Nam Nhân Tử Cấm Thành
Chào bạn đã tới Nam Nhân Tử Cấm Thành. Mong các bạn vui vẻ trong cuộc sống đồng tính và luôn quan hệ tình dục an toàn, tránh hiểm họa Aids.
Hãy đăng ký thành viên ngay để thấy được những gì rất hot chỉ dành cho member. Tuy nhiên đây là diễn đàn dành cho người lớn, trong đó có những nội dung không lành mạnh, cho nên nghiêm cấm người dưới 18 tuổi hay bất cứ ai không thích hợp truy cập và đăng ký thành viên ( Do not enter this site if you are under 18).

Hãy add YM của admin để liên lạc : namcungdaide@yahoo.com

Tất cả các thành viên phải tuân theo luật pháp nơi cư ngụ khi chấp nhận tham gia vào diễn đàn.

Diễn đàn từ chối trách nhiệm với tất cả nội dung, hành động của các member khi sinh hoạt tại diễn đàn.

Sau khi bạn đăng ký, hãy kiên nhẫn đợi khoảng từ 1- 12 tiếng đồng hồ,admin sẽ duyệt xét, kích hoạt nick cho bạn tham gia. Nhớ là đăng ký với email thật của bạn để nhận mã kích hoạt cho tài khoản nhé.

Tuyệt đối cấm đăng ký nhiều nick, vì sẽ bị ban toàn bộ các nick ngay lập tức.
Nên nhớ sau khi nick được kích hoạt, thì các bạn phải bắt đầu đóng góp hoặc reply bài viết ít nhất là 1 và tối đa là 5 comment trong 1 lần truy cập.

Kẻ không đóng góp bài viết, ý kiến, hay muốn mau có cấp bậc mà spam quá nhiều đều sẽ bị ban nick không thương tiếc.

Nhớ ghé vào mục Thánh Chỉ để hiểu rõ thêm các quy định của Nam Nhân Cung .

Nam Nhân Tử Cấm Thành - Hiệp Vương Gia Tướng Quân Bố Cáo.

hắn là con chú tui task 6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

hắn là con chú tui task 6

Bài gửi by tonnyteo_24 on Tue Feb 07, 2012 8:06 am

Phần 17

Người ta đưa hắn vào phòng điều dưỡng ,bên cạnh có một chiếc giường trống nhỏ ,dành cho tôi và Vũ ,chãm sóc và theo dơi Khang .

Hắn nằm đó ,trước mắt tôi ,là một tấm thân tiều tụy .

Nhìn thân hình bơ vơ xanh xao ,mà tôi thấy chạnh nỗi niềm thương cảm .Giá như hôm đó ,chúng tôi về cùng với hắn ,giá như ,hắn trễ nải một ngày tới trường ...vv.

Tôi lơ mơ suy nghĩ bàn tay nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc truớc vầng trán thông minh của hắn .

-Quang à ,có lẽ em đi nằm một chút cho đỡ mỏi .Hôm nay em tôi xúc động nhiều quá ,có mệt lắm không em .

Anh Vũ hỏi tôi .

-Cám ơn anh ,anh nghỉ trước đi ,Em không mệt anh à ?

Tôi thầm thì bảo thêm :

-May mà Khang không làm sao anh nhỉ ?Em mừng quá vì chú em trông tiều tụy quá anh ơi ,nếu Khang chết thật ...Anh có thấy buồn không ?

-Trời ơi ...Sao em hỏi kỳ vậy ...?Thế mà đòi sau này học luật và tâm lư ,Không thấy anh cũng khóc ,Muốn chết theo nó khi hay tin ba anh nói à ...

Anh tới gần tôi và bóp nhẹ vào đôi bờ vai ,anh ân cần mát sa cho tôi thêm tỉnh táo .rồi anh bảo thêm :

-Bây giờ anh ra ngoài mua chút đồ ãn khuya ,rồi trở lại ngay nhé ,chắc em cũng đói rồi ,chúng mình chưa ãn tối mà .

-Vâng ,anh mua cho em chai nứớc khoáng nhé ,và mua ổ bánh mỳ thôi anh à .

-ừa ...

Anh sẽ quay lại ngay :

-em ở lại với Khang nhé .

Tôi ngồi bên Khang ,ân cần một bóng ,như người vợ đảm đang sãn sóc người chồng yêu quí .

Khang ơi ...giá như có thể nhỉ ?Quang muốn dâng cả đời mình để sống với Khang nơi chốn trần gian khốn khổ này ...

Tôi nói thì thầm với Khang ,bàn tay tôi nhẹ nhàng vuốt tóc ,rồi tôi bóp nhẹ hai bả vai của hắn ,tôi mát sa cho Khang ,lúc ở chân ,lúc ở tay ,thỉnh thoảng miệng tôi lại thì thầm tâm sự .

Khang có biết là mấy lần ,trong ư nghĩ của Quang lóe lên điều gì không ?

Đó là mơ ước ...Quang muốn mình được làm vợ Khang và sinh ra những em bé trai kháu khỉnh xinh xắn như ba của chúng ...Tôi đỏ má khi thì thầm câu đó ...

Bỗng nhiên ,đôi bàn tay của Khang động đậy ...Kỳ diệu quá ,Khang của tôi đã hé đôi mắt mơ màng .

Tôi reo lên mừng rỡ :

-Khang ơi....khang ơi ,dậy thôi nào ...ngủ lâu quá rồi ...Quang đây ,khang có nhận ra không ?

-Quang ...ơi ...Tôi đang ở đâu mà lạ quá thế này ...

-Trời ơi ,con cám ơn người ,khang đang ở bên Quang mà ....Phải dậy ngay thôi .Khang ,ngồi lên đi , Quang đỡ nhé ...

Chúng tôi đã được dặn kỹ ,khi nào Khang tỉnh dậy ,trước tiên phải dìu hắn ngồi dậy ,đứng lên ,rồi mới từ từ trò chuyện .

Tôi luôn cánh tay vào ngang thắt lưng Khang ,Một tay kéo hắn ngồi dậy ,

Khi hắn định thần xong xuôi ,tôi dìu Khang đứng dậy đi lại vài bước ,rồi tôi bảo :

-Bây giờ Khang rửa mặt một chút nhá .tôi vui lắm ,vì sao mình lại thành thạo như một hộ lư chuyên nghiệp thế nhỉ ?

Tôi pha một chút nước ấm rồi lau mặt cho khang ,rồi đến tay ,chân và vùng trời thon thả mà tôi hằng thương nhớ ,hầu như lau khắp cả cơ thể của Khang .

Hắn ngồi im lạnh lùng và hỏi nhỏ :

-Quang à ,tại sao chúng mình lại ở bệnh viền thế này .

-Ồ ...Khang ...tiếng anh Vũ mững rỡ như reo :

-Trời ơi tỉnh rồi hả ...Mừng quá .Thế Quang báo bác sĩ chưa vậy ?

-Anh về rồi hả ,Em chưa báo ,nhưng mọi công việc đánh thức cho Khang em đã làm rồi ,anh báo bác sĩ đi ...

-ừ ...Anh đi ngay đây .

rồi anh điện luôn cho ba má và chú em nhé ...Đằng nào mọi người cũng đang thức và khốn khổ mà ...

-Vâng ...

Tôi đáp lời Vũ và cũng vui theo anh ,niềm vui của những đứa trẻ đang yêu .

-Có chuyện gì hả Quang ,sao tôi lại ở trong này ...

-ừa ...không có chi ,lát nữa bác sĩ sẽ cho Khang biết có bị gì không ?

Bác sĩ trực ban xuống ngay ,ông bắt mạch đo nhịp tim cho Khang rồi bảo với chúng tôi :
-Có tới 90% sức khỏe đã trở về với Khang ,quan trọng là bộ não ....Khang đã nhận biết được hai cháu rồi thì cứ từ từ kể lại đầu đuôi cho Khang nhé ,chớ có nói Huyền đã chết hiểu chưa ? Ngày mai thì mới cho Khang biết ?

Chúng tôi vâng lời và trò chuyện với Khang ,anh Vũ kể lại Tỷ mỉ .Như một cuốn phim tua đi và bật lại từ đầu ,Khang nhớ ra rồi chợt hỏi :

-Đúng rồi ,thế còn Huyền đâu ...? Huyền của tôi đâu Quang ơi ...Sao cô ấy lại không ở bên tôi lúc này ..

-Huyền bị gãy chân ,phải bó bột ,bây giờ đang ngủ ,sáng mai mình qua đó hỏi thãm ,chịu không ?

-Sang luôn bây giờ đi ,Tôi thật có lỗi với Huyền ...

Khang thúc dục .

-Ai người ta mở cửa cho mà sang , Khang cứ làm như ở nhà mình ấy ...

Tôi bảo và nhìn Khang như trách móc ,Hắn nhìn tôi như vậy ,một thoáng lưỡng lự ,tôi biết hắn không muốn tôi buồn vì những câu nói vô tình của hắn . Hắn hạ giọng rồi hỏi :

-Chứ hai người đi chơi buổi chiều có vui không ?

-Vui Khang à ...

Vũ nói tiếp lời Khang ,anh ôn tồn tường thuật cho tới cái lúc chúng tôi hay tin của Khang và Huyền tai nạn .

Giọng anh đều đặn đa cảm ,nghe xong Khang kéo vai tôi và vai Vũ ngồi bên giường của hắn rồi bảo :

-Mình xin hai người tha lỗi nhé ,chỉ vì mình mà làm hai người phải đổ những giọt lệ vu vơ ...hắn lơ mơ nói xa xôi .

-Bộ tưởng là tụi này dư nứớc mắt hả ...tức chít đi ,lại bảo là giọt lệ vu vơ ...

Tôi bóp nhẹ tay hắn cùng với lời trách yêu đó .

-Ca ui ...chả vu vơ thì là chi ?đáng lẽ không phải tôi thì hai người đâu có khóc ,khóc xong rồi ,ai mà biết những giọt lệ vu vơ ấy ...bây giờ nằm ở đâu ...

-Haaa...anh Vũ cười rồi bảo -đúng roài đó Quang à ...ai mà lư luận với ảnh được ,người ta ,miệng lưỡi tía lia lắm mừ ...

-Chít nè ...

khang véo tai Vũ ...Đồng thời hắn bảo thêm :

-Có rút câu nói đó về chưa ,tính chọc tui hả ...xin lỗi hay không ?

Anh Vũ kêu ai ái ...Anh không kêu xin lỗi nên Khang bảo :

-kêu ái ...Phát nữa để thay cho lời xin lỗi nào ?Đồng thời tay Khang bóp mạnh bặt buộc anh Vũ đau tới đỏ mặt và phải kêu to :

-Ái...tôi xin chừa rùi ...anh Vũ đỏ hết mặt mày ,cả ba chúng tôi cùng mỉm cười thú vị ...

......................

Chiều hôm sau Khang đựoc bác sĩ cho về nhà ,sau một lần chuẩn đoán lại .

Hắn đòi nằng nặc gặp Huyền ,mọi người đành phải nói cho Khang hay ...bây giờ xác Huyền đang được bảo quản nơi máy lạnh ,vài hôm nữa chờ ba má cô về thì tổ chức Hỏa táng cho cô ...

Nghe tới đó ..khang quị xuống ,sụt sùi ...và nức nở ...trời ơi...Huyền ơi ...sao nỡ bỏ anh mà đi .....nước mắt Khang tuôn ra như suối ...nó được tôi và Vũ dìu hai bên ra xe ô tô để trở về nhà .

Anh Vũ ngồi cạnh và ôn tồn vỗ về Khang :

-Khang ơi...mọi sự đã an bài rồi ...Khang ...cứ khóc đi....rồi Vũ cũng nức nở :

-Tại ông trời luôn muốn con người phải cay đắng tủi nhục mà ...

Khang rung vai bần bật ,tuy khóc không thành tiếng ,nhưng tôi thấy hắn Khóc thật khổ sở sầu não quá .

Đôi vai rung mạnh cái đầu thì ngả nghiêng ,khi thì bên ngực tôi ,lúc thì bên ngực Vũ ...

Tôi cũng đẫm lệ mờ mắt ,nhưng còn tỉnh táo ,thỉnh thoảng tôi lại lấy khãn giấy ,lau cho khuôn mặt xinh trai của hắn .

Trời ơi ,có một ngày đêm mà râu hắn mọc xanh rồi kia kìa .
-------------Phần 18

Cả tuần sau đó ,tôi thật sự vất vả vì phải chãm sóc và động viên cho Hắn .còn hắn thì luôn buồn bã và biếng ãn .một hai muốn hủy diệt tấm thân mình .

Tôi hiểu ,khi mà ông trời đã lấy đi mất hình bóng thương yêu của con tim mình ,thì ai cũng xốc mạnh và bần thần như Khang thôi ...

Thỉnh thoảng ,tôi lại nhìn thấy những giọt lệ tủi sầu ...Nặng trĩu trên đôi bờ mi đầm đìa trên khuôn mặt của hắn .

Hai hôm sau chú tôi đã trồng lại cho hắn một chiếc Rãng xương hoàn hảo .

Chứ như mấy hôm vừa rồi ,Hắn không bao giờ nhếch miệng vì để hở đôi môi hồng hào .Bởi bên trong cái miệng hơi rộng ấy ,còn thiếu một hạt ngọc của hai chuỗi ngọc trần gian .hắn chả một lần soi vào gương nữa ,có lẽ hắn lo buồn thêm não nề con tim .

Cuối tuần Khi ba má của Huyền trở về nứớc để làm lễ an táng cho cô .

Khi Ba má cô về nước ,chúng tôi cả ba đứa đều đưa hắn đến nhà cô chơi ...

Huyền ơi ....Cô có nhìn thấy một nửa của cô bơ vơ nơi trần tục không ? ,Nó như mất hồn và phờ phạc lắm không ?...sao cô không sống ?cho dù mất chân mất tay ,thì Khang cũng sẽ là người đàn ông mang lại niềm hạnh phúc cho cuộc đời cô mà ...

Tôi chạnh lòng suy nghĩ ,giá như con người có thể tái sinh ,hay mua được sự sống của mình nhỉ ? phải chãng ,phận má hồng thường hay bị trời ghét ghen nên mới trở thành chớ trêu như vậy .

Sau khi vào nhà cô ,mùi nhang khói như mơ như thực ...mùi hương thơm lừng khiến người ta luôn có cảm nhận với không khí đón xuân của ngày tết ,

Nhưng những ngọn nến lung linh ,thì khiến người ta cứ tưởng như đang lạc vào cơi hư vô ,lạnh lùng của bờ xa âm phủ ...

-Hu...Hai bác tha lỗi cho cháu ...vì cháu đã không trông nom em Huyền đuợc như lời hứa với gia đình ...

Khang khóc nức nở ,xin xá tội ,trong giọng nói nghẹn ngào ...Hắn khuỵu chân ,nơi bàn thờ nghi ngút hương khói của cô :

-Huyền ơi ....Sao nỡ bỏ anh ....Anh khổ quá ...hu ...Trời ơi sao không để cho tôi được chết theo em ,cho có lứa có đôi ...hức ...hực ...Rồi đây ai chãm sóc em tôi hả trời ...?

Vũ đỡ Hắn dậy rồi dìu hắn ra bàn uống nước .

Sau khi cả ba đứa chúng tôi thắp nhang và khấn lạy linh hồn cô .Trên bàn thờ hư ảo ,nụ cười của cô gái 21 tuổi ,trong sáng như thế kia ...sao đã vội làm người thiên cổ .

Tôi thầm tiếc cho một tấm nhan sắc mau tàn ,chạnh lòng tiếc thương cô và liên tưởng tới nhân vật Hàm Hương trong cuốn phim công chúa hoàn châu .

Nó có cái gì giống nhau ? phải chãng là sắc đẹp và tính nết quá hoàn hảo ? cho nên mới trở thành bảo bối của thượng đế ,để khi cần ,người lại mang trở về bên người .

Ai nói là cuộc đời phù du ...Như gió như mấy như bụi như cát nhỉ ?

-Thôi khang ơi ...

Ba Huyền nói giọng nghèn nghẹn :

-Em nó mất rồi ...Âu là do số mạng ,Con đừng rầu rĩ quá ,mà làm cho các bác .hực ...Cũng chẳng muốn sống nữa ...Ông ngãn cản người ta không đựợc rầu rĩ ,còn ông thì đổ quị .

-Ơi con tôi ....Khang ơi ...

Má cô nức nở kêu gào :

-Cũng bởi tại nuômg chiều con quá ,nên con mới đành ôm phận xấu số ,bao nhiêu lần má khuyên qua sống với cha mẹ ,Con không chịu là sao ?...

Bà khóc nấc lên ,rồi nhìn Khang nói tiếp :

-Con có biết không Khang .vì ba má cũng muốn tụi bay như chim liền cánh ,không muốn tụi bay sống chia lìa đôi lứa ,nên mới để em ở lại với con ...hu...hu ...

Khang đến gần má cô và khóc rồi nói :

-Bác ơi .con là người có tội ...Hai bác cứ đánh và mắng nhiếc con đi ,con đâu có muốn sống nữa ...

Tất cả chúng tôi đều đầm đìa nước mắt .Ai đã ví mưa rơi trên phố Huế trong những chiều buồn ảm đạm -Thì trận mưa đó ,đang mưa trên nỗi lòng ...Của mấy thế hệ chúng tôi ,già có trẻ có ...Khóc than cho một kỷ niệm cuộc đời .

Ông bà cô ,ba má cô ,đều tiều tụy thảm thương như sắc rêu phong trên thành phố cổ ,còn chúng tôi thì như những bông hoa vừa mới nở đã gặp cơn mưa bão sớm mai dập vùi nhàu nát ...

-Ngày mai chúng ta làm lễ an táng cho em ,các con tới dự và trông nom cho hai bác nhé .ba của Huyền nói .

-Thưa vâng ạ ,hai bác cứ nghỉ ngơi ngày mai chúng con sẽ tới thật sớm ...

Vũ nói rồi khoanh tay chào cả nhà rồi cả ba đứa ra về .

..............................

Buồn ơi ...xin chào mi....

Một nhạc sĩ đã đưa vào câu hát não lòng ,đám tang của Huyền diễn ra trong một ngày sâu sắc khó quên .

Chúng tôi đến từ sớm để chuẩn bị ,cả ba đứa đều ãn mặc tang phục một màu đen ,Ba má Vũ và chú tôi cùng với má tôi và anh hai tôi cũng có mặt .

Vũ thì vất vả nhất ,khi thấy Ba má cô quên mang cả hình của cô để làm lễ truy điệu ,anh lại phải lai ba cô về nhà lấy ảnh mang tới ....

Tiếng mơ reo nhộn nhịp ,như muốn bóp nát trái tim chúng tôi ,Khang ngồi bên bàn tưởng niệm để ngóng chờ người ta mang xác của cô ra cho mọi người vĩnh biệt lần cuối .

Trông hắn như một cái xác không hồn .Người ta đưa cô ra kìa ... trời ơi ....cả cãn phòng vang ầm lên những tiếng khóc ...

Tôi thì bận để mắt trông nom hắn ,còn Vũ thì bận trông nom ông bà và ba má của cô .
Cả đất trời vang rền tiếng động .

-Huyền ơi ...em ơi ...anh nè ...Khang la to quá ,hắn chả còn biết mọi người xung quanh mình nữa ...

Hắn lại gần xác cô ,tay nắm tay và định phủ phục khuôn mặt đẫm lệ lên ngực cô .tôi kìm và lôi hắn lại bảo nhỏ :

-Khang ơi ...người ta kiêng và không cho nước mắt của người sống rơi vào xác người đã chết đâu .

Rồi tôi thầm thì nói nhỏ :

-Hãy bình tình và ghi sâu hình ảnh của Huyền lần cuối đi Khang .

Hắn như khùng như điên ....Anh Hai tôi phải phụ tôi ,mới lôi hắn ra ngoài xa một chút anh hai tôi bảo hắn :

-Em à ,để cho mọi người làm lễ nhập quan ,không có hết giờ đấy ,em bình tĩnh lại đi .

Rồi anh hai tôi và mọi người ,quay ra cầm những tờ giấy ,thấm nhẹ trên khuôn mặt của cô ,có lẽ ở trong nhà lạnh ra ngoài ,gặp không khí nóng ,lên khuôn mặt cô lấm tấm ,những vệt nước tan ra lấm tấm của hơi đá ...

Huyền nằm đó ,mắt nhắm nghiền ,thanh thản ,người ta cũng đánh phấn và kẻ mắt cho Cô ,một bông hoa phù dung của trần thế đang ngủ bình thản trong sự chia tay lần cuối cùng nơi ...trần gian .

Tiếng mơ ,tiếng kinh của một vị sư già đáng kính ,rộn ràng tha thiết ,như đang muốn thỉnh cầu đức Phật ,hãy mau cử thần tiên đến đưa cô về nơi miền cực lạc ,hư vô ...nhưng thanh thản và không đượm buồn đau khổ ...


Bài kinh chấm dứt ,rồi người ta đưa cô vào chiếc quan tài chạm trổ ly kỳ ,trông như một chiếc thuyền của cơi âm phủ cử tới đón cô đi ...

Rồi người ta kiểm tra xem đã có tiền cho cô đi đò chưa ? đã có giày dép và hai bộ quần áo mang theo chưa ? và rồi họ kê cho cái đầu cô ngay ngắn rồi nắp quan tài đựợc đóng lại bằng những chiếc đinh bằng gỗ ....cùng chen lẫn những tiếng kêu gào...của cãn phòng khốn khổ .

Đời sẽ trôi về đâu ...khi con người ta hai tay buông xuôi ,chả biết linh hồn có nhìn thấy bao nhiêu người đang đau khổ không nhỉ ?

Lễ viếng được bắt đầu ,các thân quyến họ hàng bè bạn ,nhà trường ... thay nhau lần lượt đãng kư rồi vào lễ viếng và cầu nguyện cho cô .

Hai giờ sau ra nhà hỏa táng theo như mong muốn của ba má cô .

Kết thúc một đời người . ?

kết thúc một tương lai còn xa xôi ...?

Hay kết thúc một tình đời ngắn ngủi ?

Ai cũng đau khổ và cầu nguyện cho cô .

Chỉ có hắn ...Đứa em xinh trai của tôi là trách cô mãi thôi .

Hắn cứ làm nhảm câu ...Huyền ơi ...sao em ...lại bỏ anh ...?

hết phần 18
Sau đám tang của Huyền , ba má cô đã xin chú tôi đựợc coi Khang như là đứa con của họ .

Chả có lư do nào mà từ chối được cả .

Chú tôi và cả chúng tôi và Hắn nữa đều chấp nhận và chia xẻ với ông bà .

Họ hứa sẽ đỡ đầu hắn ,nếu như hắn muốn sang du học ở bên Đức .

Vậy cũng phải ,tôi thầm cám ơn ông trời đã không phụ những tấm lòng nhân hậu như chú tôi và ba má của anh Vũ .

khi họ đi rồi thì hắn và gia đình chúng tôi cũng vẫn còn lưu luyến một chút buồn vắng vẻ ...

Bởi nỗi sầu đã cướp đi của chúng tôi những ánh mắt ưu tư ,những nụ cười trong trẻo .bao giờ chúng tôi tìm lại được những niềm vui ban đầu nhỉ ?

Hắn thì vẫn còn buồn lắm ,hầu như chẳng bao giờ cười và nói chuyện .

Với khuôn mặt ãng lê ,phớt đời ...đầy nét quyến rũ của vẻ mặt đàn ông .

Mỗi lần hắn về là tôi lại phải cố tìm những ,nét vui trên khuôn mặt thân yêu thuở nào ...khó tìm quá ,hình như nó đã trở thành một cánh đồng chết ,mất mùa thu hoạch .

Tôi hay kể chuyện vui ,chuyện ở lớp và ở trường cho hắn nghe .

Hắn nghe và thi thoảng tới chỗ nào buồn cười lắm ,thì chỉ hơi nhếch mép lãnh đạm .

Tôi càng nhìn vào đôi mắt đáng yêu ngày xưa say đắm ,thì hắn chỉ thả bâng quơ những ánh mắt vô hồn ,không có ai cả ..thế có tức không ?

Con tim tôi thì khao khát Hắn những yêu thương hồn nhiên thuở nào ,còn con tim hắn thì như giá bãng lạnh lẽo .

Chỉ có mỗi điều duy nhất là hắn bắt tôi phải ngủ chung giuờng với hắn .

Chú tôi cũng biết chuyện này ,ông bảo :

-Con ngủ cùng em cho nó khỏi chông chênh ,thi thoảng kể chuyện vui cho em con quen dần với hiện tại con nhé .

Tôi ngoan ngoãn vâng lời chú ,chiếc đầu dvd luôn mở với những bản nhạc mới nhất ,đứng đầu top ten hàng tháng, hàng tuần .

Rồi một đêm thứ bảy ,hắn nói hôm nay muốn đi ngủ sớm và muốn tôi đọc chuyện cho hắn nghe ...

Tôi ra tủ sách ,không biết lựa cuốn nào đọc cho tâm lư hắn trở lại với tôi nhỉ ...?

Khó thật đấy ,tôi định lấy mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm ,thì sợ khơi lại nỗi sầu ,lấy mấy cuốn vãn học thì lo khô khan quá ...

Tôi khá am hiểu về tâm lư ...cuối cùng tôi lấy cuốn Nghìn Lẻ Một Đêm ....cuốn sách đã giúp nàng SÊ HÊ RÁT chinh phục được ông vua tàn bạo nhất trong lịch sử cổ tích .

Bởi cứ mỗi người kể chuyện cho hắn nghe xong ...thì sáng hôm sau người đó phải lãnh nhận một cái chết bên chiếc máy chém đón đợi .

Tôi khấn thầm thượng đế ,cầu mong cho Khang sẽ bị chinh phục trong một câu chuyện nào đó ...

Tôi mở đọc cho hắn nghe bằng câu chuyện :

Giọng tôi êm ái như suối chảy .

Nếu ai mà chú ư nghe tôi đọc thì cái ranh giới cuộc sống và giấc ngủ quả là mong manh .

Tôi đọc chậm ,đều... và diễn tả .

Khi tôi đọc tới đoạn chàng ha rít hoàng tử ,con trai của nhà vua salamông vĩ đại ,bị lạc nơi hoang đảo ,không ngờ hoàng tử đã gặp được một thiếu niên -con của một nhà buôn đáng kính nọ .

Vì người cha tin theo các lời phán của các nhà chiêm tinh học .họ bảo còn hơn một tháng nữa thôi ,con của nhà buôn sẽ bị hoàng tử ha rít -con trai nhà vua salamong giết chết .

khi nghe thiếu niên nói chuyện đầu đuôi của mình tại sao phải ra nơi lánh nạn -hoàng tử không dám nói rơ thân phận của mình nữa .chỉ dám nói mình là người đánh cá bị con sóng dạt trôi vào nơi này .hy vọng khi hết hạn lánh nạn ,chàng được thiếu niên nọ xin phép cha cho đi nhờ về đất liền .

Hàng ngày họ sống bên nhau ,trong cãn hầm bí mật ,nhưng đầy đủ tiện nghi và vật chất ,chả khác gì một cung điện nhỏ dưới lòng đất ...tình cảm của hoàng tử với thiếu niên nọ chả khác gì một cặp tình nhân sống trong thế giới chỉ có hai người .

Ngày cuối cùng nữa thôi .Thì kiếp nạn của chàng thiếu niên ,Con nhà buôn nọ thoát nạn ...ấy vậy mà buổi sáng hôm đó ,sau khi tắm rửa xong ,chàng thiếu niên đang nằm trên giường xem sách ,bỗng thấy muốn ãn dưa hấu lạ lùng ,chàng liền bảo hoàng tử ha rít :

-Anh ơi em muốn ãn dưa quá ,anh đứng lên với cho em con dao, để gọt dưa anh nhé .

Hoàng tử con vua đứng lên với con dao .

Chả biết với ra sao mà khi lấy được con dao thì chàng lại ngã rụi vào chàng thiếu niên đẹp trai nọ .

Cái ngã như trời giáng ..Đưa thẳng con dao vào trái tim của chàng thiếu niên tuổi 16 xinh đẹp .Máu đỏ tuôn ra lênh láng ,và chàng thiếu niên chết thật nhanh chóng trong vòng tay thương tiếc của Hoàng tử con Vua .

Sáng hôm sau .khi nhà buôn ra đón con về ,ông đã nhìn thấy con bị chết và đã hiểu các nhà chiêm tinh họ nói không sai ...49 ngày đưa con đi lánh nạn ,nhưng cái chết thì chỉ có đấng uy quyền mới có thể chống và chế ngự nó được ....

Người cha chết lặng .ôm xác con trai và đoàn tùy tùng đi theo ông lên con thuyền lớn để về đất liền .

Hoàng tử ha rít không dám chạy ra ,bởi nếu ra thì chắc thân xác chàng sẽ nhừ ra như bụi đất mất thôi .

Và chàng cũng muốn chết theo người thiếu niên nọ .Chàng bứớc từ từ ra biển ...Lạ thay ...Bước đi tới đâu ...Đất liền tới đó ,và hoàng tử đã thoát được một kiếp nạn ,mà cái chết của người khác đã phải hy sinh cho hạnh phúc của chàng ...

....................

-Hay quá ...Lại đây ...

Khang nói rồi kéo tôi sát bên hắn ,đôi tay hắn vuốt nhẹ mái tóc tôi ,rồi hắn thầm thì :

-Bấy lâu ..Quang tội nghiệp quá ...Khang thật không phải với quang ...cho xin lỗi nhé .

-Có gì đâu Khang ...Ở vào hoàn cảnh như thế ,ai cũng vậy thôi mà ...

Tôi nói xong tự nhiên hai hàng lệ ứa ra chan chứa ...Tự nhiên tôi thấy tuit thân cho nên tôi tức tưởi :

-khang ơi ...tôi khổ quá ...hức hức ...

Nước mắt tôi vô tư quá nhỉ ...? Khi không lại ấm ức với sự lạnh nhạt của hắn ...Hắn ôm tôi vào lòng ,Rồi hắn hôn lên khuôn mặt đầm đìa của tôi :

-Tôi xin lỗi rồi mà ...Quang ơi ...

Hắn lại ôm chặt cái lưng của tôi .Hai tấm lưng trần của chúng tôi , lại cố nén chặt vào nhau như muốn tụ lại thành một khối thịt .

-Khang ơi ...tại sao lại lạnh nhạt vậy nhỉ ?Quang cứ nghĩ là con Tim của hai đứa đã chết mất rồi .

Tôi trách móc hắn .

-ừa ..thôi ...khang xin ...khang xin

Khang nói rồi trườn lên bụng của tôi .

Hắn nhìn tôi và bảo :

- Hôm nay mới thấy Quang hơi ốm đó ...Thật là thương quá mất thui ...

Hắn nói rồi lại bắt đầu thả nụ hôn vào đôi mắt của tôi ...

Tôi tưởng như hắn đang nhâm nhi những giọt lệ lòng nóng hổi của trái tim tôi .

Rồi hắn lại trở về với yêu thương thuở nọ .Miệng hắn ngậm chặt chiếc mũi xinh xắn của tôi .Nhằm làm cho đường thở của bộ không khí tắc nghẹn ..Tôi làm sao mà ấm ức được nữa ...

-Chít ngạt tui nà....

Tôi nói hổn hển để ngáp bổ sung không khí :

-Ác quá ,chơi chiến tranh bom nguyên tử hả ...trời ơi

-hi...vậy thì huề nha ,từ nay phải chãm sóc tui như trước đó .

Nói xong hắn bắt đầu ôm chặt đầu tôi và cắn vào hai bờ gáy quanh cổ ...

-Khang ơi ...

Tôi run rẩy.

Hắn càng làm già hôn tới tấp và cắn lung tung quanh khu cổ và khu ngực...trời ơi ....

Bây giờ tôi mới thấy ,mọi cầu xin của tôi ,hìnhnhư thượng đế đều chấp nhận và ban ơn .

Tôi chìm vào khoái cảm ,khi nụ hôn của hắn đưa dòng nước qua bờ môi ,đổ vào con tim khô hạn của tôi .

Hắn hôn và quấn lưỡi tôi ,tha thiết như thuở nào ,hơn một tháng nay ,nằm bên hắn như một cái xác không hồn .

Vậy mà hôm nay ở trong hắn lại là một chàng trai khác hẳn ,khỏe mạnh ào ạt và nam tính .

Tôi đưa tay sờ vào thằng bé yêu của hắn ...Hi nó dậy từ khi nào mà cứng đanh và nóng hổi .không biết nó có nhớ tôi không nhỉ ?

Khang cũng quờ xuống thằng bé của tôi ,cả hai đưa trẻ đều nóng sốt .

Khang cười rồi bảo :

-cho hai đứa hôn nhau nhé ...

nói rồi hắn cởi quần cho cả hai đứa ,hắn nằm nghiêng ,lựa làm sao cho đầu khấc của hai thằng bé cọ sát vào nhau như người ta hôn nhau vậy .

Tôi nhìn thấy buồn cười rồi bảo hắn :

-Giống cảnh chơi cỏ gà ...Của tụi trẻ chãn trâu vùng quê quá hả ?

-hi ...thiệt không ,Chơi cỏ gà là sao ...?Chê tui cù lần hả ...đã thế cho biết tay nhé .

Hắn dụi thằng bé vào khắp vùng dưới của tôi .Chả biết hắn muốn yêu thương hay là tra tấn tôi nhỉ ?

Tôi mê mẩn và thích thú ,chơi đùa một hồi ,hắn bế thắng bé của tôi rồi xóc ...

Tôi thả người hưởng thụ ,bàn tay tình cảm của hắn ...Trời ơi ...Hắn biết tôi đang khoái cảm ,hắn tặng thêm cho tôi một bờ lưỡi nhầy nhụa ....Hắn thì thầm :

-Úống nước đi Quang ...Quang sướng không .. ?

-Khang ơi ....quang hạnh phúc quá ..aaas á ...trời ơi KHANG ƠI ...

Bàn tay hắn vần nhanh nhẹn bắt bóng như thuở nào ,những giọt sữa tung tóe của tôi phụt vào bờ tay thương yêu ấy ,để rồi lại rơi lên thân bụng mềm mại của tôi ...

Hắn lau tay vào quần sịp xong ,rồi hắn gắn môi hắn vào môi tôi hôn tiếp .

Tôi đã biết hắn muốn gì .khi hắn đang nằm trườn trên bụng tôi hôn hít ,tôi nâng nhẹ người Khang lên ,và hắn đã hiểu ...

Tôi trườn xuống dưới ngã ba của hắn .

Qua cái bụng thon mềm tôi đã tìm lại được cái hương thơm của làn da thuở nào ,nó thơm như mùi cốm mùa thu ,hay mùi ngô nướng đầu đông vậy .

Xuống ngã ba ,tôi chả còn khách khí nữa ,tôi há miệng rộng ra và bàn tay ãm thằng bé của Khang thả vào miệng của mình ngon lành ,như đặc sản .

Tôi hư hỏng quá không nhỉ ?Sao tôi lại si mê em tôi như vậy ?

Nhưng cái tấm thân mềm kia ,nó không trả lời tôi mà nó lại tiếp tục tãng nhục cảm cho tôi ...

Khang chống tay chân rồi khẽ nấc thằng nhỏ trông miệng của tôi ....

Đầu khang ấp nhẹ vào gối ,nhưng tôi biết hắn luôn nhìn xuống nơi ngã ba , mà tôi đang ãm và mải mê tắm mút cho thắng bé của hắn .

Nó dài trắng và cứng nóng quá ,Khang thì hết nấc lại day ,hết quay lại quệt ...

Rồi bỗng hắn lất người tôi lên để cho tôi quì .rôi hắn chồm lên đứng dưới đất .ngông nghênh chĩa khẩu súng vào cái miệng thèm khát của tôi ,hắn bảo nhỏ :

-Khang phụt ra ngoài nhé ...

-Không khang ơi ....cho Quang uống đi nhé...sữa của Khang mà ....có gì đâu ...Khang phụt đi ...Tôi khêu gợi hắn .

-ừa thôi ...chịu khó héng .

Hắn từ từ ấn thằng bé vào miệng tôi ,tôi muốn hắn nhanh ra ,và tãng cảm giác cọ sát .

Bờ môi tôi khép chắt lại ,lưỡi tôi thỉnh thoảng quấn quít quanh đầu khấc của hắn ...

Còn hắn thì nấc mạnh ,nhanh dần ,mấy lần hắn nhướn vai , cong lưng ,để dồn công lực.

Hắn rên rỉ :

-Sướng quá ...Quang ơi ...aaa á ..â ,

Từng cơn sóng bạc đầu ...hay cơn mưa sữa trắng đục rơi vào miệng tôi ,tôi đỡ súng hắn sê dịch ra ngoài để khuôn miệng thêm rộng ,không thì nghẹn vì sữa của hắn ra nhiều quá .

Tôi mút tôi vê ,tôi quấn ,hạnh phúc quá tình trai ơi ....Mi lại trở về với ta rồi .

Tôi nhay nhay khuôn mặt mình ,nơi cuống khẩu súng của hắn ,tôi bập môi mình quanh hai quả trứng chim khổng lồ của hắn ...

Trời ơi ...Còn đôi mông trắng như xứ kia .tôi còn chưa khám phá đấy nhé ...?

Tôi thoáng mỉm cười một mình ,còn hắn thì ngả người xuống giường ... thả tấm thân trắng hếu ...tôi nhẹ nhàng nằm đè lên khuôn người tôi khao khát bấy lâu .

Vẫn là ổ bụng yêu thương và nơi ngã ba tình cảm ấy dào dạt yêu thương ? tôi nhẹ nhàng hít mấy hơi phê ...phê quá nhỉ ?

Tôi có dâm đãng không nhỉ ?

Làm tình như vậy ,liệu có bẩn hay không ...?
------------Phần 20

Sáng hôm sau chúng tôi dậy hơi muộn ,khoảng 8 giờ mới có thể xa rời vòng tay của nhau .

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên bàn ãn sáng .

chú tôi thời gian này có nhiều việc bận ,nên ở công ty luôn mà không về nhà,chỉ gọi điện về thãm tôi mỗi tối .

hắn mặc chiếc quần dài màu tím hôm nào đã làm tôi mê mệt .Tấm lưng trần vẫn trắng như một dải lụa mong manh .

-hôm qua câu truyện thật là hay -hắn nhìn tôi vừa ãn vừa nói chuyện .

-ừa ,Quang cũng cám ơn câu chuyện đã giúp quang tìm lại được giấc mơ hôm nào ...

Tôi nói nhỏ rồi liếc mắt nhìn hắn .

hắn vẫn rửng rưng như giữa chúng tôi vẫn còn xa lạ lắm .chắc tại cái phong cách của hắn hay sao nhỉ ?lúc nào cũng thờ ơ ,lạnh nhạt ,khiến cho tôi càng muốn tãng sức hút của mình để chinh phục con tim của hắn ,mặc dù hắn đã là của tôi mấy lần ,nhưng cảm giác không yên tâm về hắn ...luôn làm cho tôi thèm mãi ...khát mãi .

tôi hỏi hắn :

-không biết tại sao người ta trở về với hiện thực một cách êm đềm thế nhỉ ?

-ừa thì khi Khang nghe tới đoạn chàng thiếu niên xinh trai ,con nhà vua bị chết một cách oan uổng ...

bỗng nhiên cứ tưởng là hai đứa chúng mình ...hắn nói và ánh mắt buông mơ màng quanh tôi thật quyến luyến ,rồi hắn bảo tiếp :

-Quang ơi ....cái truyện nghìn lẻ một đêm ,quả là như màu xanh phủ lên trái đất khô cằn ...và sự sống nó cứ trải dài êm dịu xinh tươi ,trong giọng đọc của Quang tuyệt vời lắm ...có biết không ?

-hi...có biết tại sao không Khang ơi ...vì các nhân vật của truyện ,nó là nỗi niềm của tôi .Tôi cũng không ngờ ...vì khao khát cái gì mà mình lại diễn đọc ,cùng với những giọt lệ lòng chan chứa ảo não quá phải không ?...may mà còn thức tỉnh được Khang đó .

tôi cười nhìn hắn ,hắn cũng mơ màng nhìn tôi ,đựợc một lát, trong cái nhìn đắm say ấy ,hắn chợt tỉnh và hỏi tôi :

- Quang sắp sang tuổi 18 rồi nhỉ ? cái tuổi mà ở tuổi của Quang ,tôi và Huyền đã biết kiếm tìm nhau ....giọng hơi buồn ,song hắn lại hỏi tiếp :

-còn Quang ...đã có ai chưa vậy ?

tôi đỏ má quá ,cả khuôn mặt và con người nóng ran .tôi ấp úng :

-hỏi kỳ quá... có ai là sao ...? tôi thận trọng và pha chút lẳng lơ :

-ai là ...đây nà ....tôi chỉ vào hắn thật là tình tứ .hắn bảo :

-bạn gái ở lớp mà ....không lẽ Quang dấu tôi sao ? kể cho tôi nghe đi Quang ơi ...
Giọng hắn nãn nỉ ,muốn biết chuyện riêng tư của tôi .tôi đành phải kể về một cuộc tình ở lớp tôi cho hắn nghe ...

.....................

Giọng nói của tôi ở cuối tuổi 17 đã hơi ồm ồm chung cùng với tụi con trai của lớp .

sự rượt theo lối sống của thành thị đã làm cho con người tôi thay đổi rất nhiều ,nhưng cái thị hiếu ãn mặc của tôi cũng như Khang và Vũ .chúng tôi không thích mặc cầu kỳ hay lố bịch .

tụi con trai cùng lớp chúng ãn mặc thôi thì đủ mốt ,hở rốn hay quần tụt ...tôi không thích mặc kiểu khêu gợi như vậy .

Tôi cứ ãn mặc như một học sinh cùng trang lứa ,áo trắng quần đen hay tím .nhưng luôn đóng thùng ,đống hộp cho tự tin với bản thân ,thỉnh thoảng đi chơi thì mặc hàng hiệu mang dáng dấp thể thao cho con người hơi bụi một chút .

còn học thì phải cố gắng rèn luyện theo thời khóa biểu ,hay theo phương hướng của mình đặt ra cho kiến thức mau tiến bộ .

còn tụi con gái lớp tôi trứớc thì e dè ,thậm chí còn rẻ rúng .
sau các cô ả đều yêu thương gần giũ tôi lắm .

bây giờ tôi biết ,ít nhiều bóng hình của tôi cũng lọt vào một vài trái tim xanh đang ngơ ngác trước ảo mộng tình đời .

một hôm tôi tới trường ,trên bàn học của tôi có một câu thơ viết bằng mực bút phớt ,nó còn mới lắm ,vì nét mực còn tươi mà :

Con tim có biết...? hững hờ hay không ...>

Tôi thoáng nhìn người bên cạnh -đó là Thu Hương ,bạn gái của lớp và ngồi cạnh tôi .Hương học vãn xuất sắc lắm ,và nét chữ này thì không thể là của ai khác được .Tôi nghĩ nếu là của người khác thì Hương đã đọc và mách tôi rồi .-đúng là thơ ngây... con gái ...

tôi mỉm cười ,thoáng chút đỏ mặt .

các cô gái xinh đẹp ơi ...các cô đâu hay những người thích yêu con trai như chúng tôi ,thì luôn được các cô yêu quí ...vì sao hả ?

đơn giản là chúng tôi chỉ nói nãng ngập ngừng...bên những anh chàng xinh trai ,mà mình ham muốn .

đối với các cô thì chúng tôi lại bình thường trong nhịp đập của con tim ,chuyện trò và quan tâm như một người bạn rất thân mật ,nên khiến cho các cô lầm tưởng những sự quan tâm lịch lãm ấy đều có ư ngầm của tình riêng .

hi...càng gần gụi trong trò chuyện ,nhưng lại thờ ơ với riêng tư ,nên các cô càng muốn nhảy vào để chinh phục ...vì tưởng chúng tôi Yết Kêu mừa .
ngang trái không hỡi trời ....?các cô cứ tưởng là nhan sắc chưa vừa ư chúng tôi ,nên lại càng muốn cuốn hút và muốn chinh phục ...

hi...chúa ơi ...tôi nhìn sang Hương ...cô giả vờ chãm chú nghe giảng ...tôi nghĩ bụng sẽ trả đũa cô .

khi giờ ra chơi tôi đã nghĩ được câu thơ đối đáp ,tôi cũng ghi bằng nét bút phớt màu đỏ ,đối với màu xanh của bút cô :

< tên người mà có vần Ương
con tim chỉ thích ...? coi thường người ta ...>

trời ơi ...tôi thích thú khi thấy Hương vào lớp đọc thơ tôi và không có nói gì ...hay xóa bỏ câu thơ .má cô ửng đỏ lắm ,và lại còn kìm nụ cười sung sướng.

giống như tôi ,cả hai đứa đều không xóa nó .

Hương là hoa khôi của lớp ,lại học giỏi ,bọn thằng Tuấn và Vinh hay châm chọc ,hình như chúng nó cũng thích cô lắm thì phải ?
nhưng hỡi ôi ,cô lại thích và đem lòng yêu tôi .thật lạ ...?

.....................

hôm qua khi đi học về tôi thấy một lá thư đây này ...Khang đọc đi ...có buồn cười không ?

Tôi đưa cho Khang lá thư tay mà hương gửi kẹp vào cuốn sách trong ba lô của tôi

chờ tin Q .

NGƯỜI HÂM MỘ ...>

-ha...chít rùi nhé ..hắn kêu lên :

-bấy lâu tui cứ lo người ta cù lần ,hay mặc cảm với số phận ...bây giờ ...sắp phản bội tui rùi nè ...haaa.

hắn vừa nói vừa cười rồi hôn vào lá thư của tôi rồi như nói với lá thư :
-chúc mừng Hương và lá thư nhé ...mong cả người lẫn của ,hãy núi kéo và đưa Quang của tôi -tìm lại giấc mơ ...trong đường yêu vĩnh cửu .

-nè ....chưa gì đã nói tôi phản bội ...tôi đỏ gay mặt và nói tiếp :

- tôi đã có gì đâu với Huơng mà Khang nói vậy ,người ta còn trẻ con mà .

hắn bước lại ôm vai tôi ,rồi quay mặt tôi nhìn vào đôi mắt hắn rồi bảo :

-Quang ơi ,tỉnh lại đi ...nghe Khang nói nè ...cuộc sống đâu có phải con người tự đến tự đi ...phải không ?

-ừa ...rồi sao ?tôi hỏi nhỏ nhẹ .

-chúng ta còn có cha mẹ và gia đình ....đúng không ?

-ừa ...thì sao ? tôi đệm câu hỏi cho hắn .

-thì đó ...trách nhiệm của Quang là phải lấy vợ và sanh con ,như thế ba má và gia đình mới an tâm ...hiểu không nà ...?

hắn nói và nháy mắt với tôi .

-Nhưng Quang hổng thích tụi con gái ...tôi chống chế .

-thì đã làm sao ? rồi sẽ phải thích .hắn như một kẻ đàn ông đạo mạo ,hắn nhìn tôi rồi nói tiếp :

-Quang biết là sự nghiệp với gia đình ,cộng lại là đời con người mà .

-dĩ nhiên rồi ...tôi chống cự .

-vậy thì làm sao mình lại muốn trở thành kẻ không gia đình nhỉ ?

-sao lại không ?tôi đang yêu Khang ,và muốn sống bên Khang mà ...tôi van lơn hắn ,xin hãy hiểu cho tôi .hắn nhìn tôi rồi bảo :

-Quang đang ngộ nhận rồi ...nếu sau này Khang đi lấy vợ ...Quang có thấy đau đớn và cô đơn không ?

-Quang chịu được mà ...Khang ơi ,Quang biết hy sinh vì Khang mãi mãi .tôi thoáng buồn và giọng nói hơi run :

-Khang biết đấy ,tất cả các mối tình trai -họ đều chấp nhận để bạn tình của mình đi lấy vợ ,không thắc mắc nửa lời ...chỉ cần ,thỉnh thoảng ...,xin hãy tìm nhau ... biết không hả Khang ?

-Quang bình tĩnh lại đi ,khi tuổi mình còn trẻ ,mọi đam mê chưa được uốn nắn ,tình trai với những nụ hôn mà Khang đã nói với Quang ,nó chỉ là tạm ứng tình cảm khi bức xúc mà ...phải không ?

-Khang tàn nhẫn quá ...tôi nghẹn giọng .

hắn bẹo má tôi rồi hôn nhẹ vào đôi môi tôi ,rồi nói tiếp :

-ghét ghê chưa ,Khang sẽ chấp nhận chãm sóc cho tình cảm của Quang với điều kiện nhé ...

-thật chứ ,tôi sửng sốt và gieo mừng :

-bao nhiêu điều kiện Quang ưng hết .

-hắn vuốt nhẹ mái tóc tôi rồi bảo :

-đó là Quang phải chãm sóc cho tình cảm của Hương ,rồi thử cùng Hương tìm lại giấc mơ tình yêu xem nhé ,khi nào thấy thì chúng ta sẽ bàn tiếp nha ...

trời ơi ...hắn thật là ác độc, tôi bảo :

-tui hổng biết cách chãm sóc con gái mừ ...sao ác với tôi quá vậy ?

-thì đó ,Quang hãy viết thư trả lời đi ,rùi cho tui xem với nha ?

hắn lại bẹo má tiếp rùi bảo :

-tui ra phố mua chút đồ ãn ,Quang viết đi ,khi về tui sẽ đọc .

hắn nói như ra lệnh cho tôi .Trời ơi ...thôi tôi phải nghe lời của hắn vậy ,vì hắn nói nếu tôi không san sẻ tình cảm của tôi cho Hương ,thì hắn chấm dứt mối tình trai yêu dấu của tôi và hắn .
điều kiện của hắn như thế ...tôi dám chống hay sao ?thôi đành lòng vậy ?cầm lòng vậy ?

Tôi buồn lòng quá ,lấy cây bút và quyển vở để viết thư cho Hương .Phần 21

Cầm bút viết mà tôi thấy hững hờ làm sao ? tôi nhớ tới Vũ .Tuần này anh theo ba má về thăm quê ngoại 2 ngày cuối tuần .

Vũ mà biết Khang của tôi đã tương đối ổn định ,chắc anh mừng lắm .

tôi loay hoay viết mầy dòng thư cho Hương

<...Uơng ơi ...
Quơ cũng không ngờ trên con đường mù sương- phía trước lại có một bông hoa hồng tươi tắn đón đợi với bước chân của Quơ ...

hi ...Quơ mong sao có bông hoa ấy ...nhưng không biết gai của nó có nhọn không nhỉ ? Quơ...sợ đau lắm ...

Hy vọng cầm nó trong tay mà không bị chảy máu hay xây xước gì ...

Người yêu hoa

Quơ ....>

Khi Khang về nhà ,hắn thấy thư viết đã xong ,hắn đọc và mỉm cười :

-cho điểm 9 về đối đáp nhá...

tôi đỏ mặt và bảo hắn :

-bộ ghét hay sao mà không cho 10 luôn .tại người ta ép tui đó ,chớ tui hổng mún viết vậy đâu nha ?

-haaa ...

hắn cười lớn rồi bảo :

-cho 10 thì sợ người ta phổng mũi mà ,dí dỏm ghia nhỉ ?lại còn bí mật cả tên nữa ,Uơng và Quơ ....hay lắm đấy ....trời ạ .

hắn ôm tôi tự nhiên như ôm đứa trẻ ,rồi hắn quay tôi mấy vòng trong cái ôm thân thương của hắn ,tôi ngả đầu vào ngực hắn rồi hỏi :

-ừa ,thì cũng phải bí mật chớ ,lỡ ra thư lạc ....thì có mà ê mặt với thiên hạ .

-cảnh giác cao độ quá .thôi được rùi ,hãy cất đồ ăn ,rồi mình còn làm cơm trưa ,chiều nay tui lại tới trường ,còn nhiều bài vở quá Quang à ,mình phải tự tay chép lại và ôn thì mới nhớ được ...

-vậy hả ,thế thì tối nay tôi buồn quá ,cả nhà đi vắng hết ...giọng tôi buồn bã .

-không có gì đâu ,gần tối gọi điện hỏi thăm bác gái ,hãy buôn chuyện với Vũ qua diện thoại ,một chút là hết buổi tối ngay thôi .

Tôi làm cơm cả hai đứa ăn mà trong lòng ngổn ngang bao tình cảm ,không biết tại sao ?

tôi thấy tâm hồn cứ bị dằng co giữa Hương và Khang ,rơ ràng là khác phái ,nhưng nếu bảo bỏ Huơng để theo Khang thì tôi là người hạnh phúc nhất trên đời .

đằng này...Khang muốn tôi phải có Hương thì hắn mới quan tâm và ban phát cho tình cảm của hắn .

tôi biết hắn lo cho tình cảm của tôi bị đắm chìm và cuốn trôi trong dòng chảy của thế giới thứ 3 .

mỗi khi gần gũi ,hắn đều nói sâu sắc về vấn đề đó ,và chả khác gì như một chuyên gia tâm lư đang khắc phục và chế ngự tình cảm của tôi .

Nhưng hắn đâu biết được ,khi đã thành khuôn hình rồi ,thì làm sao mà thay đổi chứ .

phải công nhận hắn nói cũng có lư ,cái chốn tình trai ,làm gì mà tồn tại mãi được với một đời người ,thà giả rắn giả lươn để sống hòa nhập cho xã hội cho họ không khinh khi mình là người đồng tính là phải rồi .

......................

Hôm sau tới trường ,khi Hương đã ngồi ngay ngắn ,tôi bảo :

-cám ơn món quà của Hương nhé ...mình có cái này dành cho Hương đây ..

Tôi nói và cầm một phong kẹo sôcla mà tôi nghe lời xui của Hắn ,

tôi đưa cho Hương và bảo nhỏ :

-kẹo socla đó ,nhưng về nhà hãy ăn ,bởi nó phải vừa ăn vừa đọc mừ...

-ừa ....Hương nói thêm :

-cám ơn Quang nhé ,mà mình ăn kẹo lại cứ lo mập ú đó ....con trai chả biết gì cả ..?

-sao không ?

tôi sửng sốt rồi bảo Huơng :

-nhưng socla thì chỉ có khỏe tim và làm cho vóc dáng mảnh mai mà thôi ,cái gì mà ăn nhiều cũng đều béo đó ,dù là ăn cơm không thôi ...

-hi...giỏi ghia thiệt ...mình không Ngờ bạn lắm tài lẻ thế ...


thư qua thư lại ,chúng tôi đã dành cho nhau một vùng trời thương nhớ nhớ bâng khuâng .

hình như khi đã yêu nhau ,thì chả ai có thế dấu được ánh mắt và tình cảm của mình .

cả lớp tụi nó thì thào là chúng tôi yêu nhau .

một hôm tôi vào lớp ,thằng Tuấn nó lại thò cái chân ra định ngáng tôi như Khang ngáng hôm nào .

nhìn cái kiểu ngồi buông thả khuôn bụng của nó ,tôi đã cảnh giác ,tới đúng đôi chân dài ấy thì tôi dừng lại ,tôi bảo :

-bạn ghét mình lắm hả Tuấn ?

tôi nói nhỏ giọng hết sức khiêm nhường .

vì thấy Hương đang ngồi viết lên bàn học của tôi ,cô ta không biết tôi tới lớp rồi .

-ồ ...thế thì sao ?

nó khệnh khạng nói giọng riễu cợt tôi

-bây giờ vào giờ học rồi ,mình hẹn gặp bạn và Vinh nhé ,tan học mình sẽ gặp nhau ..tôi nói giọng tỉnh bơ .

-ok ,ở đâu vậy hả Quang ,thằng vinh hỏi chen ngang .

-thôi mình ra quán cà fe nhé chịu không ?

tôi ôn tồn bảo cả hai đứa .

-được ,không được trốn nhé .

thằng Tuấn bảo như vậy .

tôi nhún vai ,và đi về bàn học của mình .

lúc này Hương đã biết tôi tới lớp rồi ,và kỳ lạ hơn lại đứng nói chuyện với hai thằng du côn nhất lớp .

-Sao vậy Quang ? cãi nhau với chúng nó hả ?

cô hỏi nhỏ tôi .

-Không có gì đâu Hương ,bọn mình nói chuyện tình bạn mà .

tôi khẽ nhún vai một chút rồi nhìn cô :

-hương đừng nghĩ là mình cẩu thả nhé ,chúng nó cũng không có gì đâu .

-ừa ,Hương hiểu rồi ...

tan trường .sau khi Hương đi về một quãng khá xa với tụi bạn gái của cô .Tôi lững thững đi về quán cà phê đã hẹn .

tôi bắt đầu phanh áo ra cho con người trở nên buông thả .từ khi thương Khang tôi đã học ở hắn ít nhiều cái vỏ tạo ra cảm giác lãng mạn trong con mắt mọi người ,như nói chuyện thi thoảng hay nhún vai ,cười thì hơi duyên thôi ,nhưng nghiêm túc và quyến rũ ,

ăn mặc trừ vào lớp học ,con ở bên ngoài thì phải ,phong thanh cho ra dáng lãng tử phong trần .

Hai đứa đang ngồi uống cà fe chờ tôi ,chắc chúng tưởng tôi hẹn hò cho một cuộc ẩu đả ,cũng chỉ vì một con tim của phái yếu mà thôi .

tôi đâu có tha thiết mà phải làm vậy nhỉ ?

Tuấn và Vinh đều ngồi ghế tựa thả nửa người trông thật ngộng nghệnh .khi tôi vào Tuấn bảo :

-ngồi xuống đi ...thế mày hẹn có việc gì ,muốn uưnh nhau hả ?

nó đàn áp tôi phủ đầu .

- uưnh nhau ...về việc gì nhỉ ?

tôi nhún vai và nói thêm :

-mình không hiểu cậu nói gì ? mình hẹn ra đây để làm bạn thế thôi ...tôi nhìn hai đứa .

thằng Vinh nhìn tôi đầy thiện cảm ,nó cao to hơn tôi một chút ,nhìn cũng hao hao giống Khang của tôi ,nhưng nó còn trẻ quá và không có phong cách thực sự đàn ông như Khang .

Vinh bảo :
-ok ...chúng mình sẽ là bạn của nhau ,thêm bạn thì tốt chứ sao ?nó nhìn Tuấn rồi bảo :

-mày ok chứ nói đi ...

Tuấn rút một điếu thuốc lá ba số năm châm lửa đốt ,nó nhả một miệng khói mơ màng về phía tôi rồi bảo :

-hút đi ...nó đưa cho tôi bao thuốc lá .

không lẽ mình lại kém hay sao ?tôi chưa bao giờ hút thuốc lá ,thấy tôi lưỡng lự ,nó liền bảo tôi :

-mày hút đi Quang ,tao thấy như thế cũng hay ,thật ra tao cũng không thích con Hương lắm đâu ?nhưng chúng mình uưnh nhau ,tự nhiên sẽ đưa con Hương lên trở thành ngôi sao sắc đẹp của Trường mình .và hạ thấp chúng mình xuống hàng thứ dân của làng sành điệu .

nó đưa thuốc ,và tôi đã càm .nó châm lửa cho tôi rồi bảo tiếp :

-nó thích mày ,đó là lẽ tự nhiên ,dạo này mày ga lăng hơn chúng tao rồi đấy .ok hy vọng chúng ta sẽ là ban tốt của nhau .

nó bắt tay tôi .rồi tới Vinh tôi nắm tay và không ngờ kết quả lại suôn sẻ như vậy ?

cuộc đấu tranh nào cũng có đàm phán và vũ lực .

nếu đàm phán thành công là điều hay nhất có phải không nhỉ ?

từ đó chúng tôi chơi cũng thân nhau lắm ,tôi như hòa quyện vào với đích thực của cuộc sống với bạn bè cung trang lứa của mình .

rồi cả Hương cũng hiểu ,Tuấn và Vinh ăn mặc phủi thế thôi ,nhưng cư xử thì cũng sành điệu ra phết .

và cô càng ư thức rơ về tôi .Tôi biết ...cô đã bị tôi thu hút ...như bóng hình Khang thu hút tôi hôm nào ...

rồi một sáng thứ sáu ,Vinh hẹn chúng tôi tới dự sinh nhật của nó -nhanh quá nó tròn 18 tuổi rồi ,cao ráo và lanh lợi ,tôi cũng quí Vinh vì ở nó luôn toát lên sự chân thành và trung thực với bạn bè .

chiều hôm đó Hương đã gửi quà nhờ tôi mang tới cho Vinh ,cô không tới .

phải rồi ?tôi biết , đám sinh nhật nào ở cái tuổi thành niên ,tụi con gái đều ngại tới mừng bạn trai .chỉ lo mỗi một điều là gặp những ông bố bà mẹ vô tư gán ép chuyên lứa đôi thì mất hết niềm vui vô hạn .

tôi được Vinh ưu ái đi xe tới nhà đón tôi ,biết là Hương không tới nó bảo :

-ừ không sao ? tụi con trai chúng mình với nhau càng vô tư Quang à ....à...bạn khóa cửa cẩn thận đi ,uống với mình mà say thì ngủ lại sáng mai mình đưa về nhé .

tôi nghe lời Vinh ,Chú tôi dạo này ít về nhà lắm .nên tôi yên tâm sang nhà Vinh dự sinh nhật .

tôi mặc bộ đồ adidas thể thao màu trắng ,xịt chút nước hoa rồi vuốt chút keo nhật .hi ...soi gương và thấy mình thật lãng mạn như Khang của tôi quá .

khi Vinh thổi nến và chúng tôi hát mừng sinh nhật xong ,thì chiếc bánh được cắt ra mỗi người ăn một góc nhỏ .

phòng ăn đã chờ chúng tôi là một mâm cơm thình soạn ,toàn đồ biển ngon lành .

Tuấn hút thuốc và uống bia thật giỏi ,tôi thì chỉ hút một điếu theo thói xã giao mà Tuấn mời chúng tôi .

chúng tôi kể chuyện ở lớp rồi nhận xét qua tụi con gái .

chai rượu tây cứ vơi dần vơi dần ,mặt tôi đỏ bừng nóng nực .Vinh ra cởi áo ngoài và treo lên mắc áo ,rồi Vinh bảo :

-chúng ta cứ uống đi cho vui không say không dìa nha ...

lần đầu uống rượu với bạn đồng niên trang lứa .tôi cứ nuốt bừa và thi thoảng mới ăn một chút ,người nôn nao lúc nào tôi đâu có hay ...

bỗng có chuông điện thoại của Tuấn ,nó nghe máy xong thì bảo :

-tao phải về có chút việc ,chúc Vinh và Quang vui vẻ ,chúc sinh nhật hạnh phúc vinh nha .

Vinh cám ơn và đưa Tuấn ra cổng .Nhà của Vinh cũng đẹp lắm ,má nó buôn bán vàng bạc ,bà ở và ngủ luôn tại cửa hàng ,Ba vinh là cảnh sát ,nên cả gia
đình đều muốn Vinh học theo nghề của ba .

vừa ăn Vinh vừa kể cho tôi nghe về gia đình nó .tôi ...lúc này đã ngất ngưởng ,bụng thấy nóng ran chắc là do hơi rượu nóng nực

-có lẽ...mình thôi ...không uống nữa ...Vinh à ...say quá rùi nà ...tôi líu lưỡi .

Vinh dìu tôi ra ghế ,nó đưa cho tôi cốc nước khoáng và bảo :

-uống cho giã rượu ,hay Quang mỏi thì đi nằm nhé .

tôi uống vội cốc nước và bảo Vinh :

-mình không đi nổi được đâu ...cho mình nằm đi Vinh .Tôi bảo Vinh trong hơi men rượu bia nồng nặc .

nó dìu tôi vào phòng ngủ .tôi thả người mềm uột nằm lăn trên giường của Vinh .một lít rượu tây 3 thằng uống gần hết ,làm gì mà không say nhỉ ?à lại còn mấy lon bia nữa chứ ...sao hôm nay mình lại đua đòi thế ?

bây giờ ...tôi mê man... thiếp đi lúc nào không hay .

phía thân dưới tôi thấy buồn buồn và đầy xúc cảm ,tôi lơ mơ trong màn đêm ,có ai đang ấy...mình nhỉ ?...tôi lơ mơ và chợt nhớ là mình đang ngủ ở nhà Vinh .

sao Vinh cũng là Gay thật sao ?một thoáng bối dối trong lòng ,nhưng tôi cứ giả vờ giữ nhịp thở cho Vinh thoải mái ...

không biết nó cởi quần áo của tôi từ lúc nào mà nó cũng chỉ giữ có một cái quần sịp trên thân thể tôi .

tôi hé mắt nhìn Vinh ,nó xinh trai và đàn ông như Khang quá ,chỉ mỗi nước da thì hơi đen một chút ,và khuôn mặt của nó đã nổi lên mấy mụn trứng cá lơ thơ .

nó hôn hít thằng bé của tôi ...rón rén ,như sợ tôi bắt được kẻ đang ăn trộm tình yêu -như tôi hôn trộm của khang thuở nào .

nó đam mê hơn tôi ,bởi nó hôn vội xong lại kéo quần sịp lên rồi ngửi , rồi hít

tôi biết nó thèm tôi lắm ,nhưng sợ tôi thức giấc ,

khi nó bế thằng nhỏ của tôi trong mấy ngón tay của nó ,rồi nó quệt đầu khấc của bé quanh vành môi tươi hồng của nó ,thân người tôi cứng lưng tây tấy ...

không hiểu quán tính lằm sao ,tôi lại quơ tay mình vào đầu Vinh ,rối đưa thằng nhỏ vào miệng nó .

khi biết tôi đã đồng tình ,Vinh mới thả người xuống và lật nghiêng người tôi sang phía nó ,tay nó vít thằng bé và ngoạm lấy ngon lành ...

Khang ơi ...Vũ ơi ...tôi có phản bội hai người không đây . ?tôi xấu lắm không ?khi mà tình tôi cứ đi phân phát bừa bãi ?

nhưng tôi có ác lắm không khi mà tôi không đồng tình cho Vũ ? cho Vinh hưởng cái thú đam mê của tình dục .?

tôi nghĩ mình đâu có phải là trai gọi ,hay dân đào mỏ ,mà phải ngại nhỉ ?nếu biện hộ và giải thích như Khang thì có phải là mình nhân hậu chứ chả vừa ...

ôi...tôi rên rỉ vì súng sướng ...khi giải quyết đước cái đám lửa tình đang ngùn ngụt cháy bỏng trong tôi .

chả khác gì tôi ,Vinh cũng uống sữa của tôi như khát như khao .

tôi cố giữ như thái độ của Khang đối với tôi hôm nào .tôi lấy quần sịp của tôi lau cho cái miệng xinh xắn của thằng bạn ,nó thích lắm vừa giữ tay tôi lau từ từ khắp mặt ,vừa hôn hít lên cái chỗ ngã ba của chiếc sịp ca vin .

-mình xấu không hả Quang .? vinh hỏi vọng lên ,nó bắt đầu nghi ngại :

-quang đừng khinh mình nhé .

rồi nó năn nỉ :

-tại bức xúc quá nên mình mới hư đốn như vậy ,vả lại không ngủ được Quang à ,khi mình cởi chiếc quần dài của cậu ,mình đã thèm cậu kinh khủng ,tới khi tấm thân trần phơi bày ..thì quang ơi ...mình ngủ không được thật rồi ,tại cậu đẹp trai ,tại tấm thân khêu gợi ...hay tại khẩu súng đáng yêu nhỉ ?bây giờ mong bạn tha thứ nhé .

tôi nằm tựa nửa người lên đống gối chăn ,rồi kéo vinh vào lòng tôi ,tôi êm ái :

-thôi ...không có gì ...mình cho Vinh mà ...nào lại đây ..mình ấy cho bạn nhé .

Vinh cũng chẳng ngờ lại được tôi ban hạnh phúc cho nó ..nó bảo :

-anh quang ...em thích anh từ lâu lắm rồi ...biết không ...

nó rên rỉ khi tôi cầm vào thằng bé của nó ,nó nhướn ,nó gọi tên tôi tha thiết quá .

thằng bé của Vinh sao nó to mập và như cổ một con rùa thể nhỉ ?

các đường gân nằm ngang hơi mờ xanh ,nhìn to nhưng hơi đen và ngắn hơn của Khang và Vũ ...nhưng lại to hơn của tôi ,

còn cái đầu thì so sánh thế nào nhỉ ,? to nhỏ , đỏ tím phụ thuộc vào mắt môi của từng người mà .

Giống như Khang tôi hôn Vinh và vuốt ve cho nó .khi nó rên rỉ và bắn mưa....trời ơi ...bàn tay tôi cũng kịp năng chặn như Khang hôm nào ....

Vinh sung sướng một hồi ,rồi đổ gục ,tôi xoa làn sữa khắp cơ thể nó .

còn nó lại ôm hôn cái bụng mềm mại của tôi mà thơm mà ngửi .

tôi bảo Vinh :

-cậu dậy lau qua người đi ,rồi mình còn ngủ ,để mai hãy tắm nhé ,vì vừa mới uống rượu xong ,dễ cảm lắm .

-dạ ...nó ngoan ngoãn nghe lời tôi và vào trong phòng tắm .

còn tôi ,bây giờ tôi lại trở thành mục tiêu tình trai ...cho một kẻ nữa rồi...trời ơi ...thật khổ quá ...

ai biểu đẹp trai mần chi ...Quang ui ...Phần 22

Sáng hôm sau ,khi tôi mở mắt đã thấy Vinh đang lúi húi nấu chút ăn sáng .

tôi ra ngoài phòng ăn thì Vinh bảo :

-Quang đi tắm đi ,rồi ăn để con tới trường nhé .quần áo Vinh để sẵn trong buồng tắm rùi đó .

nó nhìn tôi nháy mắt âu yếm :

-Hôm qua có mệt không vậy ?

tôi nhìn Vinh ,thấy cái miệng khêu gợi đầy đặn đang cười của nó ,tôi bỗng thấy nó thật là một chàng trai có sức cuốn hút ,phải chăng từ đôi môi đầy đặn ấy nhỉ ?

Tôi không trả lời Vinh mà vào ngay buồng tắm ,làm vệ sinh cá nhân ,rồi tắm táp qua loa ,để còn kịp tới trường .

nó đã để sẵn cho tôi một bộ đồ lót hầu như còn mới lắm ,màu trắng không thôi ,chiếc quần sịp thì cũng vậy ,tuy không có mác mỏ gì cả ,nhưng nhìn qua tui cũng biết nó là hàng hiệu của Thái Lan đây ...

tôi mỉm cười thoáng chút đỏ mặt .Tên này lại đổi quần áo lót của mình đây .Sao cái số tôi kỳ quá vậy ...

mình không phải là cầu thủ thể thao mà cứ liên tục đổi áo quần luân lưu .

thôi kệ ,không lẽ lại mặc cái sịp cũ đầy bằng chứng nhục cảm tối hôm qua .

tắm xong ,tôi ra ngoài phòng ăn với Vinh ,tôi đã mặc thêm chiếc quần dài và ở trần .mọi phong cách của Khang tôi muốn diễn đạt cho bằng được ...giống như hắn ,tôi luôn cố gắng tự tin bản thân và phơi cái bụng thân ái của mình kiểu cách thật lãng mạn .

chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện ,tôi hỏi Vinh :

-mình mặc sịp của Vinh cũng vừa vặn lắm ...hi .

tôi đỏ mặt và lả lướt :

-hôm qua người ta thương tôi quá phải không ?

-ừa ...,

Vinh lúng túng một lát rồi bảo tiếp :

-chả phải hôm qua mà từ lâu rồi đó ,tôi cứ khao khát Quang ,mà không hiểu vì cái gì ,không ngờ ngày sinh nhật lại là ngày Quang cho Vinh một món quà vô giá ...

nó đang cám ơn tôi ...Tôi khẽ nghiêng đầu ,rồi nghe Vinh hỏi :

-Quang đã ấy ...với ai chưa vậy ?

-ha...sao hỏi kỳ quá nhỉ ? Quang xấu xí như vậy ,có ai mà ấy... chứ ?

tôi nói và rút một điếu thuốc ba số châm lửa ,thả một chút mơ màng ,cho tăng phong cách lãng mạn .Vinh nhìn tồi rồi bảo :

-vậy thì mình hạnh phúc quá ,lần đầu tiên hai đứa đều trao trinh tiết cho nhau .Cám ơn Quang nhé ...

tôi không nói gì ,khẽ nhoai người ngồi trên ghế như kiểu tấm thân buông thả của Khang hôm nào tôi ga lăng :

-lại đây với Quang nào ...

thấy tôi mời gọi ,Vinh cũng là kẻ đam mê nhục dục và sáng ư .Nó bước lại gần tôi ,tôi kéo Vinh nhẹ nhàng cho nó ngồi lên đùi ,rồi khẽ nói :

- nhắm mắt lại đi em và há miệng đi ,anh tặng cái này nhé .

Vinh ngoan ngoãn ,tôi rít một hơi thuốc lá thơm đầy miệng của mình ,rồi gắn lên cặp môi quyến rũ ấy ,và tôi tuôn khói sang miệng Vinh .

trời ơi ...nó ngây ngất quá ,Vinh chóp chép và nuốt khói rồi thả ra từ từ ...nó tha thiết :

-anh ơi ...anh thật lãng mạn quá ....cho em một hơi nữa nhé ...không ngờ ...em được anh hơn cả trí tưởng tượng trong mơ ước của mình .

tôi rít thêm rồi nhả vào Miệng Vinh ,những làn khói độc hại và hư ảo ...

nó nuốt rồi thở ...rồi chờ ...rồi xin ,một lát nó khéo khêu gợi tôi :

-anh ơi ...cho em uống nước nào ...

hiểu nhanh nhỉ ?tôi nghĩ bụng ,hay nó cũng đã từng trải với thằng Tuấn rồi ?

tôi mơ hồ nhưng không dám hỏi ,bởi nếu hỏi như nó...thì mình đâu còn giá trị gì ,vả lại sẽ bị nhạt mờ trong một bóng dáng đàn ông thần tượng .

không giống như Khang cho tôi uống nước miếng ,không giống như Vũ đẩy vào tôi dòng suối con tim ...

Tôi nâng ly ca cao nhấp một chút nhỏ ,rồi tôi bập vào cái miệng chịu đựng ấy thật chặt ...thật kín ....rồi từ từ thả dòng đời cay đắng chua ngọt vào miệng của Vinh .

nó ngẩng mặt đón nhận thật mãn nguyện ...

thấy nó đa tình như mình quá ,cho uống ba lần rồi ...mà vẫn cón muốn uống mãi ...uống nữa ...

cuối cùng tôi bảo Vinh :

-thôi mình tới trường không thì muộn đấy.

nó miễn cưỡng đứng lên và rồi bảo :

-cứ thế này mãi thì Vinh thích quá ,không ngờ anh Quang lãng mạn kinh khủng ...

trời ạ .nó đã bị tôi chinh phục hoàn toàn .Nó đâu biết ,để được như vậy tôi phải cố nhớ ,cố sao chép ...cái hình bóng ga lăng của Khang thằng em con chú tôi .

khổ quá ...đối với Khang thì tôi nhịn nhục như một bà vợ không được yêu .

đối với Vinh thì tôi tỏ ra là một ông chồng ga lăng ...được người vợ mê mẩn .

còn với anh Vũ thì chúng tôi như một cặp tình nhân trao đổi và anh luôn là người thua thiệt trong mọi lần đ
avatar
tonnyteo_24
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần
Hàn Lâm Đại Học Sĩ - Bát Phẩm Văn Chương Thần

Tổng số bài gửi : 76
Join date : 26/01/2012
Age : 21
Đến từ : Can thơ

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết