Nam Nhân Tử Cấm Thành
Chào bạn đã tới Nam Nhân Tử Cấm Thành. Mong các bạn vui vẻ trong cuộc sống đồng tính và luôn quan hệ tình dục an toàn, tránh hiểm họa Aids.
Hãy đăng ký thành viên ngay để thấy được những gì rất hot chỉ dành cho member. Tuy nhiên đây là diễn đàn dành cho người lớn, trong đó có những nội dung không lành mạnh, cho nên nghiêm cấm người dưới 18 tuổi hay bất cứ ai không thích hợp truy cập và đăng ký thành viên ( Do not enter this site if you are under 18).

Hãy add YM của admin để liên lạc : namcungdaide@yahoo.com

Tất cả các thành viên phải tuân theo luật pháp nơi cư ngụ khi chấp nhận tham gia vào diễn đàn.

Diễn đàn từ chối trách nhiệm với tất cả nội dung, hành động của các member khi sinh hoạt tại diễn đàn.

Sau khi bạn đăng ký, hãy kiên nhẫn đợi khoảng từ 1- 12 tiếng đồng hồ,admin sẽ duyệt xét, kích hoạt nick cho bạn tham gia. Nhớ là đăng ký với email thật của bạn để nhận mã kích hoạt cho tài khoản nhé.

Tuyệt đối cấm đăng ký nhiều nick, vì sẽ bị ban toàn bộ các nick ngay lập tức.
Nên nhớ sau khi nick được kích hoạt, thì các bạn phải bắt đầu đóng góp hoặc reply bài viết ít nhất là 1 và tối đa là 5 comment trong 1 lần truy cập.

Kẻ không đóng góp bài viết, ý kiến, hay muốn mau có cấp bậc mà spam quá nhiều đều sẽ bị ban nick không thương tiếc.

Nhớ ghé vào mục Thánh Chỉ để hiểu rõ thêm các quy định của Nam Nhân Cung .

Nam Nhân Tử Cấm Thành - Hiệp Vương Gia Tướng Quân Bố Cáo.

Chàng quản gia của tui ( P2 )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chàng quản gia của tui ( P2 )

Bài gửi by LadyKiller on Sat Dec 14, 2013 4:41 pm

Chapter 2 : Cuộc chạm mặt định mệnh !!!!!
Trước mặt tôi bây h là một cửa hàng quần áo rất lớn, tôi và bố tôi cùng với anh trợ lý nhanh chóng bước vào trong….. trong đây đúng thật là có rất nhiều …rất nhiều quần áo đẹp, nhưng đối với tôi chúng chẳng có ý nghĩa gì .!!!
- Anh hãy chọn cho Đình Phong một bộ quần áo để tối nay nó đi dự tiệc với tôi – Bố tôi nói với anh trợ lý
- Ông muốn chọn loại nào cho cậu chủ thưa chủ tịch??
- Anh cứ chọn theo ý anh, miễn sao anh thấy hợp là được.
Do bố tôi rất tin tưỡng trợ lý của mình nên chuyện gì ông cũng giao cho anh ấy mà không chút bận tâm. Nói xong thì bố tôi đi xem một số món đồ trong cửa hàng, còn tôi thì đi theo anh trợ lý và tôi cứ mặc kệ anh ta chọn gì. Mà nói ra cũng thấy lạ, đi mua quần áo cho tôi nhưng tôi thì lại không có quyền lựa chọn mà vẫn phãi làm theo sự sắp đặt của bố… nhưng mà cũng không sao tại vì tôi cũng đã quen với việc này từ 20 năm trước rồi ……
Đang lựa được một lúc thì bố tôi bước đến :
- Tôi có việc phải đi trước, anh cứ ở đây chọn quần áo cho Đình Phong, sau đó thì anh đưa nó về nhà cho tôi –bố tôi nói với anh trợ lý
- Con có cần gì nữa thì cứ nói với Đông (tên của anh trợ lý) bố có việc phải đi trước, tối nay bố sẽ đến rước con đi dự tiệc cùng bố con nhớ chuẩn bị cho chu đáo – Ông nói với tôi.
-Anh nhớ làm theo những gì tôi căn dặn đó –ông quay lại nói với anh trợ lý .
-Vâng! Tôi đã nhớ rồi thưa chủ tịch .
Nói xong với anh trợ lý thì bố của tôi từ từ bước đi, còn anh trợ lý thì quay lại để tiếp tục chọn đồ cho tôi.
-Thôi anh cứ để tôi tự chọn- tôi nói với anh trợ lý.
-Dạ thưa! Cậu chủ cứ tự nhiên chọn đi ạ !
-Anh cứ đi vòng vòng đâu đó, tôi muốn được tự do một chút.
-Dạ tôi hiểu ý cậu chủ rồi .
Nói xong anh trợ lý quay lại chổ hai thằng vệ sĩ và nói gì đó, sau đó thì cả ba người họ bước đến chổ khác, Còn tôi thì vẫn cứ đi từ từ để chọn tiếp. vừa thấy được một bộ vừa ý thì tôi đã vội cầm lấy để xem nhưng không ngờ cùng lúc đó cũng có một bàn tay khác đặt lên bộ mà tôi đang chọn. tôi vội ngước lên nhìn thì thấy đó là một thằng con trai khoảng hơn 20t với một vẽ ngoài nhìn rất phong độ với cái body rất chuẩn cùng một cái áo sơ mi màu trắng tháo nút ở ngực làm lộ rõ một cơ thể rất đẹp với nước da hơi ngâm ngâm, nhưng nhìn kỹ hơn nữa thì có thể thấy được một gương mặt có thể cũng được gọi là rất đẹp. nhưng không vì thế mà tôi nhường cho hắn, tôi liền nhìn hắn với ánh mắt rất ư là “Lạnh” :
-Xin lỗi anh tôi đã chọn bộ này rồi –tôi nóng giận nói với hắn.
-Nhưng tôi cũng thật xin lỗi vì tôi đã đặt bộ này trước rồi và bây h cũng chính là lúc mà tôi lấy nó.
Vì không muốn phải tranh cải với hắn nên tôi cũng buông tay ra và quyết định tìm một bộ vest khác, tôi định quay đi thì hắn gọi tôi lại:
- Nếu như đã thích bộ vest này nh vậy thì tôi sẽ nhường lại cho cậu- hắn nói với tôi.
- Xin lỗi tôi không cần nó nữa.
Nói xong tôi quay mặt đi chổ khác với một tâm trạng rất khó chịu, tôi tự nghĩ trong đầu mình rằng : “tại sao không bao h mình được lựa chọn thứ mình thích, tại sao!! Tại sao!!!! Chẵng lẽ mình đã bị tước cái quyền đó ngay từ khi sinh ra cho đến h”
Tôi bước đến chổ anh trợ lý:
-Tôi không muốn chọn nữa! anh hãy chọn đại một bộ nào đó cho tôi – tôi nói với anh trợ lý.
-Cậu cứ lại ghế ngồi chờ một chút ạ! Tôi sẽ đi chọn ngay đây ạ!- nói rồi anh ta bước đi.
Khoãng một lúc sau anh trợ lý bước đến với một bộ vest màu đen cầm trên tay
-Cậu xem bộ này có được không ạ?
-Được rồi chúng ta thanh toán rồi về đi, tôi cũng hơi mệt rồi.
Tôi và anh trợ lý cùng bước đến quày thanh toán của cửa hàng,
-Làm ơn thanh toán bộ này dùm tôi –anh trợ lý nói với một cô phục vụ
-Thưa anh! Bộ này 3 triệu 400 nghìn ạ ! mà quên nữa, anh có thẻ membership không ? – cô phục vụ nói với anh trợ lý.
-Không! – vừa nói thì anh ấy đưa cái thẻ ATM cho cô phục vụ để thanh toán.
-chúng ta có thể về được rồi thưa cậu chủ! – anh ấy nhận túi quần áo và quay lại nói với tôi.

Tôi ngồi trên xe nhìn ra phía cửa sổ nhưng trong đầu lại thấp thoáng hình ảnh của thằng con trai lúc nãy – người đã dành bộ vest với tôi. Đang thoáng nghĩ trong đầu thì tiếng chuông điện thoại của anh trợ lý đã làm tôi giật mình trở lại.
-Thưa chủ tịch cậu chủ đã mưa xong rồi ạ! –Anh trợ lý nói với bố tôi qua điện thoại.
-Dạ chúng tôi đang đưa cậu chủ về nhà riêng – anh ấy tiếp tục nói với bố tôi.
-Vâng tôi hiểu rồi thưa chủ tịch! –nói xong thì anh ấy tắt máy và quay lại nhìn tôi.
-Thưa cậu chủ! Chủ tịch muốn tối nay 6h sẽ đến rước cậu nên đã bảo tôi nhắc cậu chuẩn bị sớm- anh trợ lý nói với tôi .
- Tôi biết rồi , anh cứ yên tâm tôi sẽ làm theo đúng lời của bố tôi.- tôi trã lời nhưng lại quay sang cửa sổ chẳng thèm nhìn mặt của anh trợ lý.

Về đến trước cửa nhà anh trợ lý vội bước xuống để mở cửa cho tôi, nhưng anh cũng không quên căn dặn lại những gì mà bố tôi đã dặn anh. Nói với tôi xong thì anh ấy đưa tôi vào tận nhà rồi mới ra về. do tôi hơi mệt nên đã đi thẳng lên phòng để nghĩ ngơi. Nhưng tôi cũng không quên cài báo thức lúc 5h30 để không bị trể giờ chuẩn bị đi với bố tôi. Tôi nằm trên giường được một lúc thì cũng đã ngủ thiếp đi vì hơi mệt trong người.
Reng reng reng!!!!!!! Tiếng chuông báo thức cuối cùng cũng đã reo. Nghe tiếng chuông đt tôi lòm còm ngồi dậy tìm cái đt để tắt chuông.
-Ôi trời ơi đt đã báo lần thứ 3 rồi !!! bây h là 5h50 rồi sao ??? phải đi chuẩn bị nhanh lên mới được !!!1 –tôi tự nói với mình
Tôi chạy nhanh lại tủ đồ để lấy nhanh một bộ đồ để đi vào nhà tắm để tắm và thay đồ. Khi tắm ra xong tôi mới chợt nhớ là tôi phải mặc bộ vest mua lúc trưa mới được, không thôi sẽ rắc rối to với bố. Thế là tôi đi tìm bộ vest nhưng không thấy đâu:
-Mình để đâu rồi trời ?!!!!-tôi vừa tự hỏi vừa đi tìm xung quanh
Bổng tôi thấy 1 cánh tay của ai đó đưa trước mặt tôi cùng túi quần áo lúc nãy, tôi ngước lên nhìn thì thấy đó là anh trợ lý của bố tôi:
-Thưa cậu đã bỏ quên trên xe chưa mang xuống ạ! –anh ta nói với tôi.
-Uhm ! zậy tôi cám ơn anh nhìu!
-Không có gì đâu ạ! Cậu mau đi thay đi, không thôi để chủ tịch đợi lâu thì không hay cho lắm.
-Được rồi! anh đợi tôi 1 chút tôi sẽ ra ngay- nói rồi tôi cầm bộ vest bước thật nhanh vào phòng tắm để thay…..
Thy quần áo xong tôi đi nhanh xuống xe, nhưng tôi chợt nhớ là mình đã để quên điện thoại trên phòng nên quay lên lấy. Vừa lên thì tôi thấy điện thoại có ai gọi, tôi bước đến và cầm lên xem thì ra là số của bố:
-Con nghe đây thưa bố !
-Sao giờ này con chưa đến nửa ? –bố tôi nói với giọng hơi khó chịu.
-Dạ con đang trên đường đến bố ạ! – tôi nhanh miệng nói lại với bố tôi.
-Uhm! Vậy thì tốt – nói xong thì bố tôi cúp máy.
Tôi bước ra khỏi nhà nhưng củng không quên căn dặn chị Phương (chị người làm cho nhà riêng của tôi) :
-Phiền chị lên phòng sắp xếp lại giúp em! Hồi nãy tìm đồ nên em đã lỡ làm rối tung trên đó rồi !! – tôi nói nhưng cũng không quên một nụ cười trên môi với chị ấy (do chị ấy rất hiền và cũng rất hiểu ý tôi nên tôi với chị ấy cũng rất thân, và có thể nói tôi xem chị ấy như là người trong nhà).
-Cậu chủ đi chơi vui vẻ !!! –chị ấy cười và đáp lại với tôi .
-Tôi cười trừ và quay nhanh ra xe.
Chúng ta đi được rôi ! –tôi nói với anh trợ lý.
Anh ấy mở cửa và mời tôi lên xe như mọi khi.
-Anh có biết là bố tôi dự tiệc ở đâu không ?- tôi hỏi anh trợ lý.
-Dạ thưa cậu chủ! Tối nay chủ tịch và cậu sẽ dự tiệc sinh nhật của con trai giám đốc kim.
-Sinh nhật ưh? Vậy bố tôi đi được rồi cần gì tôi phải đi chứ!
-Việc dự tiệc chỉ là việc phụ thôi ạ! Việc chính là ông chủ sẽ bàn một số công việc quan trọng của công ty – và việc đó có liên quan đến cậu.
-Việc công ty ? mà việc gì mới được chứ? Tôi vẫn còn đang đi học mà! –tôi có vẻ hơi bất ngờ.
-Tôi chỉ làm theo lời dặn của chủ tịch thôi, còn chuyện khác thì tôi không biết! cậu cứ hỏi chủ tịch sẽ rõ hơn ạ!
Nghe xong thì tôi quay đi và thầm suy nghĩ trong đầu : “ Bố lại muốn sắp đặt gì cho mình nữa đây ?!!!” ….
Đi một lúc thì cuối cũng đã đến nơi, xe bắt đầu chạy từ từ vào trong, trước mắt tôi bây h là một ngôi biệt thự rất rộng lớn cùng với một sân vườn rất rộng rãi với rất nhiều xe hơi đậu theo từng hàng, Phía trong ngôi biệt thự thì có rất đông đúc người đang dự tiệc . Mà công nhận ngôi biệt thự này quả thật là rất to! Nó cỏ thể bày cả sân khấu ở bên trong luôn cơ! Khác với mọi buổi tiệc khác được dự ngoài trời thì buổi tiệc hôm nay lại được chiêu đãi ngay bên trong ngôi biệt thự.
Lúc này thì anh trợ lý bước xuống mở cửa xe cho tôi. Tôi nhìn lại 2 tên vệ sĩ rồi quay qua nói với anh trợ lý:
- Tôi nghĩ chúng ta không cần họ đi theo nữa!
- Tôi hiểu rồi thưa cậu!- nói xong anh ta quay lại nói cái gì đó với 2 tên vệ sĩ , xong rồi 2 tên đó lên xe ngồi chờ.
- Chúng ta vào đi thưa cậu! chủ tịch đang chờ chúng ta trong đó – vừa nói anh trợ lý vừa chỉ tay vào phía căn biệt thự.
Thật lòng là tôi không muốn vào đó chút nào, nhưng điều đó là không thể với tôi. Tôi cố bước vào trong với những bước đi nặng nề cùng vẽ mặt hơi bực tức. Đứng từ xa thì tôi có thể thấy bố tôi đang đứng nới chuyện với một số người bạn của ông, tôi bước đến gần ông và nói:
-Thưa bố con đã đến!
-Xin giới thiệu với hai anh đây là con trai tôi – Đình Phong – Bố tôi giới thiệu tôi cho hai người bạn của ông.
-Còn đây là Bác Thanh và Bác Tuyên, hai Phó giám đốc mới đảm nhiệm trong công ty của bố - Ông nói với tôi .
-Thưa hai Bác cháu mới đến! –Tôi chào thân mật với hai ông ấy.
-Bác chào cháu !- Bác Thanh chào lại với tôi.
-À quên nữa, hôm nay là sinh nhật của Hoàng- con trai giám đốc Kim nên con đi theo bố đến chúc mừng Hoàng – Nói rồi bố tôi cùng bác tuyên và bác Thanh bước đi trước , còn tôi thì chỉ biết đi theo bố tôi.
Bố tôi bước được vài bước và quay lại nhìn tôi và ông nói:
-Con và Hoàng sau này có thể sẽ kế nhiệm công ty của chúng ta, vì vậy ta nghĩ hai đứa nên làm quen đi.
Hoàng à? Tôi có biết hắn là ai đâu. Với lại tôi cũng không thích nói chuyện với người khác trong vẽ thân mật quá do đó tôi cũng hơi khó chịu với những gì bố tôi nói. Tôi theo bố tôi chen qua những đám người đông đúc cuối cùng cũng đã đến nơi cần phải đến.
-Chào giám đốc Kim –Bố tôi nói
- Chào anh! – Giám đóc Kim chào lại với Bố tôi.
- Con đã biết Giám đốc Kim rồi phải không?- Bố quay qua hỏi tôi.
- Dạ con biết thưa bố- tôi đáp lại.
-Đây là Đình Phong- con trai tôi – Bố tôi giới thiệu tôi cho giám đóc Kim.
-Oh! Bác chào cháu – bác ấy vừa nói vừa đưa tay ra bắt tay xã giao với tôi.
-Cháu cũng chào bác ạ! – tôi cũng đưa tay ra chào lại bác ấy cho đúng với phép lịch sự.
- Cháu Hoàng nhà anh đâu ? –Bố tôi hỏi Giám đóc Kim
- Nó đứng phía đằng kia kìa – vừa nói bố tôi vừa chỉ về phía một số đứa cũng trạc tuổi tôi.
Nhưng trong số những đứa đứng đó thì tôi thấy một người rất quen tôi thầm nghĩ trong đầu : “ chẳng lẻ đó là Lê Hoàng” - bạn học chung cấp 3 với mình , (Mọi người đừng ngạc nhiên, vì từ nhỏ thì tôi đã ít khi đi ra ngoài và cũng rất ít khi đi chơi với bạn bè nên tôi cũng chỉ chào xã giao hoặc nói vài câu với các bạn trong lớp nên ít có cơ hội được biết về gia đình của họ .)
- Hoàng à! – vừa nói bác Kim vừa ngoắc tay như có vẻ bảo một ai đó lại đây vậy.
Thấy Lê Hoàng bước lại tôi mới thầm nói : “ Đúng là Lê Hoàng thật rồi”.
-Ba gọi con có việc gì không ba? – Hoàng nói với Giám đốc kim.
- Đây là Phong con của chủ tịch Thiên – vừa nói G.đốc Kim vừa chỉ tay về tôi.
Hoàng ngước lên nhìn tôi và cười mỉm. s
-Thưa ba con biết Phong rồi ạ! Ba khỏi giới thiệu- Hoàng nói với G.đốc Kim.
Nói rồi tôi và Hoàng nhìn nhau cười.
-Vậy là hai đứa biết nhau rồi à? G.đốc kim có vẻ hơi ngạc nhiên.
- Phong là bạn học chung cấp 3 với con đấy ba!!! –Hoàng cười và nói với G.đốc Kim.
-Nếu hai đứa đã quen biết từ trước rồi thì tốt sau này cũng dể dàng học hỏi nhau hơn – Bố tôi nói.
- Thôi cháu cự tự nhiên bác với bố cháu cũng cần bàn bạc một số chuyện – G.đốc kim nói với tôi.
Nói rồi G.đốc Kim và bố tôi đi về phía bàn tiệc của ông, còn tôi thì bị Hoàng kéo tới bàn của Hoàng.
-Hôm nay Phong không say là không được về đâu đó nha.!!!- Hoàng nói với tôi.
-Thôi bố mình khó tính lắm! mình mà say thì không biết sẽ ra sao với bố mình nữa – tôi từ chói lời đề nghị của Hoàng.
-Phong cứ yên tâm đi! Hôm nay là ngoại lệ mà, bác sẽ không làm khó Phong đâu. – Hoàng vẫn nài nĩ tôi.
- Thôi được rồi ! cứ làm theo lời Hoàng đi – tôi vờ đồng ý với Hoàng.
-Phải vậy chứ! Hihi –Hoàng vui mừng đáp lại với tôi.

Trong bàn tiệc tôi vô tình gặp lại được một số người bạn học chung cấp 3, trong lúc tôi đang chào hỏi họ thì anh trợ lý bước đến và nói nhỏ vào tai tôi:
-Thưa cậu! chủ tịch muốn cậu lại gặp chủ tịch một chút.
- được rồi anh hãy nói với bố tôi là tôi sẽ lại ngay.
-vậy tôi sẽ báo lại cho chủ tịch.- Nói xong anh trợ lý bước lại chổ của bố tôi.
-Phong lại chổ của bố phong có tí việc! Hoàng chờ chút nha! –Tôi nói nhỏ vào tai Hoàng.
-Uhm ! nhớ quay lại liền nha! – Hoàng không quên căn dặn tôi.
Tôi chen chúc qua những bàn tiệc và đi đến chổ của bố. Nhưng hình như tôi thấy đứng bên cạnh bố tôi là một người rất quen, ah !!!! chính là cái tên mà đã dành bộ vest của tôi lúc trưa đây mà!
Bố quay lại thấy tôi và bảo với tên đó:
- Đây là con trai của bác- người mà bác đã kể cho con đấy.
-Thì ra đây là con trai của bác à!
-Ơ! Cháu biết nó rồi à ?
-Dạ không thưa bác, nhưng cháu đã gặp cậu ấy lúc trưa rồi ạ!
-Bố giới thiệu với con đây là Minh Tuấn- trợ lý đặc biệt của bố, và từ bây h Tuấn sẽ là người kém cặp con trong việc quản lý công ty sau này do đó từ ngày mai Tuấn sẽ đến ở chung với con!!!

-Bố nói gì ? từ ngày mai người này sẽ đến ở cùng con sao? Không thể nào, con không chấp nhận chuyện này. –tôi cáu giận trả lời bố tôi.
- Tại sao ? –Ông hỏi tôi với vẻ tức giận .
- Không tại sao cả chỉ vì con không thích ở cùng với người khác! Đặc biệt là người này con càng không muốn, xin bố thông cảm cho con. –Nói rồi tôi quay lưng bỏ ra ngoài.
avatar
LadyKiller
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 44
Join date : 26/12/2012
Age : 27
Đến từ : Việt Nam

Về Đầu Trang Go down

Re: Chàng quản gia của tui ( P2 )

Bài gửi by sauthamdianguc on Mon Feb 09, 2015 9:03 am

theo dõi tiếp
avatar
sauthamdianguc
Tứ Phẩm Hoàng Quận Công
Tứ Phẩm Hoàng Quận Công

Tổng số bài gửi : 859
Join date : 27/03/2012

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết