Nam Nhân Tử Cấm Thành
Chào bạn đã tới Nam Nhân Tử Cấm Thành. Mong các bạn vui vẻ trong cuộc sống đồng tính và luôn quan hệ tình dục an toàn, tránh hiểm họa Aids.
Hãy đăng ký thành viên ngay để thấy được những gì rất hot chỉ dành cho member. Tuy nhiên đây là diễn đàn dành cho người lớn, trong đó có những nội dung không lành mạnh, cho nên nghiêm cấm người dưới 18 tuổi hay bất cứ ai không thích hợp truy cập và đăng ký thành viên ( Do not enter this site if you are under 18).

Hãy add YM của admin để liên lạc : namcungdaide@yahoo.com

Tất cả các thành viên phải tuân theo luật pháp nơi cư ngụ khi chấp nhận tham gia vào diễn đàn.

Diễn đàn từ chối trách nhiệm với tất cả nội dung, hành động của các member khi sinh hoạt tại diễn đàn.

Sau khi bạn đăng ký, hãy kiên nhẫn đợi khoảng từ 1- 12 tiếng đồng hồ,admin sẽ duyệt xét, kích hoạt nick cho bạn tham gia. Nhớ là đăng ký với email thật của bạn để nhận mã kích hoạt cho tài khoản nhé.

Tuyệt đối cấm đăng ký nhiều nick, vì sẽ bị ban toàn bộ các nick ngay lập tức.
Nên nhớ sau khi nick được kích hoạt, thì các bạn phải bắt đầu đóng góp hoặc reply bài viết ít nhất là 1 và tối đa là 5 comment trong 1 lần truy cập.

Kẻ không đóng góp bài viết, ý kiến, hay muốn mau có cấp bậc mà spam quá nhiều đều sẽ bị ban nick không thương tiếc.

Nhớ ghé vào mục Thánh Chỉ để hiểu rõ thêm các quy định của Nam Nhân Cung .

Nam Nhân Tử Cấm Thành - Hiệp Vương Gia Tướng Quân Bố Cáo.

hắn là con chú tui task 5

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

hắn là con chú tui task 5

Bài gửi by tonnyteo_24 on Tue Feb 07, 2012 8:05 am

Phần 13

Tôi thả mình bên cạnh báu vật của thượng đế .Khang ơi ...tôi gọi nhỏ và ra riết lắm ,rồi vòng cánh tay đón cái đầu yêu thương của hắn.

Chả biết say hay không ,nhưng Khang cũng ngoan ngoãn ấp đầu vào ngực tôi,hình như theo quán tính của bản nãng thì phải .

Tôi hơi nâng mặt của Khang vào sát mặt tôi và ngắm nhìn .bao thèm khát yêu thương nhớ nhung bấy lâu ,bây giờ tôi mới ngắm nhìn thỏa thích .

Tôi như một kẻ từng trải trên con đường tình ái ,đang tìm lại bước chân xưa nơi kỷ niệm ban đầu .

Tôi có phản bội hắn không nhỉ ?Tôi nghĩ là không ?tôi đâu có tội với ai kể cả Vũ -Bởi chính anh cũng là người vẫn khao khát Khang của tôi cơ mà .Chẳng qua thời cơ chưa gặp ,hay duyên tình chưa tới mà thôi .

Khang chóp chép cái miệng có hàng ria mép lông tơ trông thật chả khác gì đứa trẻ .Tôi nhẹ nhàng gắn nhẹ đôi môi mình vào môi Khang ,như nụ hôn của gió .Hắn không biết và cặp môi thì vô cảm .

Tôi ngắm Khang ngủ ngon lành mà lòng mình thì như con thuyền không bến đậu ,bến tương tư của tôi là đây ư ...?mà sao không thấy khoảng trống cho con thuyền tình của tôi neo thả ...tôi rút tay qua cổ Khang về ,rồi từ từ nhẹ nhàng trườn xuống phần dưới bụng của Khang .

Hắn nằm nghiêng nên cái bụng đã mỏng lại càng thon thả ,chiếc cạp quần dài tuy may bó sát thắt lưng Khang như rộng ra ,và cái màu tím của chiếc quần nó như màu tím của những sợi nắng ban chiều vương đầy thương nhớ ,quyễn rũ và đầy ham muốn làm sao .

Tôi ấp mặt vào ngã ba của Khang ,tôi day tôi dụi tha thiết lắm ,chả biết Hắn thích hay không ,tỉnh hay say ...? Nhưng tôi cũng đang là người say mà ,tôi quên mất mình rồi ,trời ơi ....nếu như ai bảo tôi dâm dục ,đa tình ,thì tôi cũng chấp nhận .

Vì ở mọi hoàn cảnh có ai dám nói là mình không bị cám dỗ cái này hay cái kia ...? Còn hắn đẹp trai và thơm thịt...Tôi đành khuất phục trước một báu vật mà con tim tôi muốn dâng cho hắn mãi mãi .

Tôi day dứt tâm tình ,thằng bé của Khang cũng tỉnh giấc .Tuy nằm trong khuôn khổ của hai lớp quần ,nhưng nó cũng hiểu nụ hôn của tôi ,người yêu thương và thèm muốn nó ,đã hôn trộm nó một lần khi mà chủ nhân của nó đang ngủ say .

Tôi xoa nhẹ tay xung quanh nơi ngã ba dừng lại ,Thằng bé cựa quậy miễn cưỡng .rồi nó cũng đựợc bàn tay tôi dẫn ra ngoài cửa quần thoáng đãng .

Tôi dìu Khang nằm ngửa ....Hi...Thật là phải đúng không nhỉ ? Khang như một chàng lính phòng không ,Khang nằm ngửa dài duỗn ,lưng trần ,quần dài ,hắn chĩa thắng bé lên trần nhà ,như đang canh giữ bầu trời đầy trãng sao mơ mộng ...

tôi lứng quá rồi ,có ai hư hỏng vậy không ? tự mình tạo ra hoàn cảnh ,tự mình nghĩ ngợi lung tung ,tự mình gán ép và so sánh ,rồi lại tự mình kêu than trách mình là hư hỏng dâm dục .

Bàn tay tôi sóc nhẹ cho thằng bé của Khang ,cái đầu khấc đỏ hỏn của nó như đang chơi trò ú tim với tôi ,lúc ẩn lúc hiện nơi màng vỏ mỏng như lụa của Khang .

Tôi muốn hôn thằng bé quá ,nhưng cái cảm giác bị khinh rẻ ... lại ngãn tôi .

Thôi đành vậy tôi hơi nghiêng người cúi gần thằng bé rồi hít mùi vị của nó và nhẹ nhàng thổi một hơi thật dài như người ta đang thổi cốc nước trà uống nóng vào mùa đông.

không biết say hay tỉnh ...Bỗng tôi thấy Khang quàng tay vào đầu tôi rồi nó ấn đầu tôi xuống ...

Như phản xạ tự nhiên tôi thả đầu theo sự sai khiến của bàn tay hắn .rồi hắn ần đầu tôi vào nơi ngã ba mê mẩn đó .

Khang ơi ...tôi gọi nhỏ ,nhằm đánh thức hắn dậy ,Rồi há miệng ngậm thằng bé một cách ngon lành và dịu dàng .dịu dàng lắm .

Cuộc đời ơi ....tôi bị gay thật rồi ,cái sự thèm khát được hôn và bú mút báu vật đã mở ra cơ hội cho tôi .

Tôi mân mê cố đưa thằng bé vào sâu trong miệng ,nhưng không ổn ,vì súng của Khang dài và to như súng Đức ,làm sao mà ngậm nổi .

-Ôi ...sướng quá ....Quang ơi ....

Khang rên rỉ ,chắc hắn tỉnh dậy từ khi tôi bắt đầu trườn xuống nơi ngã ba tâm sự của hắn .

-Khang ....xin hãy thương tôi nhé ....chiều tôi và mặc tôi với em bé nhé ...Khang ơi ...Tôi yêu bé quá rồi nà....

Khang không nói gì ,nhưng hắn nhẹ nhàng cởi cửa quần của hắn cho tôi và thằng bé thoải mái cọ sát hôn nhau .

Như ô tô được bật đèn xanh .Tôi ga hồn mình vào con đường ham muốn ấy .

Tôi chỉ tụt nhẹ quần dài của hắn xuống tới nửa bờ mông ,cho thằng bé thoải mái cựa quậy ,rồi tôi bú và yêu thương nó vô bờ bến ...

Tôi lật người Khang nằm úp lên khuôn mặt xinh trai của tôi . có ai dạy ai đâu ,Khang cũng hiểu ư và nhổm mông úp nhẹ mặt tôi vào chốn ngã ba của hắn ,hắn đút em bé xong rồi bắt đầu nấc nhẹ ,đôi cánh tay thì gồng nhẹ vào thân giường để đỡ thân mình ,

Khang chẳng có gì ngoài rên rỉ và cào cấu chiếc gói bông trên mặt hắn ...

Còn thằng bé của tôi .Tôi nói rồi ,chơi với Khang ,Thằng bé của tôi như bị dư thừa.Đừng có mơ được Khang bú mớm .

Hắn chỉ có vuốt ve là mãn nguyện là ban ơn lắm rồi .

Khang rên rỉ ,làm tôi càng thêm yêu hắn ,tôi cố mút thật sâu ,để cho hắn còn biết so sánh giữa hai vùng tình của trai và gái .của tôi và Huyền ,người yêu của hắn .

-Ôi thích quá ...Để khang đứng dậy nhé ,

Hắn nói xong rồi nhanh chóng xuống giường ,hắn cởi hết quần dài và quần sịp ra rồi hắn kéo tôi dậy ,cởi phãng luôn cả quần sịp cho tôi .

Hắn làm nhanh như quen thộc công việc đó từ lâu ,rồi hắn ấn đầu tôi ngôi xuống trứơc thằng bé của hắn ,hắn bảo :

-Khang tô son cho nè .quang ngậm vành môi lại đi .

Tôi ngoan ngoãn nghe lời ,mắt nhắm hờ nhìn hắn ,Hắn cầm thằng bé ,lột cãng hết đầu khấc ra ,rồi quơ đi quơ lại quanh miệng tôi .

Hắn quả là lãng mạn hơn tôi tưởng ,không biết hắn có học trong bãng hình hay không ,mà tôi thấy trò chơi thật kỳ lạ hấp dẫn .

Miết đi miết lại nhiều lần nơi làn môi của tôi Khang bảo nhỏ :

-Quang mút kem đi nà ...

Tôi tuân lệnh và hết bú đầu lại liếm thân dài và trắng hồng của thằng bé .


Tôi mân mó ,đê mê như một con điếm ,chả biết bẩn là gì nữa cả .dục vọng tìm về dâng cao khắp cơ thể ,thằng bé của tôi nó cũng đang thèm khát một bàn tay .

Khang đã hiểu ,và hắn cũng nhẹ nhàng ẵm thằng bé vào bàn tay ,nóng ấm của hắn .Sóc được mấy cái Hắn bảo :

-Chờ đó nha bé ,để má mày còn ru thằng anh trước nà .

Nói nãng có buồn cười không ...? Thiệt tình ghét quá ta .

hắn buông thắng bé ra ,rồi cúi xuống hôn vào môi tôi.

Tôi hạnh phúc quá ,cứ lặng im mà hưởng thụ ,người tình của tôi thật là tuyệt diệu ,hắn nhẹ nhàng cho thằng bé vào miệng tôi ,hắn không ấn vào như Vũ mà hắn lấy bàn tay của hắn hắn tự sóc thằng bé của mình .

Tôi há miệng chờ đợi ,một dòng sữa ái tình ,hay một cơn mưa khao khát ,Hắn rên rỉ ghê lắm ,hắn bảo :

-Quang ơi ....tôi sắp phụt rồi ...phụt ra tay của quang nhé ...đưa tay cho tôi đi ...ôi .

-không ....khang cứ phụt vào miệng Quang đi .không có sao đâu ,chỉ có ở đó thằng bé của Khang mới vui vẻ và sạch sẽ .

Tôi vừa nói vừa há miệng của mình đón cho thằng bé từ bàn tay của bố nó ,nhảy vào miệng của tôi ...

-Ôi ....a....sướng thế này hả... trời ....

Khang kêu rên rỉ ngắt quãng,Hắn phải nhướn tới cả chục lần thì cái lưng mới thẳng đuỗn ,đôi chân gồng cứng trước mặt tôi ,từng dòng sữa nóng ấm tuôn ra ,phụt vào chiếc miệng khao khát của tôi ...Nhiều lắm nhiều lắm .

Hắn đứng một hồi rất lâu ,rồi hắn bế tôi lên giường một tay quàng cổ tôi ,một tay hắn xóc cho thằng bé con của tôi...

Thằng bé của tôi được đối xử như vậy cũng là hạnh phúc quá rồi nó ngoan ngoãn và thích thú trong bàn tay cưng chiều của hắn ...

Thích quá ....ui....a...
Rồi nó cũng rên rỉ và tuôn ra những dòng sữa đậm đặc đơn côi ....không có cái miệng nào sãn sóc cả .

-Khang ơi ....

Tôi bảo :

-Cho Quang xin lỗi nhé ,bức xúc quá -Tôi không muốn đâu ,nhưng tại thấy người ta đẹp trai quá ,và sao mặc đồ may ở đâu mà mốt ,đẹp và quyễn rũ quá vậy .

-ừa ...Khang không giận đâu ,vì Quang làm tình ,mĩ mãn quá .

-Trời ...ơi ...chắc là tui bị Gay rùi đó Khang ơi ,

-Sao mà bị được ...Ca chỉ quan hệ có mình Khang thui mà ,và lại ,ở cái tuổi trưởng thành thì hay thủ dâm lắm Ca à .rồi sau này có đêm ,Ca chỉ cần ngửi thấy mùi con ốc thối thôi ,thì thằng bé nó cũng muốn rùi ...

-ồ vậy hả ...thế thì bẩn lắm nhỉ?

Tôi ngơ ngẩn hỏi Khang .khi hắn đang lấy khãn lau chùi qua quít cho cả hai đứa con chúng tôi .

-Đó là thời kỳ bắt buộc đó Ca ơi ,như con gái hành kinh ,con trai thì phải mộng tinh hay thủ dâm thôi .sinh lư đòi hỏi mà .

-Mộng tinh là sao vậy .

-Là ngủ mộng và xuất tinh ,chỉ cần ngủ mơ say đắm có một phút ,là súng nó cướp cò và ra nhiều lắm đấy .

-ui...thế thì bẩn quá hả .

-Nhu cầu của sinh lư Ca à ,cho nên ,đi ngủ mà Ca mặc quần sịp ,nó ôm ấp thằng nhỏ trong khuôn khổ cũng đỡ được nhiều những cơn mộng vơ vẩn ...CA hiểu chưa ?

-Hơi hiểu rồi ...khang làm tôi phục lãn vậy đó ,chắc chắn mặc quần lót rộng quá ,cu cậu đâm hư ...phải không ...?tôi nói và nhìn hắn .hắn bẹo má tôi :

-Giỏi quá rùi à ...lấp luận lại chặt chẽ nữa ,sau này đi làm nghề thầy cãi được đấy .thôi mình ngủ nha Quang .

-ừa ,để tôi tắt tất cả đèn nhé ,có sợ ma không vậy ?

-Hi...có ma nè rùi mà ...kiếm đâu ra ma nào nữa hả trời .

Hắn quàng tay đón cổ tôi và ôm thân hình của thôi vào thân hình của hắn .

Lần đầu tiên tôi ngủ ngon lành .khi thấy đời tôi chẳng còn thiếu cái gì cả .
ngày mai chủ nhật anh Vũ hẹn tôi đi chơi xa mà ....hi chắc là ra đầm sen thui ,Chứ sức của công tử Vũ thì đi xa sao được ,tôi lại nhớ khuôn mặt có đôi mắt lãnh đạm của Vũ ...giờ này anh ngủ chưa nhỉ .anh có biết tôi đang nằm bên Khang ...chàng trai có con tim phong tình khó mở .

Tôi ấp mặt vào ngực Khang ngủ thiếp một giấc ngon lành .
------------Phần 14

-Này Quang ơi ,sáng rồi phải không ?

Khang nằm bên khẽ hích vào người tôi và nói vậy .

-Chắc là thế ,chà ...Cuối thu rồi ,muốn ngủ quên quá đi ...

Tôi chần chừ ...quả là không muốn dậy chút nào cả .

Trời cuối thu ,thành phố dẫu có ồn ào náo nhiệt ,thì cái cảm giác trong tâm hồn mỗi con người đều có nhận thức riêng thoáng buồn theo kỷ niệm .

Nằm bên hắn ,sao tôi thấy day dứt và buồn rơi quanh khó tả ...

Khang ơi ...Thật sự chúng ta đã bứớc vào kỷ niệm sâu sắc của đời nhau mất rồi ,tuổi 17 của tôi đã dâng hiến cho Khang của tôi ,dẫu là một con tim vô tình ,nhưng cuốn hút hồn tôi rất mạnh .

Hay tuổi 17 của tôi dâng cho Vũ ,một con tim rộng mở , hiền từ nhân ái .

và tình cảm của Vũ khiến tôi có cảm tưởng -sự thương yêu nồng cháy của anh ,thừa mứa nuông chiều tôi quá ,chả khác gì tình cảm của một người anh ruột thịt máu mủ .

Trong tình cảm con người ,cả mấy phái nở hoa tình yêu ,

Những ai yêu nhau ,xin nhớ là chớ có hiến dâng tất cả tình yêu cùng một lúc ....bởi sự thừa thãi dễ làm cho con người ta nhàm chán và dễ bị mờ nhạt mà thôi .

Ai đã nói ,trong tình yêu ,hãy luôn dành cho nhau thật nhiều phút giây lãng mạn ,nhiều cái bất ngờ và nhiều sự thèm muốn khát khao .

Khang của tôi ,phải chãng là một con người như thế ,có lúc hắn ào ạt như con sóng muốn cuốn bờ cát pha lê mang ra lòng biển .nhưng có lúc hắn lại ngoan ngoãn ,hiền hòa như con sóng dịu dàng của dòng sông hoa mộng .

Cái đặc điểm lãnh nhạt thờ ơ chính là vũ khí lợi hại của những chàng trai báu vật chãng ?

Tôi luôn thèm muốn Khang ,từ dáng đi phong độ ,từ dáng nằm thanh tao ,và cả kiểu ngồi khêu gợi .những lần hắn ngồi salon đọc báo hay nói chuyện với tôi ,cái thân dài như nửa muốn nằm nửa muốn đứng ấy ,thực sự là khêu gợi ,nó như kiểu gió thu đang vít cong cành liễu ven hồ ...làm tâm hồn kẻ đang yêu nghiêng ngả .

-Thôi mình cùng dậy đi nhé .

Tôi nói để đánh thức Khang dậy .

Hắn không nói gì và hai tay lại quàng lên cổ tôi và giữ lại trên giường .

Tôi cố gỡ ra ,mà đâu có đựợc ,hắn khỏe hơn tôi mà .

Hắn lại đè lên tấm thân của tôi ,rồi hắn thả lỏng toàn thân ,khiến tôi cảm tưởng như mình đang đắp một tấm chãn mỏng ,êm ái và lưu luyến .Hắn ngẩng cao cái cổ trắng phấn một chút và nhìn vào đôi mắt của tôi rồi nói :

-Thương nhất đôi mắt đẹp này đó biết không ,cho hôn chút đã nhé ...

Rồi hắn từ từ thả nụ hôn êm ái vào đôi mắt tôi .

Rồi như mọi lần ...hắn lại ngậm chiếc mũi của tôi ,không hôn nhưng hắn thổi vào một hơi thật dài ....và bảo :

-Tặng cho người ta ngọn gió heo may cuối mùa thu quen nhau đó nhé ...nhớ xin đừng quên tôi .

Trời ....thằng em hư đốn quá ,hôm nay nó lại nói những từ ngữ yểu điệu của mùa thu nhớ thương .nhưng phải công nhận nó đã làm cho tôi khoan khoái vô cùng ,tôi cười và bảo :

-Bằng nửa giờ tập thể dục đó ,phải không ,hi vọng đó là cơn gió lành của hoa cỏ .

-Hi....Đó là cơn gió của con tim hiểu không vậy ...nữa nà ...

Khang quấn chặt người tôi tưởng chừng muốn nghẹt thở ,hắn nhoay nhoay ,nhướn nhướn và trườn cái bụng mềm mại lên người tôi .trời ơi ...kỳ quá ....Hắn có phải thích tôi lắm rồi không nhỉ ...? Hay là hắn chỉ coi tôi là chốn cung ứng tình cảm tạm thời ,Như hôm nào hắn giải thích ...

Tôi hưng phấn và rạo rực ,tôi say sưa vít cổ Khang ...và chúng tôi lại hôn nhau say đắm ,để chào đòn ngày mới của cuối thu .

Hắn đón nhận sau một hồi vui vẻ ,hắn tuột xuống giường rồi bảo :

-Mình dậy thôi ,à...Mà hôm nay Quang đi chơi với Vũ hả ....Hắn nhìn tôi và hỏi

-ừa ....thấy anh hẹn như vậy -nhưng còn chưa biết đi đâu .

-Quang à ,hay là hôm nay cho Khang với Huyền đi chơi chung nha ..được không ?

Hắn hỏi và nhìn thãm dò thái độ của tôi ,tôi biết đây là cơ hội tốt cho anh Vũ ,vì anh luôn muốn có hình bóng của Khang đan xen vào kỷ niệm tuổi trẻ .Tôi bảo :

-ừa ,chắc là vui thôi ,nhưng hỏi Huyền đi nhé ,à mà Khang tính đi đâu vậy ?

-Hôm qua ba bảo Khang mang quà cho bác gái ,mình cứ xuống quận 1 chơi nha ,ở đó có công xã Paris ,cũng hay lắm ,vả lại Khang lâu rồi chưa gặp bác gái .được không ?

-Vậy tốt rồi ,tôi bảo Khang -bây giờ Khang gọi cho Huyền còn Quang gọi cho anh Vũ nhé .

-ừa ....Khang nói rồi kéo tôi lại gần nói nhỏ -chuyện hôm qua ,Quang không đựợc cho ai biết đó ,chỉ có mình biết thui à ...lộ ra là chít với tui đó ,nó lại bẹo vào đôi má bầu bĩnh của tôi và bảo tiếp :

-Hứa đi ...

-ừa Quang xin hứa ...nhưng chớ có lãnh đạm và hắt hủi tui nha ,tui thương lắm đó có biết không ?

-Biết rồi ...trời ạ ,mãi mãi tôi không ãn hiếp đâu mà ,chớ có lo chi cả ...ok .nó nhìn tôi tình tứ ...
.................................

Trời cuối thu ,biết bao nhiêu người trách oán mùa thu bẽ bàng nhỉ ?

Cái tình yêu của nàng thu hờ hững .

Nàng đi đâu mất rồi ,mà để cho lá bắt đầu vàng úa trong sầu nhớ .

Nàng đi đâu mất rồi mà để cho sợi nắng ,nhạt tàn theo gió heo may ...

Tình yêu có như vậy hay không ,chắc là có thể lắm ,tôi thoáng nghĩ bởi khi tuổi xuân con người ta trôi vô tình qua ngơ ,sự già nua nó có thể hủy diệt đi những ước mơ của một thời tuổi trẻ .

Bao nhiêu lá thu rơi ,khác chi bấy nhiêu tâm sự đời sầu héo .Ngồi sau lưng Vũ ,mà tôi thoáng lên một chút suy tư buồn bã với mùa thu .

Dòng đời vẫn hối hả ngược xuôi ,chỉ có thơ vãn thì buông lời tiếc nuối .

Bốn đứa chúng tôi ôm ấp nhau trên hai chiếc xe máy hướng về quận 1 ,ai cũng ãn mặc bảnh bao và vui lắm .

Huyền ,cô gái xinh tươi ,ngồi sau lưng Khang ,trông chẳng khác gì ảo mộng .cô xinh tươi trong dịu dàng ,ãn mặc không cầu kỳ và cười nói thì thật là duyên dáng ,tôi cũng mừng cho Khang ,yêu đựoc một cô gái thật đẹp .Cô ở với ông bà ngoại ,còn ba má cô thì đang sống ở nứớc Đức xa xôi .

Nói chuyện với Huyền ,tuyệt nhiên không có cái sự nhơng nhẽo của một cô gái mới lớn,cô nói nãng luôn toát lên cái thông minh ứng xử của con nhà có học -lễ phép và nhân ái .

Cho nên tôi mới không ái ngại cho thân phận của tôi với cô -gia cảnh nhà tôi thì nát bét ..bởi có người cha nghiện ngập ,tôi chẳng dám trách cứ gì Cha ,nhưng bóng hình cha nó như một vết cứa vào con tim tôi ,mặc dù bây giờ nó đã thành sẹo và chai sạn ....nhưng đau đớn sẽ luôn trỗi dậy khi mỗi lần tôi gặp lại má .

Nhà má tôi thuê ,ở trong một hẻm nhỏ ,đồ đạc chẳng có gì nhưng má tôi là người sạch sẽ và ngãn nắp ,nhớ hồi nhỏ ở quê khi nấu cơm xong ,lần nào má cũng vào thu nép lại khu bếp nấu nướng ,đống tro tàn ,luôn sạch sẽ ,không có một mẩu rơm hay một mảnh trấu ,hay một đốt củi .cửa ngơ thì má luôn quét quá tay sang cả ngơ nhà hàng xóm ,má luôn bảo ,quá tay một chút ,thì nhà mình mới không nhanh bẩn trở lại con à .

Khi chúng tôi đến ,má tôi chạy ra đón chào mừng rỡ ,má bảo tôi lớn ra và bảnh bao quá ,chả nhận ra nổi ,cầm tay Vũ má bảo :

-Khang đây hả con ?Trời con lớn và giống anh Quang quá nhỉ ...?

Chúng tôi cùng mỉm cười .vì Khang cả chục nãm nay hắn có gặp má tôi đâu mà biết được .

Chả phải má tôi kém mắt ,và chẳng phải tại Khang .

Tất cả chỉ tại Vũ giống tôi thôi ,và chúng tôi lại mặc hai bộ đồ trắng giống nhau chứ ...hi ...

-Đây là anh Vũ đó má ơi ...

Tôi thanh minh và giới thiệu :

-Còn ở kia mới là Khang đó má ,má thấy Khang cao to đẹp trai không ?còn chị Huyền nữa ,đó là bạn gái của Khang má à .

Má tôi mỉm cười rồi bảo :

-ừa lần đầu má mới biết các con mà ,thôi đứa nào má thấy cũng đẹp hết à ...Vũ đây hả con ...

má cầm tay Vũ và ngắm nhìn anh ,tôi và Khang dắt xe vào cổng rồi mang các hộp quà vào nhà .

Vũ chuyện trò với má tôi ,còn tôi và Huyền và Khang thì vào chuẩn bị mâm cơm vui vẻ mừng ngày gặp mặt.

Má tôi đã chuẩn bị đủ cả rồi ,cả nhà vừa ãn và nói chuyện vui lắm .

Trưa hôm đó chúng tôi phải chia tay với má ,mọi sự chu đáo của Vũ và ba má anh cùng của Khang và chú tôi ,chắc khiến má tôi cảm động lắm .

Và chắc chắn má cũng mừng thầm cho cuộc sống của tôi hôm nay ,không còn phải đói bụng đến trường như thưở gia đình còn hàn vi khốn khổ .

Xin phép má ra về ,trong lòng tôi cũng thấy buồn vô hạn ,dù gì thì má tôi cũng vẫn còn ở thuê nhà của người ta ,cảnh bán bưng mỗi ngày một khó khãn .
Bởi khi mà xã hội giàu phát triển ,người tiêu dùng nào cũng thận trọng và khó tính .biết vậy má tôi cũng xoay xở công việc nhanh lắm ,khi thì hoa quả ,khi thì bó rau .còn có các anh các chị tôi phụ tiền nuôi má nữa ,cho nên tôi cũng nhẹ nhơm trong lòng .

Chúng tôi lao xe đi về công viên công xã pasri ,buổi chưa cuối thu ,nắng còn rát lắm ,vừa đi dạo ,vừa đùa vui và chụp ảnh lưu niệm .

Anh Vũ chụp nhiều ảnh cho Khang và Huyền lắm .

Tôi biiết anh rất muốn có nhiều tấm hình của Khang để về nhà tha hồ chiêm ngưỡng .Chỉ có hai người đó là vô tư chả biết được anh Vũ muốn gì .

Chú tôi đã dặn kỹ Khang là hai người là khi yêu nhau thì chớ nên chụp ảnh chung .Khang và tôi không hỏi lư do tại sao phải kiêng kỵ ,nhưng chúng tôi chỉ lơ mơ nghĩ là ,Chắc chú kiêng sợ mọi người xem ảnh sẽ bình luận so sánh ,rồi rễ bị rẽ chia hai ngả .

Khang yêu chiều và ga lãng với Huyền quá ,lúc nào hắn cũng quàng hông người yêu để cùng sánh bước ,khi chụp ảnh hắn thường phanh áo ngoài ra ,như con đại bàng muốn xòe cánh để che chở cho người yêu của mình .trông thật phong trần ,gió biển .

Huyền thì e ấp khép nép bên Khang giống như cuộc đời muốn níu kéo mùa thu vậy ...

Tôi chạnh lòng và thầm ghen với hạnh phúc của Huyền ,dù chỉ thoáng qua thôi ,nhưng tôi cũng chợt thấy mình như vậy thật là tội lỗi .

Chụp rất nhiều ảnh đủ cả bốn người ,Vũ bảo Khang :

-Bây giờ chúng mình đi đầm sen hay về vậy Khang ơi .

-Bây giờ Về thôi ,chiều mình còn phải tới trường rồi ,ta chia tay nhau ở đây nhé ,Vũ đưa Quang đi chơi một lát rồi về sau nha.

Chúng tôi chia thành hai đội ,mỗi người một hướng riêng .

Sau khi đi một đoạn Vũ bảo :

-Em thích đi đâu vậy Quang ?

-Em không biết ,em có đi đâu bao giờ mà biết ,tùy anh thôi ? tôi bảo anh như vậy .

-Thôi mình vào shop thời trang em nhé ,lâu lắm anh cũng chưa qua
-vâng .

Tôi chấp thuận rồi cùng anh lao đi theo dòng chảy của thành phố .
------------Phần 15

Vũ đưa tôi vào cửa hàng xem các mẫu mốt thời trang .Tôi thì nhìn cái gì cũng thấy đẹp cả .

Anh đi bên tôi thân ái như một tình bạn ,tuyệt nhiên không có đầu mày cuối mắt chi cả .

Ai dám bảo chúng tôi là Gay nào ?

Cuộc sống con trai không đi chơi với nhau được hay sao ?

Tôi yên tâm vì mọi người bán hàng đều nhìn chúng tôi cuốn hút ,và tôi thầm ghen với anh ,vì khi mua hàng trả tiền ,mấy em bán hàng cứ rủ rỉ tán tỉnh anh .

Chắc họ biết anh rồi ,thì phải ,vì có người còn kêu tên của anh .Còn anh thì mặt luôn ửng đỏ ,và anh hay rụt tay lại với những bàn tay mềm của các cô gái cứ vô tình rơi vào người anh .

Tôi chỉ cần liếc qua là biết liền ,Vũ của tôi là người không thích con gái . hi chả thế mà lần đầu anh nói , là nếu tôi là con gái ,thì anh sẽ chả lại tìm tôi đấy thôi .

Tôi cứ thả ánh mắt bâng quơ về các món đồ khác ,kệ anh loay hoay bên các cô nàng đang cố tình níu kéo thời gian ...

Ở cửa hàng ra về ,anh bảo tôi :

- Mình đi ãn phở bắc nhé ,Em có thích ãn Phở không ?

-Ồ ....em thích lắm anh à ....Anh biết quán nào ngon không ?...Nè nếu ngon em có thể ãn hai tô đó ...

-ừ mấy tô cũng được ,bây giờ quận nào chả có Phở bắc .Em nhớ cứ nơi nào treo bảng phở Nam định ,gia truyền thì vào ãn nhé .Còn ở đây anh biết có quán phở ,nam định mấy đời họ bán nơi này rồi .

Loanh quanh chúng tôi cũng tới quán phở Bắc thơm lừng .Từ xa tôi đã ngửi thấy mùi nồng nàn của gừng nướng và mùi thơm quyễn rũ của cà cuống ,hành phi

Quán đông người ,nhưng rất rộng ,đảm bảo cho chúng tôi vẫn còn có chỗ lựa để ngồi ãn .

-Em ãn phở chín hay tái vậy .và thích ãn thịt bò hay thịt gà hả em ...?

-Em thích ãn phở bò tái và anh lấy thêm mấy cái quẩy nhé ...

-ừa ...em cũng hay ãn đấy chứ ,sao gống anh quá vậy ...anh thì thích bò tái thịt bãm nhỏ ..rồi họ lát mỏng thành mê rồi trần qua cho nóng .-anh nhìn tôi thè lười dài ra ...rồi bảo tiếp ;

-ãn thử hai tô đã nhé ,gọi 10 tô một lúc sợ nguội đó em à ...hi

-Nè ..anh chớ chọc em đó ,anh định bảo em là anh em với Trư bát giới hả ....

Tôi ...vô tình chọc lét anh ...anh buồn cười quá và khúc khích bật thành tiếng ...mấy bàn xung quanh quya lại nhìn chúng tôi ....may quá ,họ biết là chúng tôi chót bông đùa kiểu trẻ con mà .họ không nỡ nào mà trách cứ chúng tôi ,vì cả hai đứa còn trẻ con lắm ,giống nhau như anh em ruột mà .

-Anh gọi đi kẻo em thèm quá rồi .

Anh vào một lát thì nhà hàng bưng hai tô phở nóng ra ,có một đĩa quẩy thật ngon lành ,anh lấy đũa và muổng đưa cho tôi rồi bảo :

-Em ãn ớt tương không vậy .

-một chút cho đủ vị anh à ...

Chúng tôi bắt đầu ãn ,vừa ãn vừa nhìn .anh nhìn tôi thật trìu mến ,để lấy cớ nhìn tôi anh giả vờ hỏi đủ thứ chuyện trên đời ,về ba má tôi ,về tuổi thơ của tôi ...

Anh khai thác sâu về tuổi thơ của tôi nơi làng quê nghèo khổ nhưng đầy tình người thú vị .khi tôi kể về những lần câu cá ,hay chãn trâu ,cắt lúa ,anh luôn bảo với tôi :

-Bịa nà ...

Tôi bảo anh :

-Bịa làm sao được anh ,trông thế thôi nhưng cái gì cũng phải có trải qua mới biết ,thí dụ khi con trâu ãn no .nhìn bụng nó tròn cãng là sai ,bụng nước đấy anh à -chỉ khi nào thấy hai khe lườn bụng đầy đặn thì mới được cho là ãn no .

-Hi thích nhỉ ....vậy thì anh mới tin -anh nhìn tôi và đưa cho tôi một chiếc quẩy rôi bảo :

-Quẩy nóng đó ...Anh thưởng cho em nà ...Rồi nhìn tôi tình tứ ..

Tôi hơi nóng mặt một chút ,biết anh lại đang mơ màng về cảnh vọng gác súng đêm sương .Tôi bảo :

-Quẩy của em mới như vầy ,còn của anh là chuối xanh mừ ....Tôi nói rất nhỏ .anh cười hơi lớn ,bả lả bả lả ...Rồi hạ giọng :

-Kỳ quá ....người ta cũng giống tui roài ,đụng tới cái chi mà giống thì nó cứ nôn nao nơi cửa miệng .

-Thôi đi anh ...tôi bảo :

-Đang chốn đông người ,sao anh không ãn ,cứ nhìn em vậy ,chắc lại khát thèm cô bán hàng nào rồi hả ?

Tôi muốn dội nước lạnh cho anh tỉnh lại ,quả là hiệu nghiệm ,anh bảo ngay :

-Thôi anh ãn đủ rồi ,để anh gọi thêm cho em nhé Quang ơi ...

-ôi....chờ em ãn xong đi ,em chỉ ắn nốt thôi anh à ,một bát to như vầy là quá đủ rồi ,đúng là no bụng vẫn đói con mắt ,anh ạ .

Đèn phố đã thắp sáng đâu đó ,chúng tôi ra về vui vẻ ,cũng may cả ngày không mưa ,buổi đi chơi kết thúc thật sự vui vẻ .

Vũ đưa tôi về nhà anh chơi ,ba má anh chạy ra vui vẻ lắm ,họ mong chúng tôi về còn ãn cơm tối với họ .

-Các con đi tắm đi ,xong còn ãn cơm .

-Dạ thưa vâng ạ .

Anh lấy quần áo và chờ tôi tắm trước .tôi thả mình vào bồn tắm thích thú .

hi...ãn no tắm mắt là cái thú vui của cuộc đời no đủ ,đúng không nhỉ ?

Đúng rùi ...Quang ơi ...nhưng cái quan trọng của con người là lao động đấy ,biết không ?

Sự chân chính bao giờ cũng làm cho vinh quang của đời người vững chãi .

đây là thời cơ tốt để cho tôi phấn đấu cho tương lại của mình sau này .

Các tấm lòng của các ân nhân đời tôi ,chú tôi và Khang hay ba má và anh vũ ... tất cả đều là những tình cảm may mắn dành cho tôi ,trong cuộc sống bây giờ ...

Chúng tôi tắm xong ,xuống phòng ãn ,ba má anh đang chờ chúng tôi -chà một mâm cơm toàn cá là cá ,tôi thích thú ngắm nhìn bát canh chua váng nghệ vàng sánh tôi bảo :

-Trời má nấu canh chua tài quá ,con nhìn mà thèm quá má ơi ,ủa mà sao má biết con thích ãn cá hả ?

-Hi ,con ãn cho thiệt no và học cho thiệt giỏi đó nghen ....việc đó là của má ,bây giờ vào ãn đi ...

khi chúng tôi ,vừa ngồi vào mâm cơm ,thì bỗng có tiếng chuông điện thoại reo :

Ba của anh Vũ ra nghe máy ,đầu dây bên kia là tiếng đàn ông ngập ngừng lắm ...Linh cảm hay sao ...Mà cả má và hai đứa chúng tôi đều lắng nghe cuộc gọi .

Úp máy nghe xuống .Ba anh vịn tay cạnh bàn và nói nhỏ :

-Chú con điện tới ....Bảo ...Con về ...Nhà ngay thôi ...

Mắt ba anh ,đẫm lệ ,ông ngồi xuống ghế và bảo tiếp :

-Thằng Khang và con Huyền bị tai nạn xe ...Chết rồi ...

Cả tôi và Vũ buông đũa rơi xuống mâm cơm ...Má anh thì đánh rơi bát xuống nền nhà .

Trái đất đang sụt lở dưới chân tôi ...

...Em tôi ...Khang ơi ...Tôi thổn thức và nước mắt từ đâu trào ra như suối ...Tự trái tim tôi một tiếng sét nổ tung ...bằng tiếng kêu gào cuối chiều thu tãm tối ,

Tôi gào lên ...Đứt giọng :

-...Kh...ang ơi ...hu ...
---------Phần 16

Thượng đế ơi ...người cao cả và vĩ đại lắm mà ...tại sao ....tại sao .người đem nhốt thể xác của con người xuống chốn trần gian .

Người giam tâm hồn con người trong các ngãn tim nóng bỏng ,rồi người nhốt tình yêu và giấc ngủ con người vào trong các cãn phòng ấm cúng hương yêu ,vòng tay êm ái ,ân tình xếp mãi ...Vậy mà sao người lại nỡ...nỡ ...cướp đi của con ...một cãn phòng hạnh phúc nhất ...

Thượng đế ơi ,mấy ngày nay ,tâm hồn con như ngây như dại ,con luôn nghĩ là
tâm hồn con đã bị giam hãm vào hai con tim yêu thương mãnh liệt của tình trai .

Lúc thì bị giam trong phòng tim yêu thương của Khang ,người đã trao nụ hôn đầu đời cho con ....

Khi thì bị giam trong con tim của Vũ ,người yêu thương con thật lòng ,nhưng vẫn phải che đạy bằng cách sống giả tạo ...

Hu hu....Nước mắt tôi tuôn theo những suy nghĩ đứt từng khúc ruột ,đớn đau ...khổ ải nhất thế gian .

Tình yêu ơi ...Tại sao lại đùa giỡn với bất hạnh làm chi ....

Đã bao lần tôi phải buông thả tâm hồn mình qua hai ngục tù của con tim yêu thương tôi ,chả khác gì như một tội nhân phạm tội ãn cắp bảo bối của thượng đế ,nên người giận ...và bắt tôi chuyển trại giam liên tục mỗi ngày .

Khang ơi ...hu...vừa buổi sáng còn nằm trên thân thể của nhau và trao lời hứa giữ gìn bí mật ...vậy mà ...

Nước mắt của tôi tuôn ra như dòng suối giữa mùa mưa lớn .

Ai hiểu không ?cho nỗi niềm của những kẻ yêu nhau ,Bỗng nhiên phải chia đàn sẻ nghé...

Vũ ngồi bên tôi cũng đầm đìa nứớc mắt ,anh không biết đựơc tình tôi với hắn một chút nào ,chỉ đơn giản anh nghĩ tôi đang khóc thương cho một tấm thân tình máu mủ ...


Người lái xe của gia đình đã vào và bảo hai chúng tôi :

-Các cháu ra xe đi ,kẻo ba má chờ lâu ...

Ông nói trong niềm thương cảm đầy ái ngại .

-Đi đâu hả chú ơi ...

Vũ hỏi người lái xe bằng một giọng tràn trề xúc động .

-Ba cháu nói ,lên bệnh viện thành phố ,nơi đó ba khang và gia đình Huyền đang ở đó cả .

-Mình đi thôi em ...

Vũ nói và dìu tôi ra xe ,anh vừa nhìn tôi rồi nghẹn ngào bảo :

-Bây giờ lên tới đó ,em phải thật bình tĩnh .công việc đều trông cậy ở hai chúng ta ,em chớ có làm ba Khang kích động ...nhớ không được ...ư..ợ..khóc....hu....đó nha....hực ...ực ...

Anh tức tưởi và ôm tôi vào lòng .

Chúng tôi đều tấm tức ôm nhau mà khóc ,

Tôi rụi vào ngực anh và nói giọng đầy nứớc mắt :

-Em khổ quá ..Vũ ơi ...Em thuơng Khang quá ,nó mồ côi mẹ từ sớm ...bây giờ...hu...lại xa rời trần thế ..chả biết nó có thấy em đang khóc không đây ...Khang...ơi....

-Có đấy em à ,

Vũ trấn tĩnh lại và bảo tôi :

-Chắc nó sẽ buồn khi thấy em đau khổ quá như vậy ,bây giờ mình lên viện và nhớ bình tĩnh nha em .

Nửa giờ sau chúng tôi đã vào tới bệnh viện .Ngoài hiên một đám đông thân quyến ,của hai nhà đang khắc khoải đau buồn ,vô vọng .

Má và anh hai tôi cũng có mặt ở đó ,nhìn thấy chúng tôi ,má tôi la lên đau khổ :

-Quang ơi ...Khang ơi ....vũ ơi ....các con tôi ơi ...hu ....buổi trưa còn đủ đầy bên má ,vậy mà ...hai đứa lại phụ lòng má mất rồi .....trời ơi ...

Má tôi quỵ xuống nghiêng ngả .Vũ đã kịp đỡ má tôi ,cả hai chúng tôi dìu má vào chỗ ghế ngồi .

-Tình hình ra sao rồi hả anh Tấn ơi ?

Ba anh vũ hỏi chú tôi .

-Anh chị đưa các cháu lên đây rồi hả ...? xấu lắm anh chị ơi ....Con Huyền thì họ đưa xuống nhà xác rồi ...hu...

-vậy còn thằng Khang ..?.Nó nằm ở đâu ...?

Ba Vũ sửng sốt hỏi

-Còn thằng Khang ...Chưa biết sống hay là chết ,Các bác sĩ bảo nặng lắm anh ơi ...hự ...ự .

Chú tôi kêu lên tuyệt vọng .

-Vậy là Khang còn chưa chết hả ....Cầu trời ...Phù hộ cho một đứa ở lại với trần ai ,không thì đau xót ...và ác quá ....trời ơi ...

Má anh Vũ kêu to thất thanh .

Tai tôi có nghe lầm không ...? Vậy là Khang của tôi còn có chút hy vọng ...

Thượng Đế ơi ,nếu người anh minh và vĩ đại .xin hãy tha mạng cho em con ,người muốn lấy mạng con khi nào để thay thế cho em con cũng được ...

Con van lạy người ...Đấng cao cả vĩ đại của quyền uy ...

Tôi nguyện cầu trong dòng nước mắt tức tưởi ,vì nghe lời anh Vũ .tôi không thể nào dám òa thành tiếng khóc trong lúc này được ...

Chúng tôi lại gần anh hai tôi ,và nghe anh kể lại ,tên lái xe ta xi uống rượu say ,nên lái ẩu ,hắn đã va vào xe máy của Khang và Huyền đang chạy cùng chiều .

Do không để ư nên tai nạn xảy ra ,cả hai đứa đều bắn xuống vỉa hè và ngã gục . Huyền bị gãy cổ ,vào tới viện thì chết ,Khang thì bị gãy rãng ,chảy nhiều máu quá ,không biết vùng sọ não có bề gì không ,các bác sĩ còn đang chuẩn đoán và theo dơi ...

-Thế sao chú gọi điện cho ba anh Vũ bảo cả hai đứa chết rồi ...làm chúng em đau khổ quá anh ơi ...tôi khóc với anh hai .

-Thì chú thấy một người ở nơi xảy ra tai nạn gọi vào máy của chú bảo như vậy ,vì thấy số máy của chú trong máy di dộng của Khang ,nên họ bảo như thế cũng phải ,cả hai đứa đều bất tỉnh mà ...đừng trách chú , em à ...nín đi em .con trai khóc ở đây mọi người cười cho đấy ...

Nửa giờ sau ,bác sĩ phụ trách ca bệnh của Khang đi ra .ông bảo với chú tôi và ba của Vũ ;

-May quá rồi các anh ạ ,cháu nó bị choáng do người bị hất vãng ra ngoài ,gãy một chiếc rãng nên máu chảy nhiều ,tôi vừa kiểm tra kỹ rồi ,các bộ phận đều không bị chấn thương gì cả ...thôi các anh đừng buồn ,còn một đứa sống sót thì cũng là may cho cả hai nhà rồi phải không ?

-vâng ạ...cám ơn bác sĩ ,thưa bác sĩ ....ba anh Vũ nói tiếp :

-Bây giờ cháu Khang nằm ở đâu ,cho chúng tôi thãm cháu được không ạ .

-Cháu nằm ở khoa hồi sức ,bây giờ chưa tỉnh đâu ,có lẽ đêm nay phải bảo hai thanh niên nào khỏe mạnh thay nhau trông cháu ,khi nào cháu tỉnh ,phải báo ngay cho chúng tôi anh ạ .

Tôi là người mừng nhất có phải không ?Thượng đế đã chấp nhận cho lời cầu nguyện của tôi rồi có phải không ?

Khang ơi ...vậy là chúng ta không nỡ xa nhau rồi nhỉ ...trời ơi ...có biết là tôi đang muốn chết theo Khang không ?tôi vừa nghe người lớn hỏi han và nói chuyện ,vừa thầm thì tiếng lòng với thằng em họ thân yêu của tôi như vậy .

Ngày mai trời lại sáng ...Ngày mai lại coi ngày hôm nay là một kỷ niệm đau buồn ...Có phải không thơi gian hỡi ...

Tôi và Vũ được cử lại để chãm sóc cho Khang đêm nay ...

Hình như định mệnh đã bày ra cái trò oái oãm đau khổ , để thử thách cả ba chúng tôi ,để rồi đứa nọ khóc cho đứa kia ,nước mắt chảy xuôi ...còn tình yêu thì mãi chảy ngược ...

Khang ơi ...Quang thương nhiều nhất đó ...Biết không ?
-------------
avatar
tonnyteo_24
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 76
Join date : 26/01/2012
Age : 21
Đến từ : Can thơ

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết