Nam Nhân Tử Cấm Thành
Chào bạn đã tới Nam Nhân Tử Cấm Thành. Mong các bạn vui vẻ trong cuộc sống đồng tính và luôn quan hệ tình dục an toàn, tránh hiểm họa Aids.
Hãy đăng ký thành viên ngay để thấy được những gì rất hot chỉ dành cho member. Tuy nhiên đây là diễn đàn dành cho người lớn, trong đó có những nội dung không lành mạnh, cho nên nghiêm cấm người dưới 18 tuổi hay bất cứ ai không thích hợp truy cập và đăng ký thành viên ( Do not enter this site if you are under 18).

Hãy add YM của admin để liên lạc : namcungdaide@yahoo.com

Tất cả các thành viên phải tuân theo luật pháp nơi cư ngụ khi chấp nhận tham gia vào diễn đàn.

Diễn đàn từ chối trách nhiệm với tất cả nội dung, hành động của các member khi sinh hoạt tại diễn đàn.

Sau khi bạn đăng ký, hãy kiên nhẫn đợi khoảng từ 1- 12 tiếng đồng hồ,admin sẽ duyệt xét, kích hoạt nick cho bạn tham gia. Nhớ là đăng ký với email thật của bạn để nhận mã kích hoạt cho tài khoản nhé.

Tuyệt đối cấm đăng ký nhiều nick, vì sẽ bị ban toàn bộ các nick ngay lập tức.
Nên nhớ sau khi nick được kích hoạt, thì các bạn phải bắt đầu đóng góp hoặc reply bài viết ít nhất là 1 và tối đa là 5 comment trong 1 lần truy cập.

Kẻ không đóng góp bài viết, ý kiến, hay muốn mau có cấp bậc mà spam quá nhiều đều sẽ bị ban nick không thương tiếc.

Nhớ ghé vào mục Thánh Chỉ để hiểu rõ thêm các quy định của Nam Nhân Cung .

Nam Nhân Tử Cấm Thành - Hiệp Vương Gia Tướng Quân Bố Cáo.

ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Bài gửi by karen18 on Mon Jul 23, 2012 4:14 am

Vậy là cũng hết mấy tháng nghỉ hè rồi kì thi chuyển cấp tôi cũng đã vượt qua rồi sung sướng quá đi mất . Con đường thường ngày tôi vẫn đi sao hom nay nhìn nó thật lạ lẫm , cũng phải thôi vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi vào lớp 10 mà !!! Sợ quá đi mất . Còn vài bước chân nữa thôi là tôi sẽ đến trường rồi,,, trời ơi ai cũng xa lạ , một môi trường hoàn toàn mới . Mải mê lo suy nghĩ hình như tôi sắp đi muộn rồi ….” má ơi ngày đầu đi học mà đi muộn chắc chết quá ” Nghĩ vậy thế là tôi chạy nhanh vào trường :
_ Trời trường gì mà to thế !! Xây cho to vào rồi bắt người ta đóng tiền cho nhiều . Một giong nói vang lên
_ Ai nói chuyện mà nghe khó ưa thế ko biết . Tôi thầm nghĩ
Nghĩ là nghĩ thế thôi chứ tôi cũng chẳng còn tăm hơi đâu mà nhìn xem đó la ai nữa . Vừa chạy lên cầu thang tôi vừa nhìn ngó xung quanh thì bỗng :
_ Bộp .Tiếng một chai nước suối rỗng không bay vào đầu tôi
_ Trời ơi ! Đau quá đi mất tên nào thế vô văn hóa quá !! Đuôi rồi ah nhưng mà đuôi thì đâu có ở đây . Tôi hét lên trong tức giận
_ Con trai gi ma chửi ghê thế , chửi thế thì chắc ko sao đâu nhỉ mà cũng không cần xin lỗi đâu ha . Một giọng nói con trai vang lên nghe thật đáng ghét
_ Eh ….. Tôi im bặt đối diện tôi bây giờ là một thằng con trai cực kì dễ thương . Ôi trên đời sao có những người đáng yêu thề nhỉ ??? Hắn đúng là dễ thương thật nhưng những lời nói của hắn thì ko thể tha thứ . Tôi lắc đầu xua đi mọi suy nghĩ nhìn vào mặt hắn :
_ Người trong dễ thương thế kia , mũi cao, mắt 2 mí , làm da rám nắng thế mà lại có một nhược điểm ….. Tôi cố tình bỏ lửng câu nói
_ Nhược điểm gì . Hắn hỏi lớn
_ Không biết ah ! Đó chính là vô duyên ha ha ,tôi la lớn rồi bỏ chạy thật nhanh bỏ lại hắn với khuôn mặt sa sầm tức giận .
Tôi chạy thật nhanh lên phòng học thì đa số các bạn đã vào chỗ hết rồi chỉ còn một vài chỗ trống thôi . Mà phải nói rằng phòng học ở đây đẹp thật ,khang trang và thoáng mát lắm . Tôi ngồi vào chiếc bàn chưa có ai ngồi ở dãy thứ 2 ,, thật là thoải mái . Tôi vừa ngồi xuống thì cô giáo cũng vừa vào . Việc đầu tiên cô giáo làm là điểm danh :
_ Nguyễn Thanh Bình
_ Dạ có
…………
_ Phạm Minh Kha
_ Dạ có . Tôi la lớn
…………
_ Nguyễn Thanh Tùng
_ Dạ có . Tiếng la nghe thật trầm và ấm , tôi đảo mắt đi tìm người tên Tùng đó thì …. trời ơi thì ra chính là hắn : cái tên vô duyên đó Hắn đang từ ngoài bước vào nhìn thật nam tính . Bỗng hắn tiến lại gần tôi :
_ Xích ra coi cho ngồi với không thấy người ta đang vào àh .Đuôi cũng thấy mờ mờ chứ tên kia . Trời sao mà hắn khó ưa thế , lại còn bố láo nữa chứ thiều gì chỗ sao ko ngồi lại đồi ngồi kế tôi , tôi muốn hét lên nhưng mà cô đang nhìn nên tôi đành phải nhịn hắn thôi . Đúng là số khổ mà !!
Hắn ngồi xuống cũng không tha cho tôi , hắn còn ráng dậm mạnh vào chân tôi nữa . “Ặc ,ặc đau quá di mất ” nhưng tôi nào có dám la lớn
_ Nguyễn Ngọc Phương Uyên . Cô giáo lại điểm danh tiếp
Hình như cũng lại là một em đi trễ nữa đang hấp tấp chạy vào lớp . Không hiểu sao lại ngồi phía trên tôi mới ghê chứ
_ Kệ không sao ! Nhỏ này nhìn cũng hiền lành chắc không sao hi hi mình sẽ dễ dàng chọc ghẹo .
Cô giáo điểm danh xong rồi cũng bắt đầu nói về những quy định của trường mới nghe mà chán chết được . Tôi đang sắp bắt đầu đi vào cõi mơ dưới sự dẫn dắt tài tình của cô giáo thì :
_ Bốp
_ Bốp …
_ Ui da má ơi chết con rồi . Tôi hét lên mà quên rằng mình đang ở trong lớp thế là mấy chục con mắt đều quay sang nhìn tôi . Tôi thì thẹn chết được còn hắn – cái tên vô duyên vừa đánh tôi xong làm mặt tỉnh bơ . Cô chủ nhiệm lườm tôi một cái rồi lại quay về với những nội quy của cô .
Sao số tôi khổ thế lại ngồi kế cái tên này . Nhưng bây giờ có than thở cũng vậy thôi , tôi phải can đảm mà chấp nhận rồi :
_ Ngày mai các em chuẩn bị đầy đủ sách vở để học nhé. Còn bây giờ các em viết thời khóa biểu vào đi .
Lời nói của cô đã kéo đi mọi suy nghĩ của tôi , vậy là ngày mai phải đi học rồi… chán thật . Reng…. Reng…. Reng tiếng chuông reo ra choi đã cắt dứt mọi suy nghĩ của tôi . Tôi nhanh chóng thu dọn lại đồ đạc và ùa ra sân như mọi người . Tôi lơ đãng nhìn bầu trời với những đám mây trong thật trong xanh thì bên dưới lầu là một cái đầu đang ló ra nhìn thấy thật quen . Tôi nhìn thật kĩ thì ra là hắn kẻ thù của tôi . Hừ nãy giờ hắn hành hạ tôi nhiều rồi lần này tôi cho hắn biết tay . Nghĩ là làm tôi liền lấy một cái ly rót nước vào và … đổ từ trên lầu xuống hehe .
_ Ào . Tiếng nước nghe thật thích
_ Trời ! Đứa nào thế . Tôi nghe thấy hằn hét lên ,tôi bèn đưa gương mặt ngây thơ nhưng không kém phần đáng ghét của tôi ra nhìn hắn :
_ Chết thật trúng Tùng hà , có cần Kha xin lỗi ko thế ??? Tôi cười mỉm.
_ Tên kia nói cái gì thế ??? Hắn gầm lên tức giận .
_ Không có tại Kha thấy Tùng hét to thế nên chắc không sao nên không cần xin lỗi haha. Tôi cười lớn .
_ Xì ! Đúng là đồ con nít . Tôi không thèm nói chuyện với mấy đứa bắt chước người khác , lần sau muốn chọc tức tôi thì kiếm cách khác di nha đồ con nít .
Trời tôi thế này mà hắn dám nói là con nít hả . Được rồi ngày còn dài tháng còn rộng để tui coi hắn chịu đựng tui ra sao hừ hừ…….
_ Kha nè nói thật nha , Tùng thích Kha từ khi gặp mặt rồi yêu Kha lắm cơ !! Lại đây cho Tùng kis cái nha ….Rầm …
Ôi má ơi sao tôi lại nằm mơ thấy hắn ta chứ lại còn…. ghê thật đầu óc tôi dạo này đen thật . Chắc tại tôi ghét hắn quá nên mới nằm mơ thấy hắn thôi mà . Trời hơn 6h rồi sao ko ai kêu tôi dậy hết vậy ta cái đồng hồ cũng hư mất tiêu rồi hu hu . Tôi bước ra khỏi phòng, một không gian yên tĩnh bao trùm lấy tôi : mẹ tôi thì đã đi làm từ lâu rồi , hai đứa em thì chắc ở bên nhà dì rồi . Một căn nhà thật rộng đầy đủ tiện nghi nhưng sao tôi vẫn thấy trống vắng và thật cô đơn . Tôi vẫn thường mong ước có một gia đình bình thường như bao người khác , sáng sang có thể cùng ăn sáng với gia đình , thật hạnh phúc biết bao . “Nhưng mày biết là không thể mà đúng không Kha , mày đã sớm quen với cô đơn rồi có gì mà phải buồn phiền nữa ” . Tôi mỉm cười chua chát cho thân phận của mình .Thôi chắc phải đi tắm cho nhanh rồi đi học thôi ……….
Tôi đang ngốn vội gói xôi vào bụng thì hắn vào đập vào đầu tôi cái bốp đau điếng
_ Sao rồi nhóc , làm gì ăn vội thế chết đói mấy năm rồi ah . Tội nghiệp thế ta
Tôi không thèm cãi lại giả vờ không nghe , đề xem hắn làm gi tôi thì bỗng nhiên . Má ơi gương mặt của hắn áp sát vào gương mặt của tôi , tôi nghe rõ cả hơi thở nồng nàn của hắn , nghe rõ cả mùi thơm thật nam tính trên người hắn . Tôi thật sự bị sốc , trái tim tôi như muốn văng ra , mặt tôi thì chắc đỏ ửng lên hết cả rồi :
_ Làm gì mà tim đập nhanh thế cưng , tui đâu phải con gái đâu . Chà chà tim dập nhanh thế sắp rơi ra ngoài rồi đó nha !! . Hắn vừa nói vùa đưa tay vuốt má tôi một cái thật nhẹ nhàng và quyến rũ . Bao nhiêu tức giận của tôi tan biến hết rồi :” chắc về khỏi rửa mặt quá hii” . Tôi nghĩ thầm và nhanh chân đi vào lớp thì :
_ Ui da đau quá chết cái chân của tôi rồi , ai đi mà kì thế . Một giọng người con gái thét lên .
_ Tui xin lỗi nha , tại tui gấp quá mà . Ủa Uyên hả mới ăn sáng xong hả Uyên . Gặp được người quen tui cũng vui , đỡ nghe chửi ai ngờ
_ Uyên cái gi mà Uyên đi đứng thế đó hả . Cái gì cũng xin lỗi là xong hả thế thì chắc không cần công an rồi . Lần sau mà đi đứng nhu thế tui cho xuống lầu không cần đi nha tên kia .
_ Dạ em nghe rồi chị . Con gái gì mà ghê thế không biết nhìn bộ dâng hiền lành thế kia mà ,,, ghê thật . Tôi cung xém chút bị lừa .
Reng …… Reng………. Reng …… Chuông reo rồi hì hì hôm nay la ngày học đầu tiên của tôi hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp .
……………
Vào lớp ngồi kế bên hắn mà tôi vẫn còn run lắm , tim đập loạn xạ nhưng còn lâu tôi mới “cảm” nổi cái gương mặt bất cần đời này .
_ Đưa cây viết đây coi . Hắn vừa nói vừa giật lấy cây bút mặc kệ tôi có cho hay không .
_ Không thì sao hả đồ vô duyên . Tôi giật mạnh cây viết lại không đưa cho hắn
Hắn nhìn tôi tức giận , hắn cũng không hề chịu thua cố sức giành cho được cây viết .Tên này cũng lạ , viết là của tôi cơ mà sao hắn ngang ngược thế nhỉ ???
_ Hai em đang làm gì thế , Tiếng thầy giáo làm cho tôi và hắn đang đến giai đoạn gây cấn đều phải dừng lại. Tôi đứng dậy gãi đầu :
_ Dạ thưa thầy không có gì . Bạn Tùng không có viết dùng nên em đưa cho bạn ấy thôi , nhưng bạn ấy không lấy cứ đẩy qua em hoài làm em buồn ghê . Gương mặt tôi lúc đó chắc tội lắm nên thầy cũng động lòng
_ Thôi em ngồi xuống đi , còn Tùng đừng phụ tấm lòng bạn bè nhứ thế chứ em .
Nói xong thấy quay lên bảng , tôi thì khoái trá cười thầm và hắn giờ này chắc hẳn đang tức giận lắm . Tôi nhìn gương mặt của hắn .
_ Nè giờ cho mượn đó lấy không . Tôi nheo nheo con mắt nhìn hắn với ý châm chọc
_ Thôi không cần . Nói xong hắn với tay khều nhỏ Uyên nhỏ nhẹ :
_ Tùng để quên viết rồi Uyên cho Tùng mượn nha , được không Uyên ??
Tôi cười thầm trong bụng :” Hết người mượn hay sao mà lại mượn nhỏ Uyên , kì này nghe chửi đã luôn “ . Nhưng trái với suy nghĩ của tôi là giọng nói ngọt như mía lùi của nhỏ Uyên , nghe thật khác giọng hồi sáng chửi tôi .
_ Uhm đúng lúc ghê đó Uyên còn một cây viết nè . Cho Tùng mượn hén , nhớ trả ơn Uyên đó nha . Nhỏ Uyên đúng là thành người khác thật rồi , hắn lấy cây viết rồi cũng nhìn nhỏ Uyên thật đắm đuối . Tôi hoàn toàn bất ngờ trước ánh mắt đó , nó không hề sắc lạnh , băng giá như lúc hắn nhìn tôi và nó thật nồng nàn và đầy đam mê . Tôi cũng bị cuốn vào ánh mắt ấy và tôi nhận ra không chỉ có tôi mà nhỏ Uyên cũng thế . Không hiểu sao lúc đó tôi lại cảm thấy trong lòng có một nỗi buồn thật khó tả . Lắc mạnh đầu tôi cố xua tan đi nỗi buồn đang đến , tôi lên tiếng .
_ Xì thôi hai anh chị có muốn gì thì về nhà rồi trao nhau ánh mắt , nụ cười đừng ở đây làm thế kinh lắm ạ . Hai anh chị cho em xin .
Hình như nhỏ Uyên còn tính nói gì đó với hắn nữa nhưng giờ giải lao cũng đã tới . Nhỏ Uyên trước khi ra khỏi lớp còn ném cho tôi cái liếc ớn lạnh đến tận xương. Ra chơi tôi cũng không biết làm gì , nhìn tụi con trai đá cầu tôi thấy thật vui nhưng tôi lai không biết đá thật đáng tiếc . Bỗng nhìn xuống sân thấy một đám con trai bang đá cầu rất hăng say , thì tôi nhìn thấy hắn , trông hắn thật nam tính và mạnh mẽ . Mỗi lần hắn đá cầu mái tóc cũng bay theo trong gió nhìn thật lãng tử . Dưới nắng nụ cười của hắn thật rạng rỡ và tự tin . Ôi sao hắn đáng yêu thế nhỉ , tôi đang chăm chú theo dõi thì hắn lại nhìn lên và chắc đã bắt gặp ánh mắt tôi nhìn hắn , nhưng điều kì lạ là hắn không hề né ánh mắt của tôi . Trong giây phút ánh mắt giao nhau tôi như chợt cảm thấy giữa tôi và hắn có một cái gì đó thật đồng điệu . Chắc hắn cũng nghĩ như tôi nên mới mỉm cười thật nhẹ với tôi . Nụ cười này chắc hẳn dành cho tôi thôi mà.
_ Nè uống nước không Kha ??? . Tôi vẫn còn bang phiêu diêu nơi miền cực lạc thì bị giọng của nhỏ Uyên triệu về gấp rồi hu hu.
_ Sao lai mua nước cho tui tốt thế , có bỏ thuốc gì vào đây không thế ,tui chưa muốn chết đâu nha . Tôi vừa nói vừa lè lưỡi ra dáng điệu sợ hãi lắm vậy .
_ Sáng này nói chuyện hơi quá đáng Kha bỏ qua nha hihi . Uyên xin lỗi nha .
_ Chuyện gì cũng xin lỗi được thì đâu cần đến công an . Tôi phì cười nhìn gương mặt của nhỏ , tôi đưa tay đón lấy lon nước ngọt coi như tôi đã chấp nhận lời xin lỗi đó rồi .
Nhỏ Uyên cũng mỉm cười nhìn nhỏ lúc này hiền ghê không bù với lúc sáng . Tôi vừa định nghĩ nhỏ là thiên thẩn thì .
_ Vậy lát ra về Kha ở lại trực giùm Uyên nha , ngày mai cũng trực giùm Uyên luôn nha được không Kha ??? Gương mặt nhỏ nhìn thật đáng thương nên tôi cũng không nỡ từ chối được . Thế là:
_ Uhm , Kha se giúp Uyên bận gì ah ?
_ Hihi vậy cám ơn nha Kha đáng yêu ghê đó . Nhỏ nói với tôi rồi quay sang nhìn mấy đứa con gái khác :
_ Vậy lát ra về đi nha, lâu quá rồi tao không co mua sắm gì hết hihi vui quá .
Tôi nghe xong vừa tức vừa giận bản thân mình sao mà ngốc thế không biết . Nhưng thôi biết sao giờ lỡ nhận lời người ta rồi đành phải cố gắng thôi . Thế là mấy tiết sau tôi ngồi im re , chán nản vì mình vừa bị gạt. Hình như hắn cũng hiểu tâm trạng nê suốt mấy tiết liền hắn không chọc phá gì tôi hết . Cuối giờ khi tôi chuẩn bị lê bước chân ra ngoài thì hắn mới lên tiếng
_ Ngốc quá, lần sau đừng thế ai nhờ gì cũng làm . Lát tôi ở lại phụ cho chắc chưa biết cách dọn dẹp đâu phải không để tui chỉ cho . Hắn vừa nói vừa cười
_ Xì ! không thèm nhá , Tùng thì biết cái trường này hơn gì tui mà chỉ với bảo , người đâu mà tự tin thế nhỉ nghe mắc ối quá đi . Ọe ….. Ọe .
_ Ngốc sao tui lại không biết , tui học ở đây một năm trước rồi mà …………. Nói xong , hắn liền im bặt
Hắn học ở đây trước tôi rồi , vậy là hắn lớn hơn tôi ah . Sao lại học cùng lớp với tôi nhỉ ?? Chắc là hắn bị ở lại lớp đây mà . Trời nhìn mặt thế kia mà sao lại học dốt thế nhỉ ?? Thế mà còn ra vẻ với tôi nữa mới ghê chứ .
_ Thế ra là anh cớ đấy… Mà sao bây giờ còn học chung với tui , ở lại lớp hử??
_ Lý do là gì thì Kha không cần biết , mau thu dọn đi rồi về người đâu mà nhiều chuyện thế không biết . Hắn vừa nhìn tôi vừa cằn nhằn một cách khó chịu.
Nhìn những thứ trên bàn tôi không biết phải phải dọn dẹp như thế nào nữa cũng may là hôm nay có hắn . ” Đừng có bỏ khăn lau bảng vào trong hộp phấn sẽ làm ướt phấn hết đó , ko xài được….., ” hắn cứ thao thao bất tuyệt những chuyện về phấn và bảng còn tôi thì lúc ấy chỉ chăm chú quan sát hắn mà thôi . Càng nhìn gần hắn càng đáng yêu ,chiếc mũi cao và thẳng , đôi mắt ánh lên sự tự tin và mạnh mẽ , còn đôi môi mới thật quyến rũ làm sao . Nhìn đôi môi của hắn mà tôi chợt nhớ đến câu thơ cua Xuân Diệu tình cờ tôi đọc được ở trên mạng : ” Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi ” . Tôi đang bay bổng với những ý tưởng hơi đen tối thì bỗng :
_ Làm gì mà nhìn tôi ghê thế , chưa thấy con trai bao giờ àh ?? Hắn quay sang áp sát mặt hắn vào mặt tôi hỏi lớn .
Quá bất ngờ tôi nhảy lùi ra xa , hắn càng bật cười lớn hơn . Tôi cũng không chiu thua hắn , tôi lấy cái khăn lau bảng lau vào mặt hắn . Nhìn hắn bay giờ cứ như là con mèo con vậy . Tôi bật lên cười lớn , hắn thì quá bất ngờ nên không phàn ứng kịp . Hắn gầm lên rồi rượt tôi chạy khắp lớp , tự nhiên ở đâu có cái chân bàn đưa ra tôi không né kịp thế là………….
…………………
Oạch… Tôi té một cái đau điếng , mắt tôi hình như hoa lên rồi , mọi thứ dường như trở nên mờ mờ duy chỉ có tiếng cười của hắn là to nhất thôi . Tôi vừa đau vừa tức lại vừa tủi thân còn hắn thì cười thật sảng khoái .Không hiểu lúc đó tôi cảm thấy thật cô đơn cảm giác của tôi thì chắc hắn không hiểu được đâu , sao hắn lại có thể cười trên nỗi đau của tôi như thế . Không hiểu sao lúc đó tôi lại bật khóc , những giọt nước mắt cứ thế mà lăn dài trên gò má tôi một cách gấp gáp . Còn hắn thì đứng như trời trồng không nói gì cả , mãi một lúc sau hắn mới cúi xuống đỡ tôi ngồi dậy.
_ Thôi không cần đâu tránh ra đi tự tôi đứng dậy cũng được rồi không cần ….. Áh , chưa nói dứt lời thì tôi đã té xuống trở lại cái chân của tôi sao đau thế này , chắc là bị bong gân rồi . Ôi chết mất thôi , huhu sao số tôi khổ thế , ngày mai làm sao tôi đi học đây trời . Tôi chưa kip suy nghĩ xong thì hắn đã bế thốc tôi lên .
_ Xuống phòng y tế thôi . Cánh tay của hắn thật mạnh mẽ và ấm áp , nằm trong vòng tay của hắn mà tôi có cảm giác như cái chân của tôi không còn cảm giác đau đớn nữa . Tôi nằm gọn trong lòng hắn , đầu tôi gục lên vai hắn , thật la hạnh phúc tôi ước gì cho đường đi cứ dài mãi đễ tôi được mãi như thế này .
_ Không sao đâu chỉ bị bong gân nhẹ thôi mà , em đừng động đến nó nhiều quá thì sẽ mau lành thôi không sao đâu . Em đỡ bạn về từ từ thôi .
Cô y tá nói nghe dễ quá người ta có một cặp giò thôi mà kêu đừng động đến nói cứ như là chuyện con nít , mà cũng tại tôi thôi ai kêu ham hố chọc ghẹo hắn làm gì để bây giờ đi đứng không xong , chán thật . Tôi cứ lo suy nghĩ nên cũng quên mất là hắn đang ở bên cạnh tôi .
_ Có sao không thế nhóc hết đau chưa dạ . Hắn vừa hỏi vừa ngồi xuống xoa xoa chân tôi một cách rất ân cần .
_ Yên tâm chưa chết được đâu tui còn phải trả thù chứ … hic hic đau quá má ơi
_ Con trai gì mà hở ra là kêu má kêu ba thế trời … Thôi lên đi tui cõng cho , ủa mà có ai đón ko thế hay là tự đi xe dạ .
_ Mẹ tui bận rồi nên tui toàn đi bộ không hà , mà bây giờ cái chân như thế biết sao đây ??
_ Lên lưng đi tui cõng cho , tui cõng ra bãi giữ xe đứng chờ tui chút xíu nha , tui lấy xe chở về cho ……..
_ Thôi không cần đâu tui tự đi được mà . Dù chân rất đau nhưng tui vẫn bướng bỉnh
_ Sao giờ muốn sao ….. vừa nói hắn vừa nắm cổ tôi xuống cầu thang làm tôi sợ chết khiếp được
_ Bây giờ còn ăn hiếp tui nữa hả ……….. Tưởng to con là tui sợ hả ??
_ Thôi tui xin lỗi mà thật đó , lát để tui chờ về cho đừng có bướng bỉnh nữa không tốt đâu . Mắc công cái chân sưng lên nữa đó nha .
Hắn nói nghe thật ấm áp và gần gũi . Tôi chẳng biết nói gì nữa ngoài việc ngoan ngoãn ngồi lên lưng hắn . Woa cái lưng thật rộng và vững chãi lắm . Tôi nằm yên trên lưng hắn lắng nghe từng nhịp thở đều đều của hắn . Chưa bao giờ tôi lại muốn thời gian ngừng trôi như lúc này cả .
_ Đau lắm hả sao không nghe nói gì thế hay là còn giận tui.
_ Ôi trời hơi sức đâu mà giận người dưng , tui không có rảnh nhứ thế đâu nhá
_ Chân đau thế mà vẫn còn chanh chua được ah hay thế !! Hắn vừa nói vừa mỉm cười với tôi . …… Thôi tới bãi giữ xe rồi đó , xuống đi để tui đi lấy xe , đứng đây chờ tui nha…
_ Đi đi ! biết rồi, khổ lắm ,nói mãi
Đứng chờ khoảng vài phút thì cũng thấy hắn lò dò dắt chiếc Cup ra chở tui về nhà .
_ Leo lên đi !! Chỉ nhà đi tui chở về giùm cho há , ủa mà còn nhớ nhà ở đâu không hay là té một cái quên sạch rồi đó . Hắn vừa nói vừa cười cười khoe chiếc khăng khểnh nhìn thật dễ ghét .
_ Cứ chạy đi tui chỉ cho , sao nói nhiều thế nhỉ ??
Chỉ hắn chạy một hồi cũng tới nhà tôi , tôi leo xuống xe không thèm nói tiếng nào đi vào nhà đóng cửa cái rầm , mặc kệ hắn bang đứng đó . Tôi quay vào nhà cũng là lúc tôi nghe tiếng máy xe của hắn lao vụt đi một cách nhanh chóng . Tự nhiên tôi lại cảm thấy hối hận vì đã không nói tiếng nào với hắn , lại để người ta đi như vậy . Ít nhất cũng nói một câu cám ơn hay tạm biệt chứ – đôi khi tôi cũng vo duyên thật – nóng giận thất thường mà_ Cái chân sao thế kia ! Đánh nhau àh ??…….. Tôi giật mình sao mẹ lại về giờ này nhỉ ? Giờ này mẹ phải đang ở trong bệnh viện chứ .
_ Dạ không sao con chỉ bị té thôi , bị bong gân nhẹ thôi .
_ Uh thế thì tốt đó . Mắc công bị nặng phải nằm viện thì làm sao đi học được lại lhong6 có ai chăm sóc . Thôi ra ngoài mua cơm ăn đi nha . Lát nhớ kêu em dậy đi học đó … Mẹ đi làm đây tối nay chắc mẹ không về đâu , tối nay mẹ trực rồi .
Tôi đã quá quen với một căn nhà trống vắng và cô đơn , còn mẹ tôi suốt ngày chỉ quan tâm đến công việc và dĩ nhiên là tiền . Tôi hiểu tiền rất quan trọng , không có nó thì tôi không thể sống trong một căn nhà như thế này và cũng sẽ không có các tiện nghi khác . Nhưng đối với tôi tiền chỉ là công cụ để đưa người ta đến với hanh phúc chứ bản thân nó không thể nào thay thế được hạnh phúc và tình yêu . Chân tôi đi cà nhắc như thế mà mẹ không hề hỏi thăm một tiếng mẹ chỉ lo tôi không đi học ảnh hưởng đến tương lai của tôi và sẽ là mẹ mất mặt . Mẹ chưa bao giờ hỏi tôi cần gì , muốn gì tất cả những gì mẹ làm hình như đâu phải cho tôi
Cái chân của tôi hình như đang nhức nhối khó chiu thật . Tôi ra ngoài kêu một dĩa cơm ăn , kêu hai đứa em dậy đi học thêm dặn dò tụi nó một số chuyện rồi tôi lo chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai đi học với cái chân đau .
Sáng hôm nay tôi không thể lết bộ được nên mẹ nhờ một bác xe ôm chở tôi đi học . Đến trường là chuyện nhỏ nhưng làm sao mà tôi leo lên lầu 3 nổi đây trời ., chết mất thôi . Chiều bác cũng không đón tôi được mới ghê chứ hic hic . Sao tui về nổi đây . Tôi lê bước chân nặng trịch vào trường thì bỗng : …………
***************************
_ Chân đau mà đi sung thế nhỉ ! Muốn vào phòng y tế nữa hả tên nhóc kia .
… Giọng hắn vang lên làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi .
_ Đứng xớ rớ đây chi …. Chân tui bị đau là do ai , đứng đây một hồi tui đá văng ra cửa bây giờ … mệt quá . Tôi vừa cằn nhằn hắn , vừa lê cái chân đi cà nhắc trong thật thảm hại.
_ Đúng ra đừng bị thương cái chân, phải bị thương cái miệng mới đúng nói nhiều quá nhức não ghê . Thôi im giùm cái mỏ vịt lại nha , leo lên đây tui cõng cho lên lầu nè . Sao đây lên ko hay là đợi chửi hả ???
_ Đây nè lên nè , ngu sao ko lên . Vậy cũng hỏi nữa oải ghê . Tôi vừa nói vừa sung sướng ôm trọn tấm lưng hắn . Thật là hạnh phúc , ước gì hắn có thể cõng tôi suốt năm học nhỉ , hắn chỉ là của tôi thôi . Tôi có thể làm nũng với hắn , có thể chọc hắn điên lên . Ước gì hắn gần tôi hơn chút nữa biết đâu hai đứa tôi có thể ………..
_ Tới nơi rồi , sao chưa xuống chờ hả nhóc ..
_ Chờ cái gì .??? Bực bội tên này ghê người ta đang mơ màng mà tự nhiên la lên đúng là vô duyên .
_ Thì chờ đuổi chứ chờ cái gì , người gì đâu mà nặng quá trời cõng trên lưng mà mất cảm giác luôn .
Xì !! Tôi không thèm nói với hắn nữa càng nói càng tức thêm thôi . Trời chết tôi rồi hôm nay có tiết Lý của ông thầy Cung – một ông thầy nổi tiếng khó chịu và dữ tợn .vậy mà tôi lai quên mất tiêu nên kết quả là tôi đâu có xem lại bài . Chắc hôm này sẽ kêu mấy đứa lên trả bài , hic hi vọng không phải là tôi . Thầy đang bắt đầu giở sổ điểm ra rồi . ko nói đúng hơn đó là quyển sổ sinh tử mới đúng . “ Phương Uyên “ . Giọng ông thầy cất lên và tôi cũng đồng thời nghe rõ tiếng nguyền rủa của nhỏ Uyên . Chết nhỏ rồi không biết sao đây nữa cầu trời thầy đừng gọi thêm ai nha . Tội cho nhỏ Uyên ghê , bị ông thầy hét đến nỗi hồn bay phách lạc rồi .
_ Sao rồi mấy điểm may … Tôi hỏi cho có vậy thôi chú nhìn mặt nhỏ là tôi hiểu rồi
_ Có 4 điểm thôi mày ơi chán quá đi mất . Nhỏ Uyên mặt mày buồn xo .
Thầy đóng sổ điểm lại làm cả lớp ai cũng thở pháo nhẹ nhõm , tôi nghĩ chắc thày quá oải với nhỏ Uyên rồi hihi . Hai tiết Lý rồi cũng trôi qua , cơn buồn ngủ của tôi cũng trôi qua bây giờ tôi muốn xuống căn tin ghê đó nha nhưng mà mắc kẹt cái chân rồi . Chán thật tư nhiên bị đau chân giờ phải ngồi yên trong lớp rồi hic hic .
_ Sao không xuống căn tin mà ngồi đây không đi ăn mà ngồi đây làm gì thế nhanh đi tên kia .
Tôi hoàn toàn ngạc nhiên trước lời nói của hắn , vậy là không phải ngồi một chỗ rồi . Xuống tới căn tin , tôi đòi tự đi vì ở dưới đó đông người lắm , ai cũng nhìn kì chết được . Hắn đỡ một bên tay tôi chỗ khỏi té rồi từ từ dìu tôi đến bên cạnh chiếc ban gần nhất .
_ Ăn gì tui đi mua cho nhanh
_ Cá viên chiên . Tôi vừa cười vừa nói
Lát sau hắn quay lại với mấy xâu cá viên chiên trong tay , nhìn thật là hấp dẫn .
_ Có ăn ớt không ? Hắn nhìn vào chai tương ớt rồi hỏi tôi ,
_ Thôi không thích ăn ớt , ăn tương đen thôi . Nói xong tôi cầm cây cá viên chiên ăn ngon lành , ham ăn quá nên tôi đâu có biết là tương đen dính đầy trên khuôn mặt tôi từ đời nào trông chắc khó coi lắm . Nhưng tôi đâu thì đâu có biết , tôi vẫn cứ say sưa với món cá viên chiên của mình
_ Thiệt tình lớn rồi mà cứ như con nít thế hả , ăn sao mà để dính lung tung . Hắn vừa nói vừa lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau những vết dơ trên khuôn mặt tôi một cách nhẹ nhàng và từ tốn . Ban toy hắn chạm vào da mặt tôi bất giác làm cho tôi cảm thấy nóng ran , một cảm xúc thật khó giải thích xen vào trong tim tôi , làm cho nó đập thật nhanh và mạnh . Dường như hắn cũng hiểu được những cảm giác của tôi , hắn ngước mắt lên nhìn tôi . Hai ánh mắt lại giao nhau , tôi bang cảm nhận trong đó là sự ấm áp thì
_ Làm gì nhìn ghê thế , đừng có hiểu lầm nhá . Hắn đứng lên gãi đầu và giải thích , ủa mà tôi nghĩ gì sao hắn lại biết thế , mà cũng có ảnh hưởng gì đến hắn đâu tên này đúng là vô duyên lạ . Hắn nói xong thì bỏ đi bỏ lại tôi với cái chân cà nhắc , tôi định hét lên kêu hắn nhưng mà thấy không cần thiết nên thôi . Còn nhiều thời gian mà tự tôi lết lên cũng được , thì bỗng một thằng nhóc chạy từ phía sau vọt lên làm cho tôi loạng choạng té ngã
_ Rầm …. Ui da đau quá đi mất cái chân của tôi từ hôm qua đã đỡ nhiều rồi bây giờ sau cú va chạm đó vết thương lại càng đau hơn . Tệ hơn là chân tôi đang chảy máu rất nhiều vì vừa va vào một chậu cây bị mẻ nằm trong sân trường . Vết thương hình như rất sâu , máu ra rất nhiều , nhưng tôi vẫn cố gắng bước đi tôi không muốn mọi người thấy tôi như thế này thật là thảm hại . Tôi vừa định bước đi thì nghe tiếng hắn hét:
_ Đi đâu đó chân cẳng thế kia mà còn lết nổi àh ?? rồi hắn quay sang thằng nhóc kia … Mày đi đứng thế hả , đụng người ta rồi đứng trơ ra thế ah ??
Lúc này trong hắn thật đáng sợ , mắt hắn thì long sòng sọc , tay hắn vì vẫn đang nắm cổ thằng nhóc kéo lên nhìn thật kinh khủng .
_ Buông nó ra đi , Tùng làm thế nó sợ đó . Đưa tui lên phòng y tế không hay là cho tui đứng đây hoài . Tôi vừa nói vừa nhìn hắn lúc này hắn như sực tỉnh ra , chạy vội về phía tôi xốc tôi lên vai thật nhanh và đi về hướng phòng y tế . Tuy biết hắn chưa lâu nhưng tôi hiểu hắn khá lạnh lùng và rất bình tĩnh nên rất ít khi thấy hắn như lúc nãy . Vậy mà vì tôi hắn lại có thể hét lên nhu thế sao . Không lẽ đối với hắn tôi cũng có một vị trí nào đó .
_ Vết thương khá sâu , có thể sẽ bị sốt đó tối nay chắc em sẽ khó ngủ đó … Cô y tá vừa nói vừa nhìn tôi cười
Rồi xong, chân đau bây giờ lại thêm khó ngủ sao mà đời tôi khổ thế . Mà hắn cõng tôi đi đâu thế này , sao lại ra bãi giữ xe giờ này nhỉ ??
_ Nói nghe nà , dẫn tui đi đâu dạ không lên lớp học hả ?? . Hắn như cố tình không nghe câu hỏi của tôi cứ cắm cúi đi . Tôi thấy trên lưng hắn nhiều mồ hôi lắm chắc hắn mệt lắm rồi .
_ Đi đâu dạ ,…. Tôi tiếp tục hỏi.
_ Ngồi yên không được hả ?? Bây giờ ngồi đây ,tui đi lấy xe chở về nhà nghỉ học buổi chiều đi . Nãy tui có xin thầy Hùng rồi ?? Mà bây giờ có ai ờ nhà không thế ??
_ Có .Tôi trả lới hắn mà không tin đây là sự thật sao mà hắn chu đáo thế .
Chở tôi về đến nhà , tôi thấy hắn cũng xuống xe tôi ngạc nhiên không biết chuyện gì , không hiểu hắn định là gì nữa .
_ Sao không vào nhà đi Kha , dẫn bạn vào luôn . Sao con về sớm thế . Mẹ tôi cất tiếng hỏi .
Tôi thật không biết phải nói với mẹ thế nào mẹ không thích tôi nghĩ học , làm sao bây giờ trời
_ Dạ thưa cô lớp tụi con được nghĩ buổi chiều nên Kha dẫn con về nhà chơi . Hắn lanh trí trả lời , công nhận hắn thông minh thật .
_ Con là …….
_ Dạ con tên Tùng bạn hoc chung của Kha .
_ Àh ra thế , thôi con cứ tư nhiên chơi đi há bây giờ bác phải đi làm rồi . Kha àh tiếp ban đàng hoàng đó , àh mà tối nay mẹ trực rồi nha .
_ Bác ơi ! Tối nay bác không về nhà hà bác . ……….. Trời hắn hỏi cái gì thế này có điên không , mẹ tôi la chết.
_ Uhm bác đi trực mà cháu .
_ Bác ơi tối nay cháu qua nhà bạn Kha ngủ được không bác. Dạ tại vì ba mẹ cháu bận hết rồi nên tối nay không có ai ở nhà với cháu hết . Cháu sợ lắm .
_ Ờ cũng được cháu ở chơi cho Kha nó đỡ buồn , mà nè cháu nhớ gọi điện thoại về nhà cho bố mẹ cháu đỡ lo nha . Thôi bác đi làn đây,
_ Dạ cháu chào bác .
Ặc ặc tôi không tin nổi vào tay mình nữa rồi , hắn vừa xin ở lại ngủ với tôi hic hic . Mẹ tôi người nổi tiếng khó tính lại dễ dàng đồng ý thế ah . Trời ơi tối nay sao tôi ngủ nổi đây trời ……………. Hắn mà nằm chung chắc ặc ặc chết mất thôi .
**************************************
Thế là mẹ tôi cũng đi rồi căn nhà giờ đây chỉ còn tôi và hắn . Không hiểu sao
hôm nay tôi không thấy bực mình ,ko thấy khó chịu và cô đơn nữa . Mà chắc tại tôi nghĩ nghiều quá thôi chứ 2 thằng con trai ở chung một ngày cũng là chuyện bình thường thôi mà có gì đâu . Tôi phải bình tĩnh nếu không thì chết chắc . Bang suy nghĩ lung tung thì chuông điện thoại reo lên “ Ai vậy nhỉ “ . Tôi nhướng mày suy nghĩ …..
_ Đi lại bắt máy đi đứng đó ma suy nghĩ hoài . Hắn vừa nói cái mặt vừa nhăn nhó trông thật đáng…… yêu .
_ Từ từ làm gì ghê dạ trời …. A lô Kha nghe ….bên kia đầu dây là giọng tía lia của con Uyên … Ủa sao Kha không đi học dạ , Uyên có mua cho Kha cái bánh nè , xin lỗi nha tại Uyên mà Kha bị trật chân .
_ Không có gì đâu Uyên , Kha không sao đâu đang ở nhà mà .
_ Uhm vậy Kha cố gắng nghỉ ngơi nha , chừng nào cái chân khỏe rồi đi học . Uyên chép bài giùm cho hén . Thôi Uyên vào trường nha bb Kha nha .
_ Uhm bye Uyên . Vậy là nhỏ Uyên không biết tôi bị một thằng nhóc làm cho té hi hi nên mới phải ở nhà lần này thì tha hồ bắt nạt nó .
_ Quan tâm quá há mới nghỉ học có một buổi mà có người gọi điện thoại rồi . Hắn nói với giọng thật mỉa mai .
_ Ủa chuyện của tôi sao bạn quan tâm thế , liên quan gì đến bạn nè ..
Tôi vừa nói vừa bước tới , còn hắn thì chỉ biết ậm ừ trong miệng . Vì tôi cứ liên tục bước tới nên bắt buộc hắn phải bước lui . Càng ngày tôi càng ép hắn vào tường , tôi đang hí hửng với thành quả của mình thì bất ngờ hắn dang hai tay ôm lấy phần eo của tôi . Cả người tôi và hắn ép sát vào nhau , tôi càng vùng vẫy hắn càng ghì chặt hơn . Chặt đến nỗi tôi nghe cả nhịp đập của trái tim của tôi và hắn đang hòa quyện vào nhau . Gương mặt hắn áp sát vào gò má tôi thật ấm áp và nồng nàn .
_ Tại vì tui không muốn ai tốt với Kha hơn tui … trời sao hắn lại nói như thế , hắn làm tôi xúc động thật . Tôi muốn ngả vào lòng của hắn quá chắc là ấm áp lắm đây ..
_ Ha ha , sao mặt Kha đần ra thế đừng nói là tưởng thật nha ,,, Giọng cười của hắn làm tôi mất hứng ghê không ngờ nãy giò hắn chọc tôi thôi , trời sao mà tôi ngốc thế không biết . Đẩy mạnh hắn ra , tôi không nói tiếng nào lặng lẽ tôi quay về phòng của mình .
_ Này không ăn gì mà cứ thế đi ngủ hả tên nhóc kia . Hắn gọi với theo , nhưng tôi vờ như không nghe , tôi bỏ mặc hắn đi về phòng cua mình . Hắn chạy theo nắm lấy tay tôi giật mạnh không cho tôi về phòng .
_ Đứng yên đây tui đi mua đồ cho ăn , nghe chưa . Tôi không nói gì cả , thôi kệ cũng phải ăn thôi sáng giờ tôi đã ăn cái gì ra hồn đâu nên chắc cũng không thể ngủ được .
Ăn xong tôi vào phòng ngủ , còn hắn thì ở bên ngoài dọn dẹp những thứ mà nãy giờ tôi ăn . Không hiểu sao hắn hiền thế , chiu dọn dẹp cho tôi . Nằm rất lâu tôi vẫn chưa ngủ được ,trong người thì cứ nóng bừng bừng thật khó chịu . Cố ép mình vào giấc ngủ và tôi chập chờn mơ thấy : tôi đang chạy theo một người đàn ông , nhưng ông ta đi rất nhanh và dường như muốn bỏ tôi lại sau lưng . Tôi chạy theo trong vô vọng và đau đớn khi thấy ông ta bước lên chiếc xe hơi cùng với một người phụ nữ và một bé gái . Không ông ta chỉ có một người vợ thôi và đó là mẹ tôi nhưng sao bây giờ lại có thêm một người nữa .
_ Ba! Ba ! Ba đừng bỏ mẹ và con mà , ba ơi về đi ba ơi …. Ba…. Tôi hét lên và giật mình choàng tỉnh , bên cạnh tôi không ai khác mà chính là hắn .
_ Sao vậy mơ thấy gì hả? Gặp ai thế tui nghe Kha hét lên ghê lắm !! Trời Kha sốt rồi nè, nằm đây đi tui đi mua thuốc . Nhìn thấy hắn lo lắng cho tôi trông thật đáng yêu , nhưng trong lòng tôi giờ đây rối bời . Sao hình ảnh ngày xưa lại quay về khi mà tôi đã muốn quên tất cả . Tại sao ông trời lại bất công với tôi thế .
_ Thôi không cần tui đi tắm là hết sốt thôi . Tôi nói lớn nhưng mà hắn đã đi từ lâu rồi , mặc kệ không quan tâm nữa tôi đi tắm thôi .
Những dòng nước mát hình như không hề giúp hạ thân nhiệt tủa tôi mà ngược lại hình như nó đang tăng lên . Tôi cảm thây thật khó chịu và cái chân bây giờ lại đang trở chứng . Lúc nãy chắc tại tôi lết nó đi nhanh quá nên động vết thương rồi . Cố hết sức tôi mới có thể mặc xong cái quần đang mặc nữa chừng thì
_ Oạch .. nước trơn quá nên tôi lại té thêm lần nữa trong ngày , thật là chán nản sao tôi lại hậu đậu nhu thế . Nhưng bây giờ khổ nhất là đứng dậy không được , tôi hoàn toàn bất động.
_ Trời ơi sao thế này , nhóc có sao không , sao Kha cứng đầu thế không chiu nghe lời tui.
Ẹc chết tôi rồi hic, tôi chưa có mặc xong đồ mà cái quần còn chưa kéo lên hết, làm sao đây . Thôi đành phó mặc cho trời thôi , hình như hắn cũng có những ý nghĩ giống tôi , hắn thoáng nhìn xuống quần của tôi rồi kéo nhanh quần của tôi lên . Tôi thấy mặt của hắn cũng đỏ lên không biết có phải vì tức tôi quá nên mới đỏ lên hay là còn vì một lí do khác. Hắn ẵm tôi vào phòng nhẹ nhàng lau khô tóc cho tôi . Hắn còn mặc áo cho tôi nữa , ôi thật là hạnh phúc . Cũng may là cái nhà tắm chưa thay ổ khóa nên hắn mới có thể vap2 cứu tôi , hạnh phúc ghê …
_ Uống thuốc đi nhanh lên , người Kha nóng lắm rồi .
Hắn đưa cho tôi vài viên thuốc và ly nước . Quả thật hắn nói đúng trong người tôi bây giờ nóng thật không biết tại vì bệnh hay là tại vì hắn . Miệng tôi khô khốc uống cả ly nước cũng không thấy đỡ , cái đầu thì nhức ong ong khó chịu thật .
_ Nằm xuống ngủ đi cho nó khỏe . Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ tôi nằm xuống
Lần này tôi không thể ngủ được dù đã đắp 2 cái chân nhưng không hiểu sao trong người tôi vẫn rất lạnh giống như hơi lạnh từ bên trong thoát ra mặc dù trán tôi vẫn đang rất nóng .
_Lạnh quá Tùng ơi , kiếm coi còn cái chăn nào nữa không?? Kha chiu hết nổi rồi ..
_ Thôi khỏi kiếm chăn nữa.
Trời tên này ác quá tôi bệnh mà hắn còn hành hạ tôi , không đắp thêm mền là tôi chết chắc , nhưng khác với những suy nghĩ của tôi hắn nhẹ nhàng leo lên giường đắp chăn chung với tôi . Tôi cũng không biết hắn định làm gì nhưng tôi hoàn toàn bất ngờ lắm .
_ Làm gì dạ lên đây làm gì thế ? Tôi ngồi lên và nhìn chăm chăm vào hắn .
Không nói gì hắn nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng của hắn , đắp tấm chăn qua người tôi . Hắn lấy tay của mình gối lên đầu tôi , tay còn lạm của hắn nhẹ nhàng ôm ngang qua bụng tôi . Hơi ấm và hơi thở của hắn làm cho cái đầu của tôi thấy nhẹ hơn nhưng thay vào đó là trái tim tôi đập nhanh lắm . Mùi hương từ mái tóc của hắn thật quyến rũ thoang thoảng trong không khí . Tôi áp mặt vào ngực hắn thật là ấm áp và an toàn , cơ thề hắn thật rắn chắc tay hắn chỉ gác ngang qua bụng thôi nhưng tôi cứ nghĩ như đó là một cái ôm siết .
_ Lấy mền làm gì tui làm gối ôm cho Kha nè , ôm tui còn ấm hơn . Lần sau Kha nghe lời tui được không dạ đừng làm tui lo nữa nha . Kha có biết là tắm như thế nguy hiểm lắm không, mà Kha đang bi thương ở chân nữa . Không có tui thì hồi nãy Kha biết làm sao?? Lần sau đừng làm tui lo nha . Nè nghe tui nói không hay là ngủ mất tiêu rồi ..
_ Dạ em nghe nè đại ca , em sao dám ngủ !! Nói thật những lời hắn nói tôi không hề nghe hết hơi ấm từ cơ thể của hắn đang chi phối tôi rồi
_ Ấm không nhóc?? Hắn cúi xuống hỏi tôi gương mặt hắn gần như kề vào mặt tôi
_ Ấm , ấm lắm !!
_ Nếu tối nào tui cũng ôm Kha ngủ như thế này , Kha có chán không , Kha thích như thế này chứ . Mà thôi củng không có gì tôi hỏi vậy thôi , tui hay nói nhảm lắm hii
Hắn nói cái gì thế , mặc dù biết là hắn nói chơi nhưng tôi cứ mong sao những lời nói đó là thật . Tôi cũng muốn hắn ôm tôi mãi thôi , chỉ tôi mà thôi .
_ Thôi ngủ đi , đừng thức nữa nhóc .
Hắn nói xong quay sang ôm hẳn tôi vào lòng , tôi cứ như một đứa trẻ nằm gọn trong lòng hắn . Đã có lúc tôi nhích người nhẹ cho hắn thoải mái hơn nhưng không ngờ hắn càng ôm chặt hơn . Và rồi hơi ấm , hơi thở và vòng tay ấm áp của hắn cũng đưa tôi vào giấc ngủ …. …………………………….
*****************************88
Sáng nào cũng được hắn cõng lên lầu sướng thật , tôi thấy hôm nay thật khỏe khoắn chắc tai hôm qua được ngủ ngon như thế và nhất là lại được nằm trong lòng của hắn nữa đó ( cũng hên hôm qua máu dê của tôi không nổi lên hihi) Mới vừa ngồi xuống đã nghe giọng tía lia của con Uyên :
_ Chài tui tưởng Kha không đi học chứ , nè tập của Kha nè , cục cưng của chị . Nhỏ vừa nói vừa nựng mặt tui cứ như là em của nó thật
_ Con trai con gái nói chuyện là được rồi còn nựng mặt, vuốt má người ta . Hắn vừa nhìn con Uyên vừa cằn nhằn
Tôi cũng hơi bất ngờ với câu nói đó mà không chỉ có tôi mà nhỏ Uyên cũng thế . Nhỏ cứ đúng mà nhìn hắn . Tôi cũng thật sự thắc mắc ko hiểu câu nói là có ý gì hay là hắn ghen… khó hiểu ghê
_ Vào chỗ đi Uyên .. !- tôi nhò tiếng nhắc nhở khi thấy cô chủ nhiệm đang bước vào
_ Hôm nay cô muốn giới thiệu với lớp một bạn học sinh mới , bạn từ trường khác chuyển vào . Mong các em giúp đỡ bạn ấy nhiều …… Thì ra là có học sinh mới nên cô chủ nhiệm mới vào lớp chứ hôm cô đâu có tiết . Tiếp theo lời nói của cô là lời giới thiệu của bạn mới :

_ Chào các bạn mình tên là Vũ Trường Giang , mong các bạn giúp đỡ nhiều .
Cái tên này nghe wen wen không biết từng nghe ở đâu , bất giác ngước lên thì tôi mới nhận ra …. Trời sao tôi khổ thế này , Trường Giang chính là mối tình đầu của tôi , người mà tôi ngày nhớ đêm mong rất nhiều . Nhưng từ khi chuyển nhà đi nơi khác thì tôi đã không còn gặp Giang nữa . Tôi gặp Giang trong hoàn cảnh cũng bình thường thôi , Giang là hàng xóm của tôi . Những lần mẹ di vắng Giang thường sang chơi , nói chuyện với tôi . Nhưng ỡ Giang tôi thấy có một cái gì đó không thật , không biết có phải lúc đó tôi thích Giang là tại vì tôi cô đơn và đúng lúc Giang lại ở bên tôi . Chắc nó đã thành một thói quen của tôi tuy là bằng tuổi nhau nhưng trông Giang chững chạc hơn tôi rất nhiều nên mới cho tôi một cảm giác được che chở bảo bọc , nhưng cảm giác mà Giang cho tôi thì không ấm áp bằng hắn . Ui trời tôi nghĩ gì thế , hic sao lại có hắn ở đây .
_ Eh Kha , Giang dễ thương quá , chắc yêu anh ấy mất thôi . Nhỏ Uyên vừa nói vừa mơ màng chắc máu mám trai của nó chạy lên não rồi . ….. Mà Kha , hình như Giang ngồi dãy 3 đó vậy là ngồi kế ông rồi . Đổi chỗ cho tui nha , please
Tôi không còn thởi gian để nhìn cái mặt ham hố của nhỏ Uyên hic . Vậy là lúc nãy tôi lo ngồi suy nghĩ cô chủ nhiệm đã phân chỗ ngồi rồi mà tôi lại không nghe . Chài ngồi ở giữa hai trai đẹp , một anh thì nam tính một anh thì quyến rũ lại là tình cũ nữa chứ . Chà chà khó xử nha , biết chọn ai đây . Vừa nghĩ tôi vừa bật cười với ý nghĩ của mình thật là ham hố quá, trong hai người đó có ai để ý tôi đâu chứ ở đó mà mơ mộng .
_ Ham hố cũng vừa thôi đâu cần phải cười nhe cả răng như thế .Người mới vào ngồi kế sướng lắm hả sao mà cười suốt thế . Hắn lườn lườm tôi
_ Eh kệ tui nha tên kia , liên quan gì đến mí người
_ Tên kia nè , dám nói như thế ha ??? Hắn vừa la lên vừa ngắt lỗ mũi tôi , nói thật tôi không hề thấy đau mà chỉ thấy giống như hắn đang đánh yêu tôi .
_ Chà Kha còn nhận ra Giang không thế ?? Hay là có bạn mới quên Giang rồi .. vừa nói Giang vừa liếc nửa con mắt sang nhìn Tùng , hình như không có thiện cảm lắm .
_ Sao không nhận ra lâu quá mới gặp Giang vẫn khỏe chứ ?? Tôi nhìn Giang cười hồ hởi .
_ Cô vào rồi kìa nói nhiều quá , lấy tập ra chưa thế ngồi đó nói hoài . Tui cho một cước xuống đất bây giờ . Hắn vừa nói vừa lay mạnh vai tôi
Tên Tùng này suốt ngày cứ đòi đắm đá thật là khó ưa , đã vậy tôi hỏi mượn cuốn tập chút cũng không cho . Không cho thì thôi làm gì ghe thế tôi mượn con Uyên cũng được .Chán thật hôm nay lại có tiết Anh Van của bà cô Thanh Loan , vậy là tôi chết chắc rồi còn gì đề mà nói nữa . Không hiểu sao bà cô này lại xấu như thế ,người thì cứ suôn đuột như con khô , tóc thì khô queo , tính khí thì khò chịu chẳng ai ưa nổi . Đặc biệt chẳng hiểu sao bà ta cũng chẳng có cảm tình với tôi . Cứ câu nào khó là kêu tôi lên bảng để hành hạ tôi chán thật . Tiếng Anh tôi đã dốt giờ thêm bà cô khó tính này dạy chắc tôi chết chắc. Hôm nay học bài mới ,tức là không có trả bài thật là hạnh phúc cho tôi . Học bài mới thì chỉ có làm bài tập đơn giản thôi ko co 1 gì phải lo lắng hết . Bỗng nhỏ Uyên lấy tay với kêu tôi , trời thì ra mải mê suy nghỉ tôi không hề biết là bà cô đang nhìn tôi .
_ Lại mơ nữa hả Kha , em tới đâu rồi quay về được chưa hay là chờ cô lôi em xuống đất. Đứng lên trả lời câu 5 cho tôi , con trai gì mà suốt ngày mơ mộng . Em mà không lo học thì đất cũng không có mà cạp .
_ Da thưa cô ….. bây giờ tôi còn không biết tôi là ai chứ ở đó mà làm câu 5 , mà sao bà cô này đáng ghét thế lúc nào cũng canh me chửi rủa tôi . Trời động từ này chia làm sao đây nãy giờ tôi đâu có để ý hic chết đời tôi rồi . Tôi liếc mắt qua nhìn hắn thì hình như hắn đã làm xong rồi đang ngồi viết cái gì đấy . Tôi lấy tay khều hắn ,nhưng hắn không cho tôi đụng vào tay hắn ; tôi thấy hắn xích nhẹ ra không ngồi gần tôi nữa . Trời ý gì đây tên kia , sao lại giở chứng vào lúc này đây trời bộ muốn tôi chết hả . Nhìn gương mặt của hắn tôi thật sự ghét lắm , từ đây không thèm nói chuyện với hắn nữa . “ Kha câu 5 chia thành “has “ đó Kha “ tôi nghe đâu đó có tiếng nhắc nhỏ . Thì ra là Giang đang nhắc bài cho tôi . Tôi chỉ biết gật đầu mỉm cười thay cho lời cảm ơn .
_ Dạ thưa cô , động từ câu 5 chia thành “has”.
_ Cuối cùng cũng nói được hả ?? Tôi biết đây không phải là câu trả lời của em mà là có một bạn nào đó nhắc em . Tôi nghĩ em có bộ não thì nên biết suy nghĩ , đừng mượn của ai hết , cái đầu em đâu phải để làm kiểng . Lần sau em nên tự trọng hơn đừng ăn cắp kiến thức cũa người khác . Bây giờ cả lớp giải lao chút đi , còn Kha ngồi xuống đi .
Sao cô lại quá đáng thế tôi có làm gì để cô phải nói thế đâu , hichic chửi tôi như thế cô được gì chứ . Tôi đang ức không chiu nổi nữa thì bỗng Giang vỗ vào vai tôi ân cần
_ Thôi đừng có buồn cũng sắp ra được về rồi nãy di ngang mấy lớp kia nghe nói hôm nay 3 tiết cuồi nghỉ hii , Giang dẩn Kha đi ăn kem nha hết buồn liền .
_ Hi hi vậy là được về sớm ..uhm lát đi ăn kem . Kha ăn kem cho Giang hết tiền luôn , ủa mà sao Giang còn nhớ mỗi khi buồn là Kha ăn kem dạ ?? Sắp được ăn kem rồi tôi vui lắm hay là mình rủ hắn đi chung…… tôi chưa kip hỏi hắn thì ……….
_ Xì có gì mà buồn ko lo học hành ngồi đó mơ mộng bị vậy cũng đáng , tui mà là cô là tui cho xuống phòng giám thị rồi . Ở đó mà buồn giờ còn ngồi đây than thở xì ….. Từng câu nói của hắn còn đau hơn từng lời chửi của cô nữa . Sao hắn lại nói thế tôi có làm gì hắn đâu ,
_ Nè bạn , bạn không nên nói thế chuyện không chú ý khi nghe giảng là chuyện thường thôi , nãy tôi cũng nhìn thấy bạn đang vẽ hình gì đó mà . Mà Kha bị cô la nặng như thế cũng là tại bạn thôi nếu lúc nãy bạn chịu nhắc Kha thì có lẽ Kha đâu bị cô nói nặng thế….-Giang nói tôi mới nhớ , hắn không hề muốn nhắc bài cho tôi sao lại thế nhỉ ???
_ Thôi tôi không dư hơi mà đi giúp đỡ những người không lo học ngồi tơ tưởng đến người khác , cái đầu là để suy nghĩ chứ đâu phải để mơ mộng lung tung hay là giống cô nói đó đâu phải để làm kiểng …………..
_ Eh tên kia đừng có quá đáng nha , chuyện của tui ko giúp thì thôi đừng có xen vào chửi rủa , ờ tui ngồi mơ mộng đó , mơ về ai cũng là chuyện của tôi mà yên tâm đi dù tôi có mơ về ai đi nữa thì 3 chữ “ Nguyễn Thanh Tùng không bao giờ tồn tại trong lòng tui …
Tôi nói xong định bỏ chạy thật nhanh nhưng mà cái chan đau đâu có nghe lời tôi còn làm xém chút tôi té thêm làn nữa …..
_ Làm gì đó đứng yên nghe không hả sắp reng chuông về rồi để tui cõng xuống lầu nghe không hả ??
Tôi đứng lại không phải vì nghe lời hắn mà tại vì cái chân của tôi đang bắt đầu đau rồi , khó chịu thật . Hắn hình như cũng nhìn thấy gương mặt tôi đang nhăn nhúm vì đau nên vội chạy đến đỡ tôi .
_ Buông ra … tôi hét lên và xô mạnh hắn . Tránh ra đi tôi không cần đâu dù cho chân có chảy máu tui cũng dám làm phiền đến người thông minh đâu . Tôi có virut não nhũng đó nên đừng chạm vào tôi nghe chưa ….
_ Chân của Kha đau hả , bị sao thế Kha !! Thôi được rồi đừng tức nữa ngồi lên lưng đi Giang cõng Kha xuống lầu , ngày mai đi học cũng đứng chờ Giang đi nha tui cõng lên cho khỏi cần chờ ai hén và bây giờ chúng ta đi ăn kem nào .
Giang vừa nói vừa ngồi xuống đưa tấm lưng rộng cho tôi ngồi lên , tôi ngồi lên Giang còn xoay mấy vòng làm tôi chóng hết cả mặt và cưới vang thích thú . Tôi hoàn toàn quên hế những bực bội trước đó , tôi chỉ còn đau lòng khi nhìn vào ánh mắt của hắn . Sao hắn lại nói với tôi như thế , tôi đâu có đáng bị như thế . Nhưng mà nhìn vào mặt hắn tôi càng bực bội. Bỗng hắn nắm chặt cái cặp của tôi và hắn nói gần như hét lên với tôi :
_ Kha mau xuống đây nhanh lên ,tui cõng xuống nghe chua ???
Tôi không nói gì chỉ đẩy tay hắn ra rồi kêu Giang đi , bây giờ tâm trạng không tốt tôi không muốn bị tồn thương bởi hắn . Hắn một lần nữa hét lên .
_ Kha nghe không hả ???
Nhưng tôi vẫn ngồi yên mặc dù biết có một ánh mắt đang dõi theo từng bước đi của Giang . Kệ hắn dù gỉ chiều nay tôi cũng có buổi hẹn với Giang rồi , không thèm quan tam tới hắn nữa
*************************
Tôi cùng Giang đi ăn kem ở một quán trên đường Trần Hưng Đạo , quán kem nhìn cũng sạch sẽ và thoáng mát . Tôi thì vừa ăn kem thì vừa nghĩ về hắn còn Giang thì hình như đang vui lắm cứ đang huyên thuyên chuyện gì đó . Tôi cũng không quan tâm nhiều lắm , vì đang bận nghĩ đến hắn , nghĩ lại tôi cũng khùng thật tự nhiên bỏ hắn đứng đó rồi chạy đi với Giang , mà cũng tại hắn thôi ai kêu chọc tôi giận chứ còn nói toàn mấy câu làm đau lòng người . Ăn xong kem tôi và Giang đi về ngồi trên xe của Giang mà không hiểu sao tôi lại nhớ đến hắn hoài . Cái mặt dại trai như tôi vậy mà hồi nãy còn dám la to là trong lòng tôi không hề có 3 chữ Nguyễn Thanh Tùng , nhảm nhí hết sức . Đúng là khi giận lên người ta nói nhiều câu khó hiểu thật . …
_ Kha vẫn còn nghĩ chuyện lúc nãy hả … Tiếng của Giang đột ngột vang lên làm tôi giật mình ..
_ Chuyện gì nữa Kha đâu có nghĩ gì nữa , Kha chỉ nghĩ làm sao để ăn hết tiền của Giang thôi mà . hihi
_ Trời Kha ác quá nha , nhưng nếu Kha thích thì Giang sẵn sàng nhịn ăn sáng để bao Kha ăn …
_ Thôi không cần phải thế , tới nhà Kha rồi bb hén !!
_ Mà Kha nè mai Giang chờ Kha ở trước cổng nha , để Giang cõng Kha lên hén giờ Kha vào nhà đi mai gặp.
Trời chán cái ông Giang này thiệt người ta đã không muốn nhớ chuyện ngày mai rồi vậy mà ổng còn ráng nhắc , chán ghê . Ngày mai chắc phải nhờ Giang thôi chứ còn hắn chắc vẫn còn đang ghét mình lắm đây ,hic hic . Đêm nay sẽ là một đêm khó ngủ đây , tương tư hắn mà mình thức khuya hoài chắc nhan sắc mau tàn phai lắm đây
Sáng sớm vừa bước chân ra đường đã thấy u ám rồi , chắc lát sẽ có mưa đây mà . Đứng chờ hoài mà không thấy bác xe ôm yêu dấu đâu , tôi bắt đầu bực rồi đấy nhá . Cuộc đời tôi ghét nhất là ai trễ hẹn , nên tôi chưa bao giờ bắt ai chờ cả …. Sao hôm nay bác ấy lâu thế , không lẽ ý trời hôm nay tôi được nghỉ học sao .
_ Bác ấy không tới đâu đừng có đứng đó mà chửi rủa người ta nữa , mau lên đây tui đưa đến trường . Cái giọng nói này nghe quen lắm nha , trời thì ra là hắn sao hắn lại ở đây thế không lẽ tui chưa tỉnh ngủ hả choy` .
_ Gì dạ tới nhà tui chi đây sao biết bác xe ôm không tới lát bác đó tới bây giờ đó , lo đi học đi đừng có nhiều chuyện , tui xịt chó ra cắn bây giờ ….
_ Ủa mới nuôi chó hả , sao hôm bữa tui ở lại ngủ có thấy con chó nào đâu …. Má ơi tôi quên mất hắn và tôi đã cùng nhau một đêm ,,,,,,,,,,, ngủ chung .Vậy là không chọc hắn được rồi tức thật .
_ Thôi khỏi chờ nữa lên nhanh đi tui chở đi học , trễ giờ rồi . Nãy tui chạy ngang vô tình thay bác đó đang ngồi vá xe rồi không đi được đâu , tui cũng nói là khỏi qua rước Kha rồi … Chài cái tên vô duyên này sao mà tài lanh thế , thật là khó ưa ..
_ Bây giờ còn đứng đó àh có tin là tui ẵm Kha lên xe giống như chú rể ẵm cô dâu lên xe hoa ko hả tên kia???
Ờ làm sao mà tôi không tin được , ai chứ hắn thì dám lắm nha . Hắn mà làm thế thật chắc tôi chết mất hàng xóm mà thấy thì thế nào cũng viết truyện tiểu thuyết lung tung . Tôi leo lên ngồi sau lưng hắn cố ý lấy cái cặp chắn ngang . Hắn với tay ra sau , giật lấy cái cặp để lên phía trước và kéo tôi ngồi sát vào hắn .
_ Yên tâm đi nhìn Kha là biết toàn là xương không thôi mà tui thì không có hứng thú với xí quách nên cứ ngồi sát vào, tui không ăn thịt đâu mà sợ . … Trời không lẽ hắn không thử nói nhẹ nhàng với tôi hơn được sao ,ví dụ như : “ Kha nè, tui sáng sớm lạnh quá Kha ngồi sát vào tôi được không thế Kha ? . Như vậy phải dễ thương hơn không …
_ Tới rồi xuống nhanh đi làm gì mà giống rùa thế ? đứng đây chờ tui nha , tui cất xe rồi tui đưa lên .
Tất nhiên là phải chờ hắn rồi chân tôi vầy lết sao nổi !! Tôi thấy ngay cổng trường là dáng của Giang , hình như Giang nhìn thấy tôi rồi , Giang đang mỉm cười đi tới . Chết tôi rồi , vừa lúc đó thì hắn bước ra Giang cũng nhìn thấy hắn , tôi thây bước chân của Giang cũng khựng lại nhưng rồi Giang nhanh chóng vui vẻ chạy về hướng tôi .
_ Sao Kha đến muộn thế là Giang chờ wa trời nè hihi
_ Nè con trai đừng có nhiều chuyện như thế chứ , còn tên kia mau ngồi lên đây hay là để tui phải la lên hả . Hắn vừa lườm Giang vừa quay sang hối thúc tôi , không hiểu sao lúc đó tôi hiền như một chú cún con ngoan ngoãn ngồi trên lưng hắn . Còn Giang thì không nói thì ai cũng biết gương mặt của Giang lúc đó buồn xo và trông thật thảm hại . Bỗng Giang đưa tay nắm lấy cái chân đau của tôi giật mạnh làm cho tôi phải kêu lên “ Á”
_ Gì thế !! Hắn hỏi tôi và hình như khi đã biết nguyên nhân tại sao tôi la ,thế là gương mặt của hắn đỏ lên trông ghê quá không biết hắn định làm gì :
_ Này tên kia lát nếu còn muốn về nhà nhìn má thì nên bỏ tay ra đi , hay là mày muốn đi xe khác về nhà . Nếu còn không buông ra thì chuẩn bị về ăn cơm với má lần cuối đi …. Hình như những lới nói của hắn ko hề làm Giang sợ mà thậm chí Giang còn bóp chặt chân tôi hơn khiến tôi phải la lên thêm tiếng nữa .
_ Cái thằng chó này , tao kêu buông ra mà nghe chua , nghe không hả thằng khốn . ,,,,,- tiếng hắn to đến nỗi làm cho một vài phụ huynh phải quay sang nhìn , hắn làm tôi bất ngờ quá sao hắn lại nổi nóng thế nhỉ , không lẽ là vì tôi – một tên nhóc mà hắn ko ưa lắm . Lần này thì hình như có tác dụng thật , Giang đã buông hẳn cái chân của tôi ra và hắn lầm lì bước đi không nói với tôi nữa tiếng .
_ Cái chân sao rồi ? Hắn hỏi nhỏ
_ Hình như chảy máu lại rồi ! Hix
_ Cái thằng chó đó điên rồi ah !! Sao tự nhiên lại thế , thằng này không đập nó không sợ mà . Mà nè , chuyện hôm qua tui xin lỗi , chắc Kha thắc mắc tại sao hôm qua tui như thế nhưng mà tui có lý do của tui ,,, mà lý do gì thì bây giờ Kha không biết chắc hay hơn . Hôm qua tui không cố ý đâu thật đó , thông cảm cho tui nha .
_ Nhưng mà mấy người làm tui buồn , tui tức giờ tính sao không lẽ xin lỗi là xong hả, trên đời đâu có chuyện dễ thế hix
_ Tui biết tui sai rồi , bây giờ Kha muốn làm gì tui cũng được , muốn đánh muốn chửi tùy Kha xử lý hết đó , chịu không Kha ?? Nhưng mà Kha hứa với tui nha , dù cho tui có làm cho Kha buồn nhiều Kha cũng đừng bao giờ nói trong lòng Kha không bao giờ có ba chữ Nguyễn Thanh Tùng nha Kha ? …………. Tôi nhìn sâu vào mắt hắn ,tên này khó hiểu wa không lẻ chỉ có câu nói của tôi mà hắn suy nghĩ nhiều như thế sao , trời ôi con còn ngây thơ lém xin người đừng bắt con phải suy nghĩ nhiều . Nhìn mặt hắn tôi nghĩ chắc không phải nói chơi đâu hì hì tại hắn không biết thôi nguyên tối hôm qua tôi mất ngủ vì hắn mà . Mà tên nà cũng thay đổi nhanh thật vừa nãy hắn còn hét toáng lên với Giang vậy mà bây giờ hiền cứ như đứa trẻ đang xin kẹo , phải chăng là nhờ tôi hihi..
_ Ờ không biết, hên xui để suy nghĩ lại !
_ Nói gì “ suy nghĩ lại hả “ muốn chết hả , cho chết nè … hắn vừa nói vừa xoay tôi vòng vòng , lại còn ngả ra sau cầu thang hăm dọa cho tôi rớt xuống …. Vui thiệt là vui thì bỗng …..
*****************************
_ Hai em làm gì thế , chưa lo vào học mà còn giỡn ở đây hả ? Có biết là vào trễ thì tôi không cho vào lớp không hả ? Học hành không lo đùa giỡn thì nhanh lắm !
Không biết ai mà vô duyên thế người ta đang lúc cao trào ….vui vẻ thì tự nhiên la lên làm mất hứng ghê luôn , gi
avatar
karen18
Bộ đầu
Bộ đầu

Tổng số bài gửi : 43
Join date : 21/07/2012

Về Đầu Trang Go down

Re: ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Bài gửi by karen18 on Mon Jul 23, 2012 4:14 am

truyện dài trên mạng hay lắm tuy khong phải karen viết nhưng karen rất thích
avatar
karen18
Bộ đầu
Bộ đầu

Tổng số bài gửi : 43
Join date : 21/07/2012

Về Đầu Trang Go down

Re: ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Bài gửi by Hoàng Phi on Mon Aug 13, 2012 9:55 am

Hihi...hay..nhưng ko thực tế cho lắm...vì ở ngoài ko ai như thế
avatar
Hoàng Phi
Quý Phi - Kim Bài Thiên Tuế Khang Ninh
Quý Phi - Kim Bài Thiên Tuế Khang Ninh

Tổng số bài gửi : 923
Join date : 14/02/2012

Về Đầu Trang Go down

Re: ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Bài gửi by windy_wall_22 on Mon Aug 13, 2012 4:15 pm

Hoàng Quý Nhân đã viết:Hihi...hay..nhưng ko thực tế cho lắm...vì ở ngoài ko ai như thế
kệ tui đi tui viết sao kệ tui ai biểu đọc chi rồi mà nói hả clown nhưng mà cũng chân thành tiếp thu hấp thụ để chuyển hóa thành một bài văn tốt hơn cyclops
avatar
windy_wall_22
Thây ma đã hành quyết
Thây ma đã hành quyết

Tổng số bài gửi : 71
Join date : 18/05/2012
Age : 24

Về Đầu Trang Go down

Re: ANH LÀ LẼ SỐNG CỦA ĐỜI EM hjhj

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết