_ Nếu Vũ nói thế thì,chiếc xe Vũ mua,Nam trả lại cho Vũ đó,Nam không cần đâu/Mấy bộ đồ Vũ cho,Nam cũng sẽ trả lại hết.Tiền hồi nãy Vũ đưa. Nam trả lại nè.Không cần đâu!
Nam vừa rấm rức,vừa móc tiền trong túi ra.Lúc này,do Vũ to tiếng nên nhiều người xung quanh đưa mắt ngó nhìn.Vũ biết mình đã lỡ lời bèn xuống nước:
_ Thôi , được rồi Nam.Tao biết tao sai rồi.Tao xin lỗi.Mày cho tao xin lỗi nha.Đừng giận tao nghe Nam!
_ Nam không giận gì Vũ hết.Nhưng Vũ phải hứa với Nam một chuyện
_ Được rồi,mày muốn gì,tao cũng hứa hết.
_ Nam chỉ muốn Vũ hứa với Nam,Vũ không được làm call nữa. Được không?
_ Được
_ Vũ hứa rồi,Vũ nhớ giữ lời đó.Nếu sau này,Vũ không giữ lời hứa thì sao?
_ Thì mày muốn xử tao thế nào cũng được
_ Nam không muốn xử Vũ .Nam chỉ muốn Vũ giữ lời hứa thôi.Được không?
Vũ gật đầu.Lúc này,Vũ chỉ biết hứa,biết gật đầu đại cho xong chuyện.Mọi việc sau này ,Vũ mặc kệ,tới đâu hay tới đó
Ngồi uống nước thêm một chút,Vũ kêu tính tiền.Sau đó,Nam đạp xe về nhà.Còn Vũ phóng xe về phòng trọ của mình.
Tối hôm đó,Hải Đăng gọi điện rủ Vũ ra quán nước.Vũ đồng ý phóng xe tới.Gặp nhau ở quán,cả hai cùng chuyện trò .Lát sau,Hải Đăng nói:
_ Tao có quen một anh Việt kiều trên mạng.Anh hẹn vài bữa nữa,ảnh sẽ về Việt Nam với mấy người bạn.Ảnh kêu tao kiếm thêm một người nữa.Tao định rủ mày đến.Được không?
_ Phải Việt kiều không đó cha?Hay là việt gian?
_ Việt kiều mà.Nhưng để chắc ăn,hôm đầu tiên mấy anh đó về Việt Nam, mình hẹn gặp mặt ở quán nước ,trò chuyện rồi nói giá cả luôn.Nếu thấy được, hôm sau tiến hành luôn.Còn không được thì thôi, goodbye .Tao tính vậy,mày đồng ý không?
Vũ gật đầu đồng ý.Trong đầu Vũ đã có sự toan tính rất nhanh.Nếu là Việt kiều thật ,Vũ sẽ sẵn sàng ngủ qua đêm.Lúc này,do có nhiều chuyện xảy ra, đường dây callboy của Ngọc Thái tạm thời ngưng hoạt động.Vũ không có tiền xài nên cần phải nhảy dù bên ngoài.Vả lại,Vũ biết hiện nay,Nam rất khát khao có được cái máy vi tính.Bởi thế,Vũ phải tranh thủ nhảy dù bên ngoài,kiếm chút tiền mua máy vi tính tặng Nam.Vũ tính thế nhưng Vũ đâu ngờ rằng,từng bước từng bước,Vũ đã bước vào cạm bẫy của Trí giăng ra.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Fri Oct 25, 2013 4:48 pm

.:: Tập 35 ::.
Hai ngày sau,buổi tối,Hải Đăng gọi điện báo mấy anh Việt kiều hẹn tối nay gặp mặt 9h ở quán nước bên Phú Mỹ Hưng Quận 7.Vũ ngạc nhiên hỏi:
_ Sao không hẹn mấy ảnh sớm hơn?
_ Anh Tony Trường nói hơn 5h chiều mới xuống máy bay.Sáu giờ mới về tới nhà.Gia đình anh Tony thuê sẵn một căn hộ ở Phú Mỹ Hưng.Anh Tony bảo phải nghỉ ngơi một chút nên 9h mới gặp mặt được
_ Mấy anh đó không ở khách sạn sao?
_ Nghe anh Tony nói,chuyến này về nước dự định đầu tư vốn thành lập công ty TNHH nên mới thuê nhà bên Phú Mỹ Hưng
Hải Đăng còn nói nữa nhưng Vũ chẳng nhớ gì,chỉ nhớ 9h tối gặp mặt.Nhìn đồng hồ đã gần 7h nên Vũ lo đi tắm rửa, chuẩn bị cho buổi gặp mặt tối nay.
Tám giờ rưỡi hơn,Hải Đăng có mặt ở nhà Vũ.Do Hải Đăng không có xe nên Vũ phải lấy xe chở Hải Đăng đi. Nghe Vũ nói không biết đường đến Phú Mỹ Hưng nên Hải Đăng giành chở .Vũ không đồng ý.Vũ quyết định mình cầm lái,Hải Đăng ngồi sau chỉ đường.
Qua khỏi cầu Kênh Tẻ,vào địa phận quận 7,Vũ hết biết đường đi nên chạy xe theo sự hướng dẫn của Hải Đăng.Điện thoại reo.Hải Đăng nghe điện thoại rồi nói với Vũ:
_ Mấy ảnh đang chờ mình ở quán Gió Chiều.Mày có thể chạy nhanh hơn chút không?
_ Nhưng tao không biết đường,làm sao chạy nhanh được?
_ Vậy thì mình đi đường tắt được không?Đi đường tắt cho nhanh.Đừng để mấy ảnh đợi lâu.Gặp mặt,nói chuyện chừng 30 phút rồi mình về.Mày đồng ý không?
Vũ gật đầu đồng ý.Vũ vẫn cầm lái.Hải Đăng ngồi sau,vừa chỉ đường,vừa ba hoa kể đủ thứ chuyện trên đời.Hải Đăng kể chuyện mình chat như thế nào, khi bật webcam thì thấy hình dáng anh Tony Trường ra sao,anh Tony nói như thế nào…..Vũ làm thinh nghe Hải Đăng nói,mắt vẫn chăm chú nhìn về phía trước.Lát sau,Hải Đăng chỉ Vũ quẹo vào con đường đất đỏ tối thui.Vũ giật mình hỏi:
_ Sao phải quẹo vào đây?
_ Quẹo đường này,đi đường tắt cho nhanh.Hết con đường đất đỏ này là tới quán Gió Chiều rồi.Còn đi đường ngoài,đi vòng xa lắm.Mày thấy ánh đèn kia không?Ánh đèn của quán Gió Chiều đó?
Ngó theo hướng chỉ của Hải Đăng,Vũ thấy loe loét ánh đèn.Vũ không muốn quẹo nhưng Hải Đăng nói huyên thuyên,nói đây là khu đất dự án phân lô rất an toàn,đường đất đỏ sau này sẽ mở thành đường rộng lớn, đi đường tắt cho nhanh, gặp mặt nói chuyện nhanh lẹ rồi về.Vì thế,Vũ quyết định quẹo vào đường tắt cho nhanh.Vừa chạy được một khúc,Hải Đăng ngồi sau la bai bải:
_ Chết rồi Vũ ơi! Quần tao dính gì rồi.Dừng xe lại đi Vũ!
Nghe tiếng Hải Đăng la,Vũ liền dừng xe ,quay đầu lại hỏi:
_ Chuyện gì vậy Hải Đăng?
Hải Đăng bước xuống xe,tay chỉ ống quần,miệng kêu:
_ Quần tao dính gì ghê quá Vũ ơi! Mày ngó xem quần tao dính gì vậy Vũ?
Vũ bước xuống xe,cúi đầu xuống ngó một hồi rồi nói:
_ Có thấy gì đâu.
Vũ chưa nói hết câu,Hải Đăng đã gí dao vào cổ Vũ.Ngạc nhiên,Vũ hỏi:
_ Mày làm gì vậy Hải Đăng?
Lúc này lại thêm một con dao kề vào cổ nữa.Một giọng nói lạnh lùng rít lên:
_ Đứng im! Nhúc nhích là toi mạng.Theo tao vào trong mau!
Mấy bóng đen xuất hiện.Một bóng đen đã rút chià khóa xe .Mấy con dao rút ra, lấp loáng trong bóng tối.Vũ đã hiểu ra mọi việc.Hải Đăng đã lừa mình. Khi hiểu ra,mấy con dao đã kề cổ.Vũ đành phải đứng im chịu trận.Một bóng đen nhanh lẹ,kéo hai tay Vũ ra sau,trói chặt lại.Miệng bị dán băng keo,Vũ bị dẫn sâu vào trong. Chiếc xe Vũ đã được đưa ra ngoài.Lúc này,tiếng Hải Đăng lại khe khẽ trong bóng đêm:
_ Anh Trí!Có cần lột đồ của nó ra không?
_ Lột hết ra luôn đi! Coi có cái gì có giá trí không vậy?
_ Nó có cái điện thoại đời mới.Đôi giày,quần jean,dây nịt nó đều xài hàng hiệu.Mấy cái này mang ra tiệm cầm đồ cũng được lắm
_Vậy thì mày lấy cái điện thoại đưa cho tao.Còn quần jean,đôi giày,dây nịt,mày toàn quyền xử lý.Còn cái xe,đợi bán xong rồi,chia phần sau.
Nghe Hải Đăng chuyện trò,Vũ tức điên người.Lúc này,Vũ muốn banh thây xẻ thịt Hải Đăng ra làm trăm mảnh.Hai tay bị trói chặt,miệng bị dán băng keo,Vũ chỉ còn biết nằm yên,mặc cho Hải Đăng muốn làm gì thì làm.Chỉ một loáng,đồ của Vũ bị lột sạch.Trên người Vũ chỉ còn lại cái áo thun cùng với quần lót.Hải Đăng lại thì thầm:
_ Anh Trí ! Xong rồi,mình xử nó luôn nha!
_ Ừ,mày xử nó đi! Cho nó xuống thế giới vàng mà làm call.Sướng nhé!
_ Khoan đã – Một bóng đen khác nói nho nhỏ - Thằng này xức nước hoa thơm phức ,nghe hấp dẫn lắm.Body nó cũng đã .Thằng này mà không hưởng thụ, thật phí của trời.
_ Nhưng không thể để nó sống sót – Hải Đăng lên tiếng – Nó biết mặt em rồi.Để nó sống,nó báo công an là mệt đó
_ Tao có bảo là tha cho nó đâu.Vui vẻ xong rồi, xử nó cũng chưa muộn
_ Thằng Khang nói làm tao nứng lên rồi nè.Hải Đăng cùng với mọi người rút lui trước đi.Để tao với thằng Khang vui vẻ hưởng thụ chút rồi cho nó về chầu ông bà ông vãi.
_ Nhưng không thể để cho nó sống được,anh Trí à !
_ Biết rồi.Tao đâu có ngu.Để nó sống là chuốc họa cho mình sao
Vừa nói xong,một bóng đen lần lần cởi đồ ra.Hải Đăng cùng mọi người rút lui.Nãy giờ,nằm nghe mọi người trò chuyện,Vũ nghiến răng căm tức vô cùng. Biết mình sắp bỏ mạng chốn này,Vũ thấy u uất não nề.Không ngờ đời mình lại có kết cục như thế?Tay chân bị trói chặt rồi,Vũ còn có thể làm gì hơn? Lúc này,một bóng đen lật Vũ lại,cho Vũ nằm xấp.Hậu môn Vũ bị banh ra,bóng đen ấy nhét hàng vào rồi nhấp.Vũ có cảm giác như hàng ấy quá to dài,đâm vào như muốn xé toạt hậu môn.Đã thế,bóng đen ấy chơi quá bạo lực.Vũ cảm thấy như mình bị hành hạ đau đớn muôn phần.Cảm giác này làm Vũ nhớ lại ngày xưa Vũ từng bị hãm hiếp cùng với Ngọc Mỹ.Lúc nãy,Hải Đăng kêu anh Trí,anh Trí,lại có người tên Khang.Vũ nhớ lại rồi.Thôi đúng rồi. Gặp lại con quỷ dâm dục ngày xưa .Lần đó,làm sao Vũ quên được. Làm sao Vũ quên được lần đầu tiên mình bị hãm hiếp như thế nào? Lần đầu tiên Vũ hiểu thế nào hậu môn của mình như bị một khẩu đại bác đâm ra đâm vào như muốn xé toạc ra. Bất chợt Vũ lại nhớ tới Khang.Ai đời nào hãm hiếp người ta lại còn ngâm thơ? Thỉnh thoảng nhớ tới Khang,Vũ thấy tếu tếu. Những câu thơ ngày xưa,Vũ còn nhớ. Đôi lúc ngồi một mình buồn buồn,Vũ lại lẩm nhẩm mấy câu thơ đó rồi cười. Nhìn Vũ ngồi lầm bầm rồi cười một mình, có đứa bảo Vũ khùng. Không ngờ hôm nay lại gặp Khang chốn này. Những câu thơ ngày xưa bất chợt tái hiện lại trong đầu Vũ:
Người ơi! Gặp gỡ làm chi?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Trần gian bể khổ mênh mông
Gặp chi để phải cõi lòng nát tan?
Chữ tình chữ khổ vô vàn
Chữ yêu chua xót ngút ngàn đắng cay
Cuộc đời còn lắm đổi thay
Gặp chi để nhớ ,tháng ngày mỏi trông?
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by XxXHolic on Wed Nov 20, 2013 2:44 pm

.:: Tập 36 ::.
Thỏa mãn xong thú tính,Trí mặc đồ vào rồi hỏi Khang:
_ Mày có muốn chơi nó không?
_ Anh ra ngoài, chờ chút nhe!Chơi xong,ra liền.Trong này,muỗi nhiều quá.
_ Ok.Chơi xong ,nhớ cho nó vài nhát.Nhớ không được để nó sống sót đó.
Tao sẽ đợi mày ở phía ngoài.
Trí thảy con dao găm cho Khang rồi bước ra ngoài.Trong này chỉ còn Khang và Vũ.Khang lật ngửa Vũ lại,đưa tay lướt nhẹ khắp cơ thể. Móc đèn pin trong người ra,Khang bật lên,rọi và ngắm khuôn mặt Vũ .Lúc nãy,nhìn xa xa, Khang thấy bóng dáng Vũ quen quen.Nghe Hải Đăng nói tên Vũ,Khang chợt nhớ đến Vũ ngày xưa .Một lần tình cờ gặp gỡ,không hẹn ngày gặp lại. Không hiểu sao,chỉ một lần gặp mặt,Khang lại lưu luyến đến thế?Không ngờ hôm nay lại gặp trong hoàn cảnh trớ trêu? Hồi nãy,Khang đã nghi nghi rồi. Bởi thế, khi Hải Đăng đòi ra tay sát hại,Khang tìm cách ngăn cản lại.Khang muốn kiểm tra xem đây có phải là Vũ ngày xưa,đây có phải là người mà Khang mong một lần gặp lại?Giờ đây nhìn qua ánh đèn pin,Khang nhận ra đúng là Vũ thật rồi. Thấy Trí ra hẳn phía ngoài xa xa,Khang mới tháo bỏ khăn che mặt ra,cất tiếng hỏi:
_ Chào Vũ! Mình lại gặp nhau rồi.Còn nhớ chứ?
Vũ gật đầu.Khang dùng dao cắt băng keo dán ở chân .Được thong thả,Vũ bắt đầu co chân lại rồi duỗi ra.Người vùng vằngVũ ngầm ra hiệu bảo Khang hãy mở trói cho mình.Lúc này,bên tai Vũ,Khang thì thầm:
_ Khang sẽ tháo băng keo.Khang muốn nói chuyện đàng hoảng với Vũ. Nhưng Vũ phải hứa,không được la hét ầm ĩ đó.Vũ đồng ý không?
Vũ gật đầu.Khang tháo băng keo ở miệng Vũ ra rồi hỏi:
_ Vũ nhận ra Khang chứ?
_ Làm sao lại chẳng nhận ra Khang?Người gì đâu hãm hiếp người ta xong rồi lại còn bày đặt ngâm thơ?Đúng là chuyện không thể ngờ ! Rồi hôm nay sao đây? Hôm nay,Khang có tính hãm hiếp tôi rồi ngâm thơ như lần trước nữa không?
Khang làm thinh,không trả lời Vũ.Bất chợt,Khang ngâm nho nhỏ:
- Người ơi! Gặp gỡ làm chi?
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Trần gian bể khổ mênh mông
Gặp chi để phải cõi lòng nát tan?
Không ngờ,Vũ lại ngâm bốn câu tiếp theo:
_ Chữ tình chữ khổ vô vàn
Chữ yêu chua xót ngút ngàn đắng cay
Cuộc đời còn lắm đổi thay
Gặp chi để nhớ ,tháng ngày mỏi trông?
Nghe Vũ ngâm,Khang giật mình hỏi:
_ Mấy câu thơ đó,Vũ cũng còn nhớ nữa sao?
_ Nhớ chứ sao không nhớ.Thỉnh thoảng ngồi buồn,tôi liền ngâm mấy thơ đó.Mỗi lần ngâm mấy câu thơ đó,tôi lại nhớ đến một người.
_ Vũ nhớ đến người đó như thế nào?
_ Tôi nhớ người đó đã từng hãm hiếp tôi rồi còn bày đặt ngâm thơ.Sao hả? Tính hãm hiếp thế nào đây?Tính đâm mấy nhát?Nói trước đi,để tôi còn chuẩn bị về Âm Tào Điạ Phủ
_ Vũ nghĩ tôi sẽ ra tay sát hại Vũ sao?
_ Thì hồi nãy thằng Trí bảo thế mà,không lẽ Khang dám cãi lại lời thằng Trí sao?
_ Đúng là Trí có bảo như thế.Nhưng nói thật lòng,Khang không muốn ra tay sát hại Vũ.
_ Vậy hả?Nếu không muốn giết tôi,sao không mở trói cho tôi đi?Còn chờ gì nữa?
Khang chưa kịp trả lời Vũ thì điện thoại reng.Trí gọi điện .Nhanh lẹ,Khang lấy cái khăn che mặt nhét vào miệng Vũ rồi cầm máy lên nghe
_ A lô,em nghe đây.Gì vậy anh Trí?
_ Mày xử nó xong chưa?Sao lâu quá vậy?
_ Dạ,xong rồi.Đợi em chùi con dao một chút rồi ra liền
_ Mày đâm nó mấy nhát?Kiểm tra xem nó chết chưa?Nó mà còn sống,mình gặp phiền phức lắm đó.
_ Em đâm nó nhiều nhát lắm.Nó nằm một đống trong này nè.Em đã kéo xác nó vào bụi rậm.Anh Trí có cần vào trong này kiểm tra cái xác của nó không?
_ Thôi khỏi.Mày nhanh lẹ đi rồi về với tao.
_ Ok,em dọn dẹp xong,ra liền đây.
Vừa cúp máy điện thoại,Khang liền lấy con dao ,rạch nhẹ ở chân mình một nhát .Lấy đất rải lên con dao một chút rồi Khang nói nhỏ vào tai Vũ:
_ Ở đây chờ Khang nhé ! Khang sẽ tìm cách quay lại cứu Vũ
Nói xong, Khang vọt lẹ ra bên ngoài.Trí thấy mặt Khang,liền cằn nhằn:
_ Mày làm cái giống gì mà lâu quá vậy?Con dao chùi sạch chưa?
_ Chùi sạch rồi
Vừa trả lời,Khang vừa cầm con dao đưa cho Trí.Mở con dao ra xem,thấy vết máu lẫn bùn đất,Trí lầm bầm:
_ Chùi sạch mà sao còn dính máu và đất cát thế này?
Tuy lầm bầm là thế nhưng thấy vết máu là Trí an tâm rồi.Như vậy là Vũ đã bị Khang xử lý rồi.Sau đó,Trí lái xe chở Khang về.
Vừa về tới nhà,chưa kịp thay đồ ra,Tuấn đen đã gọi điện cho Trí.Nghe điện thoại xong, Trí liền bảo:
_ Anh Tuấn gọi,tao phải đi đây.Có thể đêm nay,tao không về đó
Nói xong,Trí phóng xe đi liền. Thấy Trí có việc phải đi,Khang mừng húm. Mở tủ lấy cái áo thun,quần dài,quần lửng và thêm đôi dép,Khang bỏ vào trong bao xốp rồi ra ngoài khóa cửa lại.Khang đón taxi đến chỗ Vũ.
avatar
XxXHolic
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 94
Join date : 12/05/2013

Về Đầu Trang Go down

Re: Part2: (NGỌT NGÀO)<---->(ĐẮNG CAY)

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 3 trang 1, 2, 3  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết